Ngày 50+: Yêu cơ thể qua chạy bộ

Thời gian vừa qua mình không update gì nhiều về hành trình 100 ngày của mình vì thực sự chỉ cần thực hành những điều mình đặt ra trong 3 ngày đầu (3 bài đầu) là cũng đủ rồi.

Đến ngày hôm nay, mình không dám khẳng định kiểu yes/no question là đã đủ yêu thương bản thân chưa. Mình chỉ muốn nói lên cảm nhận, mà không thần thánh hoá cảm xúc một cách tích cực cố ý.

Sở dĩ mình chọn hôm nay để đăng bài tiếp theo vì ngày hôm nay là một ngày từng xảy ra một chuyện khó quên. Sinh nhật một người. Cách đây 3 năm, mình hao tâm tổn trí nấu ăn, chuẩn bị tất cả cho buổi sinh nhật của người ta. Để cuối cùng những gì mình nhận được hôm đó chỉ toàn nước mắt, một ngày mà mình không thể nào quên được trong đời. Tình yêu thực sự cho mình nhiều trải nghiệm và bài học trưởng thành hơn bất kỳ thứ gì khác. Nó dạy mình quá nhiều bài học, mang đến niềm vui nhưng cũng khá nhiều nước mắt. Thực sự hỏi bây giờ mình có yêu nữa không, đương nhiên là có rồi! Tình yêu trong mình vẫn luôn tràn đầy như thế, chỉ có người thụ hưởng là thay đổi thôi 🙂

Quay trở lại với hiện tại hôm nay. Mình chạy bộ nghiêm túc được 1 tháng trời, nghĩa là bắt đầu từ ngày 20 trong hành trình. Chạy bộ đã làm thay đổi cuộc sống của mình đúng như tính chất của thể thao. Ngày xưa trong ban thể thao VTV mà mình từng làm việc có cái bảng ghi là “Thể thao thay đổi cuộc sống”. Bây giờ mình mới hiểu ý nghĩa câu nói này.

Chạy là bộ môn dễ tập nhất trên đời, có lẽ vậy, chỉ cần 1 không gian công viên, sân vận động, 1 đôi giầy tốt và 1 tinh thần tập trung. Trước khi chạy cần ăn nhẹ, nạp đủ năng lượng cho đường chạy chứ không được chủ quan quên ăn. Trong khi chạy hãy lắng nghe cơ thể thật nhiều, hít thở nhịp nhàng và chạy đúng kỹ thuật nhé. Mình đã bị chấn thương kha khá để có được cách chạy đúng như ngày hôm nay. Trong khi chạy có thể nghe chút nhạc, nhưng mình bỏ luôn rồi, nghe nhạc làm mất tập trung vào hơi thở. Thế là “Chạy trong Chánh niệm” luôn, chỉ biết mình đang chạy, lao về phía trước mãi… Sau khi chạy cần giãn cơ, thả lỏng cơ thể và.. ăn một món thật ngon, uống nước lạnh thật đã.

Vậy nó thay đổi cuộc sống mình ra sao?

Sau khi chạy cơ thể được thải độc thông qua tuyến mồ hôi, toàn bộ năng lượng tiêu cực tích tụ được triệt tiêu, da dẻ bạn căng lên, hồng hào hoặc ửng đỏ như mình mỗi khi chạy nhiều. Sau khi về nhà, thân thể nhẹ nhàng và ngủ rất ngon. Sức khoẻ của mình cải thiện rất nhiều, có thể nói đây là thời điểm mình cảm thấy khoẻ nhất từ trước đến nay. Cơ thể được yêu thương thông qua chạy bộ và đồng thời chỉ số hình thể cũng đẹp hơn trước 🙂

Cách tốt nhất để lên tinh thần chạy bộ là đăng ký một giải chạy marathon! Để từ đó lên lịch tập luyện và có động lực hướng đến. Mình quá may mắn còn có một nhóm bạn chạy cùng, luôn động viên và giúp đỡ nhau.

Mình rất muốn lan truyền lối sống này cho nhiều bạn bè xung quanh vì những lợi ích rõ ràng của nó. Nhiều giải chạy mọc lên như nấm cũng là tín hiệu tốt về cuộc sống lành mạnh đã được nhiều người quan tâm hơn. Hơn nữa, gần đây mình phát hiện trang blog này cũng có hơn 30 followers, một con số quá nhiều đối với 1 trang blog mình chỉ lập ra để  ghi lại hành trình trưởng thành của một cô gái trẻ. Nên nếu có ai tình cờ đọc được bài viết này, hãy suy nghĩ về việc tập một môn thể thao nào đó, hoặc chạy bộ ngay đi! Hãy bắt đầu từ những km đầu tiên trong cuộc đời, mình đã vật vã buổi đầu với 5km, mệt rã rời và bây giờ đã lên được 10km rồi. Mình từng là một con người liệt thể dục ở trường phổ thông, nay là một người đam mê chạy bộ. Trời ơi tin được không? Không gì là không thể nếu bạn thực sự muốn!

Screen Shot 2561-12-12 at 22.58.43
Join me on Strava!
Advertisements

“Rồi hòn đá sẽ lăn”

Đó là lời động viên mình luôn nhủ mỗi khi gặp khó khăn. Vì sao mình lại liên tưởng đến hình ảnh này? Tưởng tượng bạn ra sức đẩy một hòn đá to rất to, ban đầu sẽ cảm thấy rất nặng, sức ì của hòn đá thật lớn và bạn thì vật vã đẩy trong mọi tư thế… Một, hai, rồi ba nhịp, thở dốc, gồng mình, siết bụng để bằng mọi cách dùng lực đẩy đi, rồi hòn đá bắt đầu lăn những chuyển động chậm chạp. Lăn đều rồi lăn đều, nó đã di chuyển đi rồi.

Câu chuyện này ứng dụng được rất nhiều trong cuộc sống:

1. Công việc mới: Bạn tiếp xúc với những điều mới tinh tươm, như một thế giới khác lại mở ra. Kiến thức mới, vai trò mới, môi trường, văn hoá cũng mới và… những con người mới nữa. Lúc này, thách thức của một nhân viên mới là khả năng thích ứng nhanh, càng hoà nhập và nắm bắt nhanh càng tốt. Thú thật, với công việc trước, mình mất cả 3 tháng còn chưa hiểu lắm chuyện gì đang xảy ra. Mình ngu ngơ trong những năm tháng ấy thật. Nhưng lần này phải khác chứ, đâu ai tắm mãi trên một dòng sông. Lấy hết kinh nghiệm xương máu ra mà thích nghi nhanh nhất có thể. Rồi cũng sẽ quen thôi. Có sức thì đẩy nhanh được mà.

2. Tập luyện: mình đã bắt đầu tập luyện nghiêm túc được nửa tháng, kèm với chế độ ăn chọn lọc (tuyệt đối không còn ăn bậy các chất đường, tinh bột trắng). Mục tiêu của mình là tăng thể lực và có một cơ thể thật săn chắc, đồng hồ cát quyến rũ hihi. Việc tập luyện có thể nói là minh chứng rõ nhất cho tựa đề của bài này. Thời gian đầu mình không chịu nổi, thật sự nhịp tim tăng nhanh muốn vỡ ngực. Các triệu chứng thường thấy là tai ù, hoa mắt, buồn nôn khi tập các bài tăng sức bền. Nhưng mỗi lần tập xong lại thấy khoẻ lâng lâng người. Đó là khi cơ thể giải phóng các hormone hạnh phúc như endorphine, serotonin, dopamine giúp mình cân bằng cảm xúc và cảm thấy tràn đầy năng lượng. Mình sẽ cố xem việc tập luyện như bữa ăn hằng ngày, khi nào còn ăn thì còn tập; như hòn đá đã bắt đầu lăn đều trong quỹ đạo của nó.

3. Chia tay người yêu: cái khó nhất khi từ bỏ một mối quan hệ là từ bỏ thói quen! Cái thói quen làm cho con người ta đau khổ và thiếu thốn. Xây dựng thói quen thì dễ, từ bỏ nó xem ra khó gấp mấy ngàn lần nhỉ? Mình cũng không nhớ đã bao lần chủ động xao nhãng tâm trí để không nhắn tin cho người cũ, đã bao lần chạy vù ra ngoài đường chỉ để không gọi điện. Và rồi cũng quen cả thôi. Tập trung vào cuộc sống của mình và hình thành thêm những thói quen tốt khác.

Ngẫm nghĩ nhân một ngày lần đầu tiên hoàn thành cự ly 5km, chạy không ngừng nghỉ trong 45p. Ở 3km đầu người mình mệt và mỏi lắm, nhưng gần kết thúc chặng đường thì cơ thể được tái tạo. Mình không hề thấy mệt hay qúa sức chút nào. Hoan hô vì đã không bỏ cuộc giữa chừng! Xách mông lên và chạy hay tập bất cứ môn gì cũng được, để tận hưởng được hormone hạnh phúc chảy tràn, bạn nhé.

chay bo

Mình có nên đổi tên blog thành Voi con chạy bộ không nhỉ? 🙂