Đêm bão táp ở Hồ Tà Đùng

(Kỳ 2: Nắng gió miền đất đỏ Bazan)

Vừa leo xuống núi từ sáng đến đầu giờ chiều, cơ thể rã rời và phải đi tiếp hành trình hơn 100km cho đến tận nửa đêm. Chắc hẳn đây là chuyến đi đêm bão táp nhất mình từng trải qua…

Rock xuyên màn đêm!

Lúc Tiên chở mình dẫn đầu lên đèo, băng ổ gà, vượt ổ voi trong màn đêm. Cô gái này chính thức là “my man” trong lòng mình mất rồi. Trong đầu lúc ấy là bài hát “Rock xuyên màn đêm” của nhóm nhạc Bức Tường, như muốn cổ vũ hãy vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình, sống thật vững vàng – một tính cách Rock. Đó là những lời hát như “Nhớ lúc bé thơ bao dại khờ /Tôi hay nhát gan sợ trời đêm tối /Sống yếu đuối hơn bao bạn bè /Tôi hay âu lo không tự tin…”

11 giờ vật vờ đến bến đò. 12 giờ chờ đò chở ngược ra. Sự cố “đảo rác” khiến ai cũng mệt, xuống tinh thần hơn nhưng lúc đó mình nghĩ chẳng còn quan trọng phải đến đây nữa, miễn là chúng ta được đi cùng nhau, được làm những việc yêu thích với nhau. Nhờ “đảo rác” mà mình được nằm dưới bầu trời đầy sao, biết được chòm Bắc Đẩu và tha hồ ngắm nhìn tinh tú lấp lánh, nhờ “đảo rác” mà mình có bữa ăn lúc 3g sáng trên bè nổi kỳ quặc nhất trong đời, rạng sáng mà vẫn lục đục nhặt rau, nướng thịt, chiên cá, bằm tỏi ớt rồi cùng dọn ra ăn.

Sau cùng, vẫn chưa được tắm rửa, mình đi ngủ với 1 tạ đất trên đầu còn Ngọc thì 1 tấn đất. Nhưng vẫn ngủ rất ngon và say, không còn nghe tiếng ngáy như hôm trước nữa. Nhưng cũng vì “đảo rác” mà mình càng thêm căm thù mấy đứa vô ý thức xả rác!!!

18301960_1304276039627017_5658535789912986440_n
Ảnh: Chu Du

Đi tắm! Được đi tắm rồi.

Ngủ trên bè nổi sau một đêm bão bùng, sáng ra mình không còn cảm giác là mình – một đứa con gái bình thường rất chăm chút, điệu đà nữa. Đầu tóc, người ngợm gớm như chưa từng được gớm, lúc này chàng trai nào nói yêu mới chính là yêu nè (hehe, nói giỡn thôi chứ có thằng khùng mới thích một đứa con gái ở dơ ^^)

Phần chờ đợi nhất cuối cùng cũng đã đến, anh chủ bè chở bọn mình ra tắm hồ. Ôi phút giây “cực khoái” khi nhảy ùm xuống dòng nước mát lạnh trong vắt, tẩy đi bao nhiêu dơ bẩn trên người. Lần đầu tiên có một niềm hạnh phúc mang tên.. được tắm! Vừa bơi vừa ngắm cảnh trời mây thiệt đã, nhìn quanh mọi người mới thấy nguồn năng lượng đã được tái tạo. Anh em siêu nhân đã biến hình trở lại giờ có leo thêm một vòng núi Chư Yang Lak nữa chắc cũng được. Sau đó là tiết mục “thợ gội đầu” trên sông mà không biết ai bày ra đầu tiên. Chỉ biết Chu Du đã bị Tiên sa thải vì kỹ thuật phục vụ quá kém.

18221909_1543410239011941_2261198063379716018_n
Ảnh: Anh Nam

Kết thúc chuyến đi bằng những giây phút tắm hồ Tà Đùng thật sảng khoái, và hành trình trở về Sài Gòn lại tiếp tục giông bão, đùng đùng. Cứ như đồ thị hình Sin lên xuống, được thư thái xuống đỉnh xong rồi lại tiếp tục lên đỉnh hành xác. Đường về mưa bão không ngớt, vừa đi vừa buồn ngủ, đói kinh khủng, và còn đối mặt với xe cộ lớn nhỏ cứ đua nhau ào ào về Sài Gòn sau mấy ngày tháo chạy khỏi thành phố.

Về Sài Gòn lúc nửa đêm. Tắm rửa, ngủ nghỉ trong trại thái lâng lâng, mỏi nhừ…

và mơ về những hành trình tiếp theo…

18268593_1304274842960470_2449319219317420838_n
Ảnh: Chu Du

P/S: Chân thành gửi lời cảm ơn (muộn) đến mọi người:

– Cảm ơn người bạn đồng hành chở mình xuyên suốt không biết mệt mỏi, hoặc mệt lắm mà không nói ❤

– Cảm ơn người bạn giúp đỡ mình lúc chân đau, lúc leo yếu mà không bỏ mặc mình ❤

– Cảm ơn người bạn cho mượn áo ❤

– Cảm ơn người bạn cho mượn quần (nhục quá mà cũng phải nhắc để tri ân bạn huhu) ❤

-Cảm ơn các 4 cô gái đã luôn có nhau và yêu thương nhau ❤

– Và cuối cùng là cảm ơn tất cả mọi người đã làm nên một chuyến đi ý nghĩa, đáng nhớ. ❤

With love,

Mai.

Advertisements

Thăm lại Đà Nẵng

Lại một mùa hè nhiều bất ngờ do cái tính nghĩ gì làm đó của mình. Sau khi nghỉ việc bên công ty, lại đăng ký lớp hè tháng 7, mình đã biết không thể nào có được một mùa hè đi chơi sôi động nữa.Thôi thì còn nửa tháng, mình phải quyết định thật nhanh xem đi nơi nào. Miền trung, ngon bổ rẻ luôn là lựa chọn lý tưởng nhất

Lần đầu tiên biết cảm giác bị nhốt trong nhà

Số là mình để quên chìa khóa ở Biên Hòa, đến khi lên tới chung cư thì phải nhờ bạn mở cửa. Sáng đó, không để ý, nhỏ bạn lại lấy chìa khóa đi mất tiu. Thế là tận trưa khi làm việc xong, soạn đồ xong và muốn đi ăn trưa thì mới phát hiện ra là… mình chính thức bị mắc kẹt. Vốn đã bị nhốt từ sáng nhưng từ khi nhận thức được bị nhốt mới thật kinh khủng. Cảm giác ngộp thở như sắp chết. Mình cầu cứu khắp nơi, cuối cùng ông chủ nhà xuất hiện như thiên thần giải thoát cho cô bé.

 

Đêm Đà Nẵng – mùi thân quen

IMG_2314

Vừa đặt chân xuống sân bay Đà Nẵng, cảm giác hai năm trước lại ùa về. À, nơi này của những tháng ngày trước thật đẹp biết bao. Đó là chuyến đi lần đầu tiên trong đời mình, là lần đầu tiên con bé này được thỏa thích nhìn ngắm thế giới.

Đến Đà Nẵng lần này mình ở nhà Vi, cô bạn gặp hồi ở hòn đảo tuyệt vời – Lý Sơn. Sau khi biết mình có ý định ra đây, Vi đã không ngần ngại và rất nhiệt tình mời mình ở nhà bạn ấy. Nhà của Vi cũng giống như bao gia đình thuộc tầng lớp lao động ở Đà Nẵng. Ba làm thợ sửa đồng hồ ở một góc đường của thành phố. Mẹ đã về hưu và hiện đang làm nghề may gia công. Hằng ngày cô may cờ tổ quốc và bỏ mối khắp mọi miền đất nước J

Bán đảo Sơn Trà – người tình lỗi hẹn

đánh cờ với tiên ông
đánh cờ với tiên ông

Năm trước cùng Ăn và Trà lên Sơn Trà mà chỉ tới cái chỗ “vọng cảnh”, không phải là đỉnh bàn cờ, tiếc ơi là tiếc. Nhưng lần này mình đã được toại nguyện rồi, cũng đặt chân lên chỗ ông tiên, đánh cờ với ổng hehe và cảnh ở dưới núi thì quá tuyệt, khỏi bàn. Xa xa, mình thấy được Cù Lao Chàm, cầu Thuận Phước… bé tí ti.

Buổi tối đi chơi với mấy chị em nhà chị Hạnh, em Quý, em Linh… Chị Hạnh, em Quý là hai chị em, khá giống nhau đều là trạch nam, trạch nữ. Họ hiền lành, tốt tính, nhưng nhát quá và ngại đi ra ngoài. Bé Linh thì trắng trẻo, phổng phao, ưa nhìn và ước mơ được đi du lịch như mình.

Hội An – yêu lại từ đầu

mai mốt phải đi cùng người yêu đến phố hội...
mai mốt phải đi cùng người yêu đến phố hội…

Vừa xuống máy bay thì nhận được tin nhắn của một người như sau:

“Đêm về phố hội lặng lẽ buồn

Ngồi đây thương nhớ một người dưng

Tình em phảng phất như làn gió

Biết đến bao giờ mới gặp đây”

Trời ơi! Lần đầu tiên có người làm thơ tặng mình, đọc xong muốn rụng tim. À, đó là anh Tuấn, một nghệ sĩ chơi đàn nguyệt ở Hội An.

Dáng vẻ hiền lành, chân chất, anh Tuấn nói chuyện rất nhẹ nhàng. Tài chơi đàn của anh thì khỏi nói. Anh cùng 3 người bạn khác chơi đàn ở Hội An mỗi đêm và nhận được nhiều sự tán dương của người qua kẻ lại.

Nhưng trong một đêm nọ, anh gặp một cô bé váy hồng, thích nghe nhạc cổ truyền. Cổ ngồi say sưa nghe anh và các bạn đàn rồi lâu lâu tự mình nhẩm theo những lời ca. Cô cũng hay trộm nhìn anh ấy lúc ảnh chơi đàn, nhìn hay lắm, thích lắm… Nhưng đâu có ngờ cổ đã để lại trong lòng những con người ấy tình cảm vấn vương như thế.

Mình cũng quý mến họ quá chừng… đúng là trong dòng đời ngược xuôi, tất tả này, gặp được nhau đã là cái duyên lớn, huống hồ lại có chút tình cảm. Rồi một câu nói thông thường sẽ cất lên: “biết đến khi nào mới gặp lại”. Tùy duyên!

lòng vòng phố cổ cho tới khuya lắc lơ
lòng vòng phố cổ cho tới khuya lắc lơ

Ở Hội An lần này mình cũng ăn được nhiều món ngon hơn, nào bánh đập, nào cao lầu và mấy chén tàu phớ nữa, bụng no căng (kể từ ngày mai, thôi mình sẽ thả lỏng ăn đạm bạc trở lại). À, còn có cả bánh mỳ ngon nhất hành tinh nữa chứ. Ăn không thấy ngon mà chỉ thấy quá ngán. Thua xa bánh mỳ Sài Gòn!

Cù Lao Chàm – đi tour là cái thứ giết chết cảm xúc nhất trên đời

chán quá không chụp được nhiều hình
chán quá không chụp được nhiều hình

Mình tính đi Cù Lao chàm một mình cho nó thú, nhưng mà tính đi tính lại mắc hơn so với đi tour. Rồi đi 1 mình ra đó muốn tắm biển, lặn san hô cũng khó khăn hơn. Thôi thì mua tour, biết ngay là sẽ giống như đi Sa Pa, đi Hạ Long… Nó luôn giết chết cảm xúc của mình bởi sự gò bó, chạy theo đám đông và quá ồn ào.

Thế là mình bỏ ra 500k để mua lấy sự tù túng và cảm xúc trơ trọi đó. Mình ngu thật. Mà tại muốn thấy mặt Cù Lao Chàm nên cũng ham. Cù Lao Chàm qua bàn tay các nhà tour thì y như các bãi biển, bãi san hô bình thường khác, y như Bình Ba chứ gì đâu…