Hạnh phúc thì không vun đắp

Hôm nay bắt gặp câu hỏi vì sao một người không thể tìm kiếm, vun đắp, luyện tập mà thấy hạnh phúc của thần tiên tỷ tỷ mà dâng trào cảm hứng hạnh phúc tung tóe. Thêm chút chocolate đen vừa ăn làm mình so high muốn ôm cả vũ trụ hun hít, nhảy múa quay cuồng 🙂

Bài viết mang tính chất hại não vì ngôn từ này chỉ là mớ lý thuyết thông qua sự trợ giúp diễn đạt của Lý trí.

Hạnh phúc là trạng thái vui vẻ, hứng khởi của con người. Có phải như vậy không? Với mình là không ạ. Những thứ bề mặt và thoáng qua thì không là bản chất. Hạnh phúc không nằm ở vật chất, tiền bạc, những tiện nghi về tình cảm. Những thứ đó có thể làm cho mình vui nhất thời. Mình đã từng có công việc tốt, lương cao, mối tình đẹp, người yêu tốt, gia đình êm ấm, họ hàng yêu thương. Nhưng mình không thấy hạnh phúc từ bên trong. Vì những điều mà tưởng là hạnh phúc đó chỉ nằm bên ngoài và từ những người khác cộng hưởng đến. Nếu mất đi họ, thiếu đi tiện nghi đó, thì hạnh phúc bay biến trong tích tắc.

Rất nhiều người, rất nhiều sách báo đã nói nhan nhản rằng phải làm thế này thế kia để có hạnh phúc. Hạnh phúc cũng không thể cố gắng, vun đắp mà thành. Bí mật vũ trụ không dễ dàng hiển hiện như thế nhưng cũng gần ngay trước mắt mà chúng ta thường bỏ qua. Bởi khi cố gắng làm cho hạnh phúc thì đã có sự gượng ép và không tự nhiên từ trái tim. Bạn cố tình nấu một bữa ăn để chiều lòng người yêu, gia đình là đã có sự mong đợi cho bản thân được thoả mãn hạnh phúc, sự cố tình hay cố gắng này không xuất phát từ tình thương bao la, vô điều kiện. Nó sẽ khiến bạn thất vọng nếu người đón nhận không hành xử theo cách bạn mong chờ. Nó khác với việc một ngày rảnh rỗi, bạn hứng khởi chuẩn bị một món ăn yêu thương cho người thân. Không mong đợi, không toan tính, từng công đoạn nấu nướng của bạn chan chứa tình thương và sự bình an. Tình yêu của bạn dâng trào và cứ thế cho đi, san sẻ đến nhiều tâm hồn khác.

“Ta đeo đuổi những thứ mà mình cho là hạnh phúc nhưng khiến ta mệt mỏi, bất an, căng thẳng thì đấy không phải là hạnh phúc thực sự. Mà hạnh phúc đích thực thì lạ lắm, hễ ta đeo đuổi thì nó biến mất, nó lặn tăm, chỉ khi ta dừng lại, không chạy đuổi nữa, nó mới xuất hiện. Vì hạnh phúc không nằm ở quá khứ, tương lai hay ở nơi nào đó để ta đeo đuổi, truy tìm. Hạnh phúc chân thực nằm ngay ở hiện tại, nơi ta đang sống, đang thở đây. Đeo đuổi hạnh phúc ở tương lai chỉ khiến ta trở thành một kẻ bất hạnh trong hiện tại. Chỉ cần ta móng khởi ý niệm đeo đuổi, mong cầu, thì hạnh phúc ở hiện tại sẽ bay xa.”

Mình nghe rất nhiều phụ nữ xung quanh nói rằng “Xây dựng gia đình, vun đắp hạnh phúc, đó là bổn phận của người phụ nữ”. Người mẹ, người dì và bà của mình là những mẫu phụ nữ như vậy. Họ cố gắng hết mình để chăm lo và vun vén cho gia đình. Họ quá cực nhọc để có được cái gọi là gia đình hạnh phúc nhưng mãi vẫn bất mãn chồng, lo âu về con. Mình thương họ lắm.

Xa tận chân trời mà gần ngay trước mắt. Hạnh phúc nằm trong chính bản thể nội tâm của mình

Từ khi sinh ra (hoặc thậm chí chưa được biểu hiện ra hình hài này), linh hồn của mình đã có hạnh phúc. Hạnh phúc được tìm thấy trong tình yêu và tự do, hiển lộ ra với nhiều dạng thức khác nhau lúc mình ăn, ngủ, nói, cười, khóc lóc, khổ đau… Hạnh phúc là được sống trong hiện tại với tất cả các cung bậc cảm xúc, trải nghiệm đời sống. Nó giản dị lắm, như hơi thở của chúng ta vậy.

Hãy nhìn đứa bé mới sinh mà xem, chúng cười nắc nẻ rồi lại khóc oe oe đầy tự nhiên. Mình muốn kết nối trở về đứa bé khi mẹ mình mới sinh mình ra. Nó là mình mà cũng không phải là mình. Nhưng nó nằm trong mình để được tiếp nối nguồn hạnh phúc tinh khôi. Mình không phải là đứa bé lúc mới sinh ra theo điều kiện vật lý nhưng mình hấp thụ tâm hồn nguyên thuỷ này.

Thời gian còn lại sau này là trải nghiệm để thưởng thức hạnh phúc!

Cảm ơn bạn đã đọc đến đây. Đọc xong rồi hãy quên hết những ngôn từ đi nhé, để tình cảm của bạn được bay bổng đi…

Chúc bạn luôn an lành!

Advertisements

Tuổi đời trôi nhanh

Thế là sắp hết 3 tháng đầu năm của 2016. Mình dạo này thật ít viết, đã bao lần tự nhủ, dù cuộc sống đang vui hay buồn thì cũng phải siêng năng viết hơn. “Đừng để mỗi ngày trôi qua mà ta không ghi lại gì…” câu nói duy nhất mình thấy bổ ích từ người đó.

Cuộc sống của mình hiện tại là sáng ra viết vài tin cho báo in, thật ra cũng không nhiều như hồi làm online nhưng có chất lượng hơn. Mình làm mỗi tin rất kỹ, trau chuốt và cũng học được nhiều kiến thức về khoa học, công nghệ. Mình phải cảm ơn anh đã cho mình cơ hội quý giá này. Anh không chỉ là người yêu, mà là người thầy lớn trong cuộc đời mình. Có thể nói, mình may mắn khi đã có được một người thầy tốt!. Sau khi viết tin bài, mình tham gia khóa học online trên Coursera, học những khóa ngắn hạn của các trường đại học trên thế giới, gồm rất nhiều lĩnh vực khác nhau. Ban đầu thì còn chưa quen vì nhiều thuật ngữ khó quá, nhưng may sao có phụ đề cho mình dễ theo dõi hơn.

Buổi chiều mình đi làm part-time ở LB. Haizz, dạo này anh Nguyên luôn hỏi mình có làm full hay không. Thật sự, nếu làm full ở LB, mình sẽ không còn thời gian để tập yoga, để học online, đọc sách hay hẹn hò với người yêu. Nhưng thôi, chắc cũng nên thử làm chính thức một thời gian. Nhưng yoga nhất định phải tập cho đều đặn, người yêu nhất định là không được bỏ bê hê hê.

Bây giờ, mỗi tuần mình tập yoga 3 lần. Cảm ơn cuộc đời đã mang yoga đến cho con. Từ ngày đi tập, cơ thể mình như có thêm nguồn năng lượng chảy tràn. Tạm biệt đau lưng, đau vai và các thể loại mỏi; nhờ có yoga mà cuộc sống mình thật bình an và hạnh phúc biết bao.

Mình sẽ viết lại 30 days writing challenge, mình sẽ viết và viết nhiều hơn để bày tỏ chính kiến, cố gắng đọc sách và xem phim nhiều cho thông tuệ, mở mang đầu óc. Sáng nay, mình đã hỏi anh về sách kinh tế. Cái đầu mộng mơ này đã đến lúc phải có hiểu biết về quy luật vận hành của đồng tiền trong xã hội này.

Về những chuyến đi…

Mình đang có chút khó chịu vì chùn chân mỏi gối, đã 3 tháng nay mình không đi đâu. Cũng khá buồn vì 2 năm qua tháng nào mình cũng lượn lờ nơi này nơi kia.

Tháng sau được ra Quãng Ngãi, rồi ra Hội An. Quyết định năm nay phải đi Malay hoặc đi Thái. Tin vui là người yêu đã hứa với mình 2 năm nữa sẽ đi Bhutan!!!

Mai - 23 tuổi - sáng mồng một.
Mai – 23 tuổi – sáng mồng một

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Về những chuyến đi…

Mình đang có chút khó chịu vì chùn chân mỏi gối, đã 3 tháng nay mình không đi đâu. Cũng khá buồn vì 2 năm qua tháng nào mình cũng lượn lờ nơi này nơi kia.

Tháng sau được ra Quãng Ngãi, rồi ra Hội An. Quyết định năm nay phải đi Malay hoặc đi Thái. Tin vui là người yêu đã hứa với mình 2 năm nữa sẽ đi Bhutan!!!