Đêm bão táp ở Hồ Tà Đùng

(Kỳ 2: Nắng gió miền đất đỏ Bazan)

Vừa leo xuống núi từ sáng đến đầu giờ chiều, cơ thể rã rời và phải đi tiếp hành trình hơn 100km cho đến tận nửa đêm. Chắc hẳn đây là chuyến đi đêm bão táp nhất mình từng trải qua…

Rock xuyên màn đêm!

Lúc Tiên chở mình dẫn đầu lên đèo, băng ổ gà, vượt ổ voi trong màn đêm. Cô gái này chính thức là “my man” trong lòng mình mất rồi. Trong đầu lúc ấy là bài hát “Rock xuyên màn đêm” của nhóm nhạc Bức Tường, như muốn cổ vũ hãy vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình, sống thật vững vàng – một tính cách Rock. Đó là những lời hát như “Nhớ lúc bé thơ bao dại khờ /Tôi hay nhát gan sợ trời đêm tối /Sống yếu đuối hơn bao bạn bè /Tôi hay âu lo không tự tin…”

11 giờ vật vờ đến bến đò. 12 giờ chờ đò chở ngược ra. Sự cố “đảo rác” khiến ai cũng mệt, xuống tinh thần hơn nhưng lúc đó mình nghĩ chẳng còn quan trọng phải đến đây nữa, miễn là chúng ta được đi cùng nhau, được làm những việc yêu thích với nhau. Nhờ “đảo rác” mà mình được nằm dưới bầu trời đầy sao, biết được chòm Bắc Đẩu và tha hồ ngắm nhìn tinh tú lấp lánh, nhờ “đảo rác” mà mình có bữa ăn lúc 3g sáng trên bè nổi kỳ quặc nhất trong đời, rạng sáng mà vẫn lục đục nhặt rau, nướng thịt, chiên cá, bằm tỏi ớt rồi cùng dọn ra ăn.

Sau cùng, vẫn chưa được tắm rửa, mình đi ngủ với 1 tạ đất trên đầu còn Ngọc thì 1 tấn đất. Nhưng vẫn ngủ rất ngon và say, không còn nghe tiếng ngáy như hôm trước nữa. Nhưng cũng vì “đảo rác” mà mình càng thêm căm thù mấy đứa vô ý thức xả rác!!!

18301960_1304276039627017_5658535789912986440_n
Ảnh: Chu Du

Đi tắm! Được đi tắm rồi.

Ngủ trên bè nổi sau một đêm bão bùng, sáng ra mình không còn cảm giác là mình – một đứa con gái bình thường rất chăm chút, điệu đà nữa. Đầu tóc, người ngợm gớm như chưa từng được gớm, lúc này chàng trai nào nói yêu mới chính là yêu nè (hehe, nói giỡn thôi chứ có thằng khùng mới thích một đứa con gái ở dơ ^^)

Phần chờ đợi nhất cuối cùng cũng đã đến, anh chủ bè chở bọn mình ra tắm hồ. Ôi phút giây “cực khoái” khi nhảy ùm xuống dòng nước mát lạnh trong vắt, tẩy đi bao nhiêu dơ bẩn trên người. Lần đầu tiên có một niềm hạnh phúc mang tên.. được tắm! Vừa bơi vừa ngắm cảnh trời mây thiệt đã, nhìn quanh mọi người mới thấy nguồn năng lượng đã được tái tạo. Anh em siêu nhân đã biến hình trở lại giờ có leo thêm một vòng núi Chư Yang Lak nữa chắc cũng được. Sau đó là tiết mục “thợ gội đầu” trên sông mà không biết ai bày ra đầu tiên. Chỉ biết Chu Du đã bị Tiên sa thải vì kỹ thuật phục vụ quá kém.

18221909_1543410239011941_2261198063379716018_n
Ảnh: Anh Nam

Kết thúc chuyến đi bằng những giây phút tắm hồ Tà Đùng thật sảng khoái, và hành trình trở về Sài Gòn lại tiếp tục giông bão, đùng đùng. Cứ như đồ thị hình Sin lên xuống, được thư thái xuống đỉnh xong rồi lại tiếp tục lên đỉnh hành xác. Đường về mưa bão không ngớt, vừa đi vừa buồn ngủ, đói kinh khủng, và còn đối mặt với xe cộ lớn nhỏ cứ đua nhau ào ào về Sài Gòn sau mấy ngày tháo chạy khỏi thành phố.

Về Sài Gòn lúc nửa đêm. Tắm rửa, ngủ nghỉ trong trại thái lâng lâng, mỏi nhừ…

và mơ về những hành trình tiếp theo…

18268593_1304274842960470_2449319219317420838_n
Ảnh: Chu Du

P/S: Chân thành gửi lời cảm ơn (muộn) đến mọi người:

– Cảm ơn người bạn đồng hành chở mình xuyên suốt không biết mệt mỏi, hoặc mệt lắm mà không nói ❤

– Cảm ơn người bạn giúp đỡ mình lúc chân đau, lúc leo yếu mà không bỏ mặc mình ❤

– Cảm ơn người bạn cho mượn áo ❤

– Cảm ơn người bạn cho mượn quần (nhục quá mà cũng phải nhắc để tri ân bạn huhu) ❤

-Cảm ơn các 4 cô gái đã luôn có nhau và yêu thương nhau ❤

– Và cuối cùng là cảm ơn tất cả mọi người đã làm nên một chuyến đi ý nghĩa, đáng nhớ. ❤

With love,

Mai.

Advertisements

Nắng gió miền đất đỏ Bazan

4 ngày 3 đêm lên Tây Nguyên là hành trình dài nhất mà mình đi bằng xe máy. Cảm giác chạy bon bon trên từng cây số, mông thì ê ẩm, vai đau do đeo ba lô nặng, rồi trời thì mưa nắng bất chợt… nhưng mình được nhiều thứ hơn thế, được tình bạn bè, đồng đội khi luôn quan tâm nhau trên mọi bước đường, được ngắm cảnh trời – mây – núi đẹp đến nao lòng, thấy yêu và thương lắm những vùng đất đỏ Bazan mình đi qua.

Chư Yang Lak – Linh thiêng Ngọn Núi Của Giàng

Chư Yang Lak là một đỉnh núi thiêng rất ít người biết đến, nằm trong quần thể của dãy núi Chư Yang Sin – nóc nhà của Tây Nguyên. Thử search trên Google về Chư Yang Lak thì đúng thật rất ít thông tin. Chính vì thế khi khám phá ngọn núi này mình được hưởng trọn những khung cảnh trong vắt và hoang sơ nhất của núi rừng mà không có vết chân của nhiều du khách. Dẫn đường cho bọn mình là anh Ma Trinh (là Bố của Trinh theo cách gọi của người Êđê), anh bảo Chư Yang Lak nghĩa là Núi của Giàng (Trời), cao 1700m so với mực nước biển.

Xuất phát từ 8h30, vai ai cũng ba lô nặng trĩu nào đồ ăn, nước uống. Nhất là nam còn vác cả lều nặng cả mười mấy ký. Từng con dốc bắt đầu hiện ra trước mắt, những chặng đầu tiên thật không thể thở nổi một phần do chưa quen với nhịp độ. Hai chân mình cứ cứng dần lên từng bước rất nặng như đeo cả ký đá vào người. Cố gắng hít thở đều và nghĩ ngợi đến những điều hạnh phúc đang chờ như được uống nước, được nghỉ mệt, trong đầu mình luôn lẩm nhẩm “Pain is just a state of mind”… “Mai, you can do this”…  Một tiếng, hai tiếng cứ vừa đi vừa dừng nghỉ mệt, rửa mặt tại suối, con đường dài đằng đẵng mà mình cũng chẳng dám hỏi là còn bao xa nữa. Thôi thì cứ cố gắng vượt qua và tận hưởng không khí núi rừng trên từng bước chân đi. Dừng lại nghỉ trưa với nắm cơm, nắm xôi đã chuẩn bị tối hôm trước ở nhà Ngọc; ôi nắm xôi với tép khô ngon nhất mà mình từng ăn, càng nhai kỹ gạo ra nước càng ngọt giúp mình đỡ mệt phần nào. (nhưng có điều vừa qua hết con dốc tiếp nữa là nắm cơm tiêu sạch huhu).

18199469_777499705744899_5527316366625020470_n
Hình ảnh: Vinh Nguyễn 🙂

Rừng ơi! Mở ra!

Vắt! Lần đầu tiên mới biết đến vắt. Sinh vật đáng sợ cắn không có cảm giác mà máu chảy không cầm được, con vắt bình thường chỉ nhỏ như tăm mà có thể hút máu và phình to ra bằng đầu đũa. Chân mình cột túi xốp rồi mà bọn vắt vẫn ngoe nguẩy năm lần bảy lượt chui vào, đến khi xuống núi thì chúng cắn cho một phát làm kỷ niệm. Nhiệt độ càng giảm khi cả nhóm vào sâu hơn và lên cao hơn. Lúc này chân cũng đỡ mỏi vì… liệt rồi. Dốc càng cao càng đứng hơn, những con dốc cuối mình và Ngọc phải đưa ba lô để anh Nam vác và bò lên bằng bốn chân.

Đoàn đến điểm cắm trại cách đỉnh núi khoảng 100m vào 4 giờ chiều. Trời chuyển lạnh, sắp mưa và mây đang tràn xuống mặt đất, mình đang ở trong khung cảnh huyền ảo như trên phim với rừng xanh, mây trắng lãng đãng giăng mờ, tiếng côn trùng kêu râm ran và cái lạnh ở chốn rừng thiêng nước độc đang ngấm dần vào da thịt. Lặng người ngồi nghỉ cũng như nhìn ngắm cảnh rừng. Những cánh rừng già hàng trăm năm nuôi dưỡng con người, rừng cho cây, cho gỗ, lương thực và bảo vệ con người trước thiên tai mà giờ đây con người đang đối xử như thế nào với rừng!

Nhóm bếp, dựng trại và nấu ăn với gà nướng, thịt nướng, cháo dã chiến. Các bạn nam là bếp chính lo nấu nướng, nữ là bếp phụ chỉ lo trải bạt, xếp đồ và sắp xếp thức ăn. Chưa có đoàn nào sướng như tụi mình nhỉ, các bạn nam ga lăng, nhiệt tình, đa tài và rất biết quan tâm mọi người. Tụi mình ngồi quây quần bên bếp cháo ấm nóng cùng ly rượu cần nhấm nháp cho đỡ lạnh người, chia nhau từng ly cháo ăn chung, nữ thì còn được ưu tiên nhiều thịt hơn nữa. Giản dị và thân tình – bữa ăn cùng bạn bè lúc này chỉ có một mùi vị – mùi của hạnh phúc mà có bao nhiêu tiền cũng không đổi được…

20170430_190840.jpg

Vì sao chúng ta lại thấy vui như vậy nhỉ? – lúc đó mình tự hỏi. Vì trước đó đã trải qua nhiều sự “tột cùng”, đói – lạnh – mệt – mỏi nên được dừng chân, được uống nước, ăn uống và sửi ấm là cả một món quà “xa xỉ” với tụi mình

Kết thúc một ngày cuối tháng 4 bằng một đêm cắm trại ở rừng, chờ sớm mai lên đỉnh núi ngắm mây trời núi non của Đak Lak…

Đi đường mới biết gian lao

Núi cao rồi lại núi cao trập trùng

Núi cao lên đến tận cùng

Thu vào tầm mắt muôn trùng nước non (Đi đường –  Hồ Chí Minh).

20170501_07510920170501_074825

(Hết kỳ 1 – chờ tiếp kỳ 2 với nhiều thú vị hơn nữa hehe)