Hành trình chinh phục Bạch Mộc Lương Tử – Kỳ 2: Trekking! Xin đừng check in

Từ khi Fansipan – nóc nhà Đông Dương có cáp treo, dân leo núi bắt đầu đổ xô đến các dãy như Pu ta leng, Pu si lung và Bạch Mộc Lương Tử. Ngày thứ 2 trong hành trình, tôi mới hiểu và thấm thía ý nghĩa của từ “chinh phục”, nó thuộc về cảm giác bạn có (trekking), chứ không phải nơi bạn đứng (check-in).

Thức dậy từ lúc 5 giờ sáng, chuẩn bị hành trang cũng như lương thực cho ngày tiếp theo, cả đoàn đã sẵn sàng tâm lý chạy đua cùng thời gian vì không ai muốn trở về lúc tối mịt, sẽ rất lạnh và đuối sức. Lương khô mỗi người 2 thanh, nước và C sủi tiếp sức mỗi chặng đường. Anh Sự thì chuẩn bị cơm nắm cho buổi trưa tại đỉnh núi, như một món quà thịnh soạn dành cho người chiến thắng.

chon 6
Đỉnh xa tít đằng kia mới là Bạch Mộc

Lên thiên đàng đâu dễ dàng!

Để đến đỉnh Bạch Mộc cao 3046m, thuộc dãy Bạch Mộc Lương Tử, chúng tôi phải vượt qua 2 đỉnh núi với độ cao lần lượt là 2500m và 2800m. Địa hình càng cao càng khó đi với những vách đá cheo leo nối trời và đẩt, bên dưới là vực sâu hay những con đường lầy lội bùn đất không có đá để bám chân đi. Với những ai có chút sợ độ cao chắc hẳn sẽ trải qua cảm giác đầy choáng ngợp và sợ hãi. Tôi vốn cũng không mắc chứng này nhưng chân cứ run lên từng nấc, phải cố gắng tập trung hết sức lực để bước từng bước thật vững.

Tầng thực vật hiện lên mờ ảo trong màn sương là những gốc cổ thụ trăm tuổi, rừng tre trúc xanh mướt thẳng tắp và những rừng cây trắng xóa màu sương đầy huyền ảo. Có lẽ vì thế mà người ta gọi là “Bạch Mộc” cho cái tên mỹ miều của ngọn núi này. Đến đỉnh thứ nhất, tôi phóng tầm mắt nhìn về con đường sắp tới và nhận ra kiểu địa hình tiếp theo sẽ là “cưỡi trên lưng rồng” để đến được cái đỉnh đầu của chúng. Cung đường trước mắt mở ra là con đường hẹp có đoạn tầm 1m còn hai bên là vực sâu thăm thẳm những tầng mây. Trên là nền trời xanh biếc, dưới là biển mây lững lờ trôi, điểm xuyết thêm từng dãy núi xa mờ. Phải chăng đây là “thiên đường hạ giới” mà nhiều người vẫn ưu ái đặt tên cho vùng núi này.

This slideshow requires JavaScript.

Anh Sự bảo “vẫn còn xa” để thúc giục chúng tôi nhanh chân bước tiếp. Độ cao chỉ có vài trăm mét,rõ ràng không quá đáng ngại nhưng con đường đến đó lại toàn đường vòng vì dốc đứng hiểm trở. Tôi có cảm tưởng như phải đi hình zích zắc bao quanh cả quả núi để đến điểm tiếp theo (vẫn chưa phải là đỉnh). Lúc này trời mưa lất phất, càng lên cao không khí loãng nên đến chuyện thở cũng thật khó khăn, một hai nhịp thở sâu vẫn không thể lấy hết oxi huống gì nhanh chân bước. Tôi tiếp tục bị rơi lại cuối đoàn và dần nản chí…

“Em muốn dừng ở đây và đợi mọi người xuống. Em không đi nữa. Quá mỏi và lạnh”. Tôi nói với người bạn đồng hành và ngồi bệt xuống tảng đá. Không khí trầm lại, mưa dần nặng hạt và lạnh thấu, tôi ngồi im lặng như một kẻ thất bại và không còn sức sống. Đó là khi tôi còn cách đỉnh cuối 15 phút, chỉ 15 phút nhưng lại muốn bỏ cuộc. Trong cuộc sống, tình yêu tôi đã không bỏ cuộc bất kỳ điều gì vì sợ hối tiếc, tôi sẽ luôn cố gắng hết mình dù có không được gì thì cũng không hổ thẹn với bản thân. Mà nay, 15 phút cuối với những con dốc liên tiếp khiến tôi thực sự ngán ngẩm.

Khoảng nửa giờ sau, một bác tầm 50-60 tuổi từ đỉnh xuống, mặc đồ và đội mũ lính trông ra khí chất quân nhân lắm, bảo tôi “Còn 15-20 phút nữa thôi, cố lên đi. Các bạn đang đợi”. Chắc bác chỉ tưởng tôi ngồi nghỉ mà không biết ý chí đã bay lượn nơi nào. Nhưng thật may mắn, tôi đã đứng lên và bước đi sau câu nói ấy.

Rũ bùn đứng dậy…

“Hết mệt rồi. Em sẽ đi tiếp”

Đôi khi, lời động viên từ một người xa lạ lại có ý nghĩa vô cùng to lớn với bạn. Thế là sau chuyện này, tôi tự nhủ mình phải biết động viên người khác nhiều hơn.

Cuối cùng tôi cũng đã ở đỉnh! Cảm giác tuyệt vời nhất ở đỉnh, chưa hẳn là cột mốc 3046 khắc tên Bạch Mộc Lương Tử và lá cờ Tổ quốc thiêng liêng; mà nắm cơm trắng to đùng tôi ăn như chưa từng được ăn bao giờ. Tôi đã ăn với tràn trề hạnh phúc, mồ hôi, nước mắt và bằng tất cả tình yêu tôi dành cho đồ ăn trên cõi đời này. Trên đỉnh sương nhiều làm che mây nên toàn một vùng trắng xóa, nói chính xác không phải thời điểm đẹp, nhưng tôi đã có nhiều hơn thế trong những chặng đường đi: trải nghiệm – bài học – nhận thức và ý chí. Tôi đã làm được!

chon 4
“Rũ bùn đứng dậy sáng lòa”

Ngày thứ 2 trong hành trình, tôi mới hiểu và thấm thía ý nghĩa của từ “chinh phục”, nó thuộc về cảm giác bạn có (trekking), chứ không phải nơi bạn đứng (check-in)

Lan man về nghề porter

Anh Sự – người bạn đồng hành của cả nhóm trong hành trình này là một người con của đạo Tin Lành. Anh rất hiền và hầu như không rượu chè, mỗi bữa tối anh đều chuẩn bị thức ăn rất chu đáo cho cả đoàn. Ngoài công việc làm porter như hầu hết đàn ông trai tráng ở đây, anh vẫn làm nông cùng gia đình. Công việc porter mang lại nguồn lợi kinh tế tốt khi càng có nhiều người tìm đến Bạch Mộc Lương Tử. Anh Sự cho biết từng có những nhóm “phượt” chẳng hiểu kiểu gì mà đòi khởi hành leo núi lúc 2h sáng. Đó là chuyện ngán nhất thôi! Còn đi lại trên núi thì dễ ợt.

Và chuyện cáp treo nhức nhối

Những hệ lụy của việc xây dựng cáp treo mọi người có thể tìm những nguồn thông tin khoa học để tham khảo. Chợt nghĩ nếu Bạch Mộc bị dòm ngó làm cáp treo, nhiều gia đình như anh Sự đây chắc không làm porter nữa mà chuyển sang buôn bán các thể loại đồ lưu niệm nhạt nhẽo dưới chân núi như bao điểm tham quan khác. Khi đó sẽ chẳng còn nhiều khách chinh phục đỉnh núi nữa vì nó đã mất tính thử thách đi kèm với sự bí ẩn đầy quyến rũ. Núi rừng là để chinh phục, từ đó con người cảm thấy yêu thiên nhiên, biết ơn và trân trọng cuộc sống. Núi rừng là để phiêu lưu, không phải để xây cáp treo cho thú vui hời hợt và những tấm hình hoa mỹ trống rỗng.

#savenuirung

20170909_065633
Phút tự kỷ của Ngọc
chon 8
Sương đang ăn mây 🙂
chon 9
Phòng của mấy anh người dân tộc ở lán 2100
chon 10
Con Vàng leo núi Cơ bắp lắm nha
Advertisements

Thăm lại Đà Nẵng

Lại một mùa hè nhiều bất ngờ do cái tính nghĩ gì làm đó của mình. Sau khi nghỉ việc bên công ty, lại đăng ký lớp hè tháng 7, mình đã biết không thể nào có được một mùa hè đi chơi sôi động nữa.Thôi thì còn nửa tháng, mình phải quyết định thật nhanh xem đi nơi nào. Miền trung, ngon bổ rẻ luôn là lựa chọn lý tưởng nhất

Lần đầu tiên biết cảm giác bị nhốt trong nhà

Số là mình để quên chìa khóa ở Biên Hòa, đến khi lên tới chung cư thì phải nhờ bạn mở cửa. Sáng đó, không để ý, nhỏ bạn lại lấy chìa khóa đi mất tiu. Thế là tận trưa khi làm việc xong, soạn đồ xong và muốn đi ăn trưa thì mới phát hiện ra là… mình chính thức bị mắc kẹt. Vốn đã bị nhốt từ sáng nhưng từ khi nhận thức được bị nhốt mới thật kinh khủng. Cảm giác ngộp thở như sắp chết. Mình cầu cứu khắp nơi, cuối cùng ông chủ nhà xuất hiện như thiên thần giải thoát cho cô bé.

 

Đêm Đà Nẵng – mùi thân quen

IMG_2314

Vừa đặt chân xuống sân bay Đà Nẵng, cảm giác hai năm trước lại ùa về. À, nơi này của những tháng ngày trước thật đẹp biết bao. Đó là chuyến đi lần đầu tiên trong đời mình, là lần đầu tiên con bé này được thỏa thích nhìn ngắm thế giới.

Đến Đà Nẵng lần này mình ở nhà Vi, cô bạn gặp hồi ở hòn đảo tuyệt vời – Lý Sơn. Sau khi biết mình có ý định ra đây, Vi đã không ngần ngại và rất nhiệt tình mời mình ở nhà bạn ấy. Nhà của Vi cũng giống như bao gia đình thuộc tầng lớp lao động ở Đà Nẵng. Ba làm thợ sửa đồng hồ ở một góc đường của thành phố. Mẹ đã về hưu và hiện đang làm nghề may gia công. Hằng ngày cô may cờ tổ quốc và bỏ mối khắp mọi miền đất nước J

Bán đảo Sơn Trà – người tình lỗi hẹn

đánh cờ với tiên ông
đánh cờ với tiên ông

Năm trước cùng Ăn và Trà lên Sơn Trà mà chỉ tới cái chỗ “vọng cảnh”, không phải là đỉnh bàn cờ, tiếc ơi là tiếc. Nhưng lần này mình đã được toại nguyện rồi, cũng đặt chân lên chỗ ông tiên, đánh cờ với ổng hehe và cảnh ở dưới núi thì quá tuyệt, khỏi bàn. Xa xa, mình thấy được Cù Lao Chàm, cầu Thuận Phước… bé tí ti.

Buổi tối đi chơi với mấy chị em nhà chị Hạnh, em Quý, em Linh… Chị Hạnh, em Quý là hai chị em, khá giống nhau đều là trạch nam, trạch nữ. Họ hiền lành, tốt tính, nhưng nhát quá và ngại đi ra ngoài. Bé Linh thì trắng trẻo, phổng phao, ưa nhìn và ước mơ được đi du lịch như mình.

Hội An – yêu lại từ đầu

mai mốt phải đi cùng người yêu đến phố hội...
mai mốt phải đi cùng người yêu đến phố hội…

Vừa xuống máy bay thì nhận được tin nhắn của một người như sau:

“Đêm về phố hội lặng lẽ buồn

Ngồi đây thương nhớ một người dưng

Tình em phảng phất như làn gió

Biết đến bao giờ mới gặp đây”

Trời ơi! Lần đầu tiên có người làm thơ tặng mình, đọc xong muốn rụng tim. À, đó là anh Tuấn, một nghệ sĩ chơi đàn nguyệt ở Hội An.

Dáng vẻ hiền lành, chân chất, anh Tuấn nói chuyện rất nhẹ nhàng. Tài chơi đàn của anh thì khỏi nói. Anh cùng 3 người bạn khác chơi đàn ở Hội An mỗi đêm và nhận được nhiều sự tán dương của người qua kẻ lại.

Nhưng trong một đêm nọ, anh gặp một cô bé váy hồng, thích nghe nhạc cổ truyền. Cổ ngồi say sưa nghe anh và các bạn đàn rồi lâu lâu tự mình nhẩm theo những lời ca. Cô cũng hay trộm nhìn anh ấy lúc ảnh chơi đàn, nhìn hay lắm, thích lắm… Nhưng đâu có ngờ cổ đã để lại trong lòng những con người ấy tình cảm vấn vương như thế.

Mình cũng quý mến họ quá chừng… đúng là trong dòng đời ngược xuôi, tất tả này, gặp được nhau đã là cái duyên lớn, huống hồ lại có chút tình cảm. Rồi một câu nói thông thường sẽ cất lên: “biết đến khi nào mới gặp lại”. Tùy duyên!

lòng vòng phố cổ cho tới khuya lắc lơ
lòng vòng phố cổ cho tới khuya lắc lơ

Ở Hội An lần này mình cũng ăn được nhiều món ngon hơn, nào bánh đập, nào cao lầu và mấy chén tàu phớ nữa, bụng no căng (kể từ ngày mai, thôi mình sẽ thả lỏng ăn đạm bạc trở lại). À, còn có cả bánh mỳ ngon nhất hành tinh nữa chứ. Ăn không thấy ngon mà chỉ thấy quá ngán. Thua xa bánh mỳ Sài Gòn!

Cù Lao Chàm – đi tour là cái thứ giết chết cảm xúc nhất trên đời

chán quá không chụp được nhiều hình
chán quá không chụp được nhiều hình

Mình tính đi Cù Lao chàm một mình cho nó thú, nhưng mà tính đi tính lại mắc hơn so với đi tour. Rồi đi 1 mình ra đó muốn tắm biển, lặn san hô cũng khó khăn hơn. Thôi thì mua tour, biết ngay là sẽ giống như đi Sa Pa, đi Hạ Long… Nó luôn giết chết cảm xúc của mình bởi sự gò bó, chạy theo đám đông và quá ồn ào.

Thế là mình bỏ ra 500k để mua lấy sự tù túng và cảm xúc trơ trọi đó. Mình ngu thật. Mà tại muốn thấy mặt Cù Lao Chàm nên cũng ham. Cù Lao Chàm qua bàn tay các nhà tour thì y như các bãi biển, bãi san hô bình thường khác, y như Bình Ba chứ gì đâu…