Posted in tui nghĩ linh tinh, tui yêu

Những kẻ khờ mộng mơ: chẳng phải là em sao?

Tối đó, hẹn Ngọc xem suất 9h. Một bộ phim lãng mạn lẽ ra nên dành cho cặp đôi, cho mình và người yêu, để cùng đan tay nhau, trầm bổng với những giai điệu tuyệt đẹp của bộ phim. Nhưng không, hai đứa con gái, mỗi người một khoảng không lặng im, cảm nhận theo từng nhịp điệu của những bài ca…

Mình thích phim tình cảm Mỹ, đủ lãng mạn đến không quá sến, đủ mộng mơ nhưng cũng đầy thực tế. Hai con người từ lúc chưa có gì, chỉ là những kẻ theo đuổi giấc mơ của riêng mình. Họ đến với nhau, đồng điệu với nhau đến mức cả thế giới ngoài kia không nơi nào có thể “chứa” nổi những con người này. Nhiều lần lắm, mình cứ thổn thức rồi tình yêu này sẽ đi đến đâu khi cả hai cứ luôn mộng mơ… hay họ chỉ đến với nhau để xoa dịu trái tim tổn thương vì liên tiếp bị gạt bỏ ước mơ. Mia hàng chục lần trượt vai diễn yêu thích. Seb cũng không khá hơn, bị sa thải chỉ vì đàn không đúng yêu cầu của ông chủ.

Rồi đến khi giai điệu bài ca này cất lên, giai đoạn bắt đầu chuyển mình cho những thành công của họ trong tương lai… và cũng là lúc họ dần xa nhau. Từng lời ca cứ xiết lấy trái tim mình, ừ, mình cũng từng là người như vậy. Cả hai thật sự, rất khờ khạo và mộng mơ. Nhưng đến khi dần trưởng thành, tình cảm đó đã không còn nguyên vẹn nữa. Vỡ tan theo trái tim non nớt…

Tình yêu hay là sự nghiệp! Làm sao có được cả hai?

Nhạc vang lên. Rồi bật khóc. Vì sao em cứ mãi ngốc nghếch vì những “cái giá” phải trả cho cuộc sống để được trưởng thành. Hay em mãi chỉ là một kẻ ngốc, luôn mộng mơ và yếu mềm…

“Thành phố của những vì sao

Dường như những vì sao soi sáng cho riêng em?

Thành phố của những vì sao

Còn nhiều điều mà em chưa thấy lắm

Chẳng ai biết được, liệu có điều gì tuyệt vời đang chờ đợi ta sắp tới?”

lalaland

Posted in tui yêu

Tống cựu nghênh tân

Cuối tháng 12, một lần nữa cảm thấy cuộc sống mình quá chật hẹp, sự buồn bã cô đơn như đã gặm nhấm mình hao mòn mất rồi. Nói chính xác là mình đã chịu đủ cô đơn, đã đến hố sâu tận cùng tình cảm với người cũ. Sáng thức dậy không còn thấy lòng mệt mỏi nữa, cảm giác bình an tự tại và mình biết rằng, đã có thể bước qua được giai đoạn khó khăn này.

Ít lâu sau, mình đã bắt đầu hẹn hò và có một tình yêu mới. Một sự lựa chọn đến bây giờ hoàn toàn đúng đắn với bản thân và cảm xúc trái tim. Tình yêu của mình dành cho anh phải sau bao ngày tháng anh đợi chờ và theo đuổi thì mình mới nhận ra. Sự quan tâm, chăm sóc, sự yêu thương vô điều kiện anh dành cho mình… Cả một quãng thời gian dài mình chìm trong buồn bã, chỉ có anh là người hằng đêm chuyện trò, động viên và cỗ vũ mình.

Người ta hay nói chúng ta mải ngắm những vì sao lấp lánh mà quên đi ánh trăng hiền dịu cứ lặng lẽ thắp sáng trời đêm. Ừ, tình yêu này đến bên mình cũng thật nhẹ nhàng và thầm lặng như ánh trăng ấy.

Anh sẽ không biết rằng mình hạnh phúc đến dường nào mỗi lúc anh ân cần chăm sóc, lo lắng thuốc thang cho mình những lúc đau ốm; anh sẽ không hiểu hết được cảm giác của mình khi biết anh đợi ngoài công ty cả tiếng chỉ để cho mình lựa chọn tự đi về hay anh chở đi. Anh cũng sẽ không biết được bao đêm mình thao thức, suýt bật khóc vì tình yêu quá đỗi chân thành và ấm áp này.

Cũng không biết đã yêu anh từ lúc nào…  Chỉ biết bây giờ hạnh phúc và bình yên!

12728826_1265365290146363_262542361886807392_n

P’S: Nhưng mình không dám quá vui hay quá buồn nữa. Mình ôm lấy niềm vui này một cách cẩn trọng nhất, liệu rằng nó có thể làm mình đau một lần nữa hay không? Thôi không bận tâm nữa, chỉ cần sống và yêu hết mình thôi!

Posted in tui yêu

ngày 13.6

Tôi sẽ tiếp tục im lặng  như thế này, không liên lạc gì với anh trong mấy ngày để suy niệm về vài thứ.

Có thể, tôi vẫn nhớ đến anh hàng ngày, nhưng bỗng nhiên tôi không còn thiết tha gặp anh. Mỗi lần chat, tôi cảm nhận là một sự nặng nề, hơn là cảm thấy hạnh phúc và yêu thương. Tôi sợ bao nhiêu mong mỏi và nhớ nhung của mình, muốn nói với anh nhiều thứ, mà cuối cùng nhận được một câu “Để anh một mình”, “À, anh đang bận”, “Em còn nói nữa anh block bây giờ” (đe dọa nữa cơ đấy).

Bây giờ làm sao? Tôi sẽ tiếp tục không nói gì với anh, sẽ tập để rời ra anh từ từ. Tôi xin lỗi nhưng tôi không thể yêu một con người đầy gai làm mình quá đau đớn như thế này. Tôi từng nói với anh câu này và những gì anh trả lời lại là “đừng hy vọng gì ở anh”. Nói trắng ra, anh chỉ xem tôi như một người để qua đường, cho vui vui, cho cái gì đó gọi là na ná giống tình yêu…

Có lẽ, anh nghĩ anh giỏi làm đau lòng phụ nữ. Đúng là vậy, anh rất tự hào về thành tích này. Nhưng tôi nghĩ rằng, nỗi đau chỉ làm phụ nữ thêm mạnh mẽ, đẹp đẽ và tràn đầy sức sống hơn thôi. Qua bao nỗi đau, tôi không lạnh đi, tôi càng khát khao được yêu thương và yêu thương nhiều hơn.

Anh từng nói, anh giận phụ nữ, mất niềm tin vào phụ nữ… vậy anh bắt đầu cuộc chơi này để làm gì, vậy tôi ở bên anh để làm gì? Tôi không đủ tự tin để kéo một người ra khỏi “vũng bùn” này. Anh phải tự làm điều đó trước khi muốn đến với một ai đó tiếp theo… vì nếu cứ như vậy, họ cũng sẽ như tôi, thấy tổn thương và cất bước ra đi.

Giá như biết được anh như thế này sớm hơn, tôi đã không dại khở đồng ý và lao vào yêu thương anh bất chấp. Anh là người bắt đầu mọi thứ. Tôi xin là người khép lại cuộc tình này, mang theo trong người thêm một lần tan nát…

 

 

 

Posted in tui yêu

Ánh Dương của đời tôi

Vào một ngày năm 17 tuổi, tôi đã gặp phải một hiện tượng rất “lạ lùng”. Tôi bị choáng ngợp, chao đảo, tay chân rụng rời và tai không nghe rõ âm thanh… trong giây phút một người xuất hiện trước mặt tôi. Không gian, thời gian như ngưng đọng, thế giới chỉ có tôi và người đó. Một cảm giác mà mãi sau này tôi cũng không thể có lại được – cảm giác của “tiếng sét tình yêu”.

Trong những trang nhật ký cũ nhàu hồi phổ thông, tôi đã gọi bạn – mối tình đầu của tôi là Ánh Dương. Đơn giản, vì tôi lúc đó là một cô bé 17 tuổi nhút nhát, ít nói và sống mãi trong thế giới chật hẹp của mình, tựa như một cái cây lâu ngày không có ánh mặt trời.

Ngày bạn ấy xuất hiện – chính là ngày cô bé lầm lũi trong nỗi cô đơn được tìm thấy và yêu thương, chính là ngày bạn đặt chậu cây xanh ra ngoài ban công hứng nắng, là ngày bạn thả chim về bầu trời, cá về với đại dương. Ngày bạn ấy xuất hiện – là ngày tôi thấy mình sống đúng nghĩa hơn với từ Sống, được viết hoa.

Tôi bước ra khỏi vỏ ốc, nói nhiều hơn và cũng cười nhiều hơn khi có bạn. Bạn – cũng là dân chuyên xã hội và học kế lớp tôi. Chúng tôi không ai nói thích ai trước, chỉ là hai tâm hồn vừa gặp nhau như đã biết là tâm đầu ý hợp. Tôi và bạn bên nhau như lẽ tự nhiên của sự đồng điệu.

Cuộc tình đầu, là cuộc tình đã làm cuộc đời tôi thay đổi rất nhiều. Bạn đã mang một nguồn năng lượng vốn có trong cuộc sống đầy vui tươi của bạn, chia sẻ và bồi đắp lên tâm hồn tôi.

Một tôi ít cười, trầm tính trở nên hoạt bát, năng động khi chúng tôi cùng tham gia hội thao của trường. Một tôi nhút nhát, ngại ngùng đã được bạn đẩy ra cuộc sống vui nhộn ngoài kia, khi chúng tôi cùng nhau đi chơi khắp mọi nơi. Một tôi hay bi quan đã được truyền cho nguồn năng lượng sống tích cực và yêu đời. “Cho dù trái tim cậu có tan nát thì trái đất vẫn quay, cuộc sống vẫn tiếp tục. Hạnh phúc là thái độ sống của mỗi người”, bạn thường hay thủ thỉ với tôi những điều đó.

Chúng tôi đã có nhiều kỷ niệm đẹp như bao mối tình học sinh khác, hằng ngày gặp nhau ở trường, cùng nhau đến những lớp học thêm, giúp nhau ôn thi hay chia sẻ những bài hát, quyển sách yêu thích cùng nhau.

Có một khoảnh khắc mà tôi luôn nhớ đến khi nhắc về tình đầu. Đó là một lần tôi giận dỗi, không muốn nói chuyện với bạn. Tôi ngồi mãi ghế đá mà không chịu về nhà. Bạn đến cạnh tôi, đặt tay lên đầu xoa nhẹ và ân cần nói: “cậu có thể mặc kệ mình, nhưng cậu không thể mặc kệ ba mẹ, giờ này chắc họ đang đói meo chờ cậu ở nhà. Chúng ta đi về nhé!”.

Nhưng tình đầu thường là tình lỡ. Chúng tôi cũng không thể thoát được “lời nguyền” ấy. Chúng tôi dần xa nhau, không cãi vã, không một lời chia tay; chỉ còn lại nước mắt mỗi đêm. Ánh Dương của cuộc đời tôi đã đến và đi nhẹ nhàng như thế.

Tôi đau khổ, chán chường và muốn gục ngã nhưng rồi bạn lại quay về bên tôi, chỉ để giúp tôi đứng dậy, cứng cáp hơn trước khi phải rời ra thực sự. Người khiến tôi hạnh phúc là bạn, người giúp tôi chữa trị cơn đau khi vấp ngã cũng là bạn.

Tôi còn nhớ, ngày cuối cùng chúng tôi gặp nhau là tại ký túc xá đại học khi tôi vừa bước vào năm nhất. Bạn muốn đến thăm tôi và xem cuộc sống mới của tôi. Trước khi chia tay ra về, bạn một mực không cho tôi tiễn, chỉ giục tôi trở về phòng thật nhanh…

Sáu tháng sau, tôi nhận tin báo bạn đã dùng gia đình đi định cư nước ngoài từ nhiều bạn bè chung của hai đứa, nhưng tôi đã không hề biết gì trong suốt khoảng thời gian đó… Tôi lại òa khóc như một đứa trẻ và đó cũng là lần cuối cùng tôi khóc vì bạn.

Tạm biệt mối tình đầu của tôi – mối tình tôi đã cất giữ thật sâu và thật kỹ trong một khung trời tháng 9 tươi đẹp. Để khi nhớ về, tôi chợt khẽ cười vì mình từng có một vầng dương tuyệt vời như thế.

Sài gòn, tháng 5.2015 – viết cho chuyên mục Mối tình đầu của tôi của báo Thanh Niên

Posted in tui yêu

Bài thơ thương anh

Anh đừng buồn vì em vẫn thương anh
dù cuộc sống chẳng dễ dàng là mấy
đôi lúc mệt nhoài có làm anh chán ngấy
anh cũng đừng buồn,
em sẽ mãi ở đây!
Công việc, bạn bè hay có lúc uống say
chỉ cần anh nhớ về ôm em mà ngủ
ngôi nhà nhỏ thôi,
tình yêu nhiều là đủ
góc bếp nhỏ thôi,
miễn ấm áp quanh năm!
Anh đừng giận hờn khi những lúc quan tâm
mà em nói nhiều hay càu nhàu, bực bội
đừng bỏ mặc em mỗi khi em hờn dỗi
bởi em thương nhiều nên nông nổi thế thôi!
Cuộc đời sau này dù nhiều những buồn vui
dù nhiều tiếng cười hay những lần bật khóc
dù là ấm êm hay đôi lần khó nhọc
anh cũng đừng buồn vì em mãi thương anh!
Sau này cho dù mình bạc mái tóc xanh
cái cây em trồng sắp trăm lần thay lá
em vẫn ở đây, anh đừng lo gì cả
dù chúng mình già thì em vẫn thương anh!

 

Bài thơ nhặt ở đâu đó…

IMG_9928
Tình già – Ảnh chính chủ chụp tại Sapa năm 2014
Posted in tui yêu

Love me like you do

Muốn lấy bài hát này làm tựa đề vì đang thích bài này quá…

Tối 23 và sáng 24 Tết. Mình muốn kể một câu chuyện vui vui thôi. Mình đang cà chắc là sẽ bước vào một giai đoạn nào đó. Với con người này.

Bằng một cách nào đó, mình sẽ khiến mối quan hệ này thật hạnh phúc, thoải mái và tràn đầy niềm tin, như mình vẫn đang sống cuộc sống kiểu như thế. Nếu như nó thật sự bắt đầu.

Sẽ có những cãi vã, sẽ có những giai đoạn khó khăn. Nhưng mình hứa sẽ biết cách trân trọng và giữ gìn hết mức có thể. Mình sẽ không dễ dàng từ bỏ khi chưa cố gắng hết sức, mình cũng không rũ bỏ và hờn dỗi kiểu trẻ con như ngày xưa, hay vứt tứ tung những mối quan hệ qua bên lề.

Nếu cho mình một cơ hội lần này, mình nhất định sẽ làm tốt!

Mình biết bản thân mình, sẽ mau chán, sẽ mệt mỏi, sẽ trẻ con nữa thôi… nhưng mà, xin đứa trẻ hãy nghiêm túc một lần. Vì người đàn ông này đáng được trân trọng và có được tình yêu này. Mình cũng chưa từng quý mến, nể trọng ai như anh ấy. Từ những cái nhỏ nhặt hằng ngày, từ lúc anh chỉ cho mình từng lỗi sai, từ ngữ, diễn đạt, mình quý anh như một người anh trai. Rồi dần dần những cuộc nói chuyện hằng đêm, tụi mình trở nên thân thiết và tiến nhanh hồi nào không hay.

Nói túm lại, mình sẽ luôn cố gắng và có niềm tin. Mình sẽ không trói buộc anh bất kỳ điều gì, sẽ để anh là con người mà anh mong muốn, miễn là anh hạnh phúc và bình yên. Nhưng nếu anh có thể vì mình mà thay đổi, càng ngày càng tích cực hơn thì tốt. Còn mình, vẫn sẽ là chính mình nếu có anh ấy trong đời, mình cũng sẽ không thay đổi quá nhiều. Nhất là việc tươi cười và vui vẻ mỗi ngày. Mình thật sự luôn muốn truyền cho anh cái năng lượng mà mình đang có cho cuộc sống vui tươi hơn, vì thấy anh nhiều trăn trở và nhọc nhằn quá.

Như một lời tuyên thệ, hình như là vậy đó 🙂

Posted in tui sống, tui yêu

CỦA TUỔI ĐÔI MƯƠI

Xin cảm ơn thầy Huỳnh Dũng Nhân đã cho tôi có dịp được viết, kể lể và tự thuật đôi điều về quãng đời tươi trẻ tròn trĩnh 20. “Của tuổi đôi mươi” là bài viết với chủ đề “Tôi trong mắt tôi” trong môn học Phóng sự – Điều tra.

Nó đang trong một góc phòng. Nhà trọ Sài Gòn. Dốc hết tâm tư và những suy nghĩ chân thực nhất, đem ra soi với chính bản thân mình. Điều này nó thường làm không nhiều, thậm chí hay cố tình cất đi, tự tiêu hóa để củng cố cho cái vẻ ngoài lạc quan và mạnh mẽ. Nó cũng từng là dân chuyên Văn, cũng biết được rằng cầu nối trong văn học là từ trái tim đến trái tim, là sự rung cảm của tâm hồn. Thà là không viết, chứ nó không chấp nhận nửa lời giả dối.

Nhớ lại 6 năm về trước, trong buổi kiểm tra bài viết đầu tiên của lớp chuyên Văn, nó bần thần khi nhận được đề bài, chỉ có 4 chữ “Nhìn lại chính mình”. Một con bé 15 tuổi đầu còn ngơ ngác và ngây thơ cực độ, từng lời lẽ non nớt được viết ra mà đến bây giờ đọc lại  chỉ có ôm bụng cười nắc nẻ. Nhưng bây giờ, nó mong có lại được sự hồn nhiên như thế cũng không còn. Sự trưởng thành luôn có cái giá của nó, con người phải trả bằng những hồn nhiên và sai lầm.

“Có thành phố, ngày xưa, có thành phố

Nơi rất ấm, tuổi thơ ta ở đó

Từ rất lâu, đã từ lâu, trôi qua…”

(Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ – Robert Ivanovich Rozhdestvensky)

IMG20140601142257

Tuổi thơ – trong trẻo và ngọt lịm

 Nếu bạn muốn tìm hiểu về ngọn nguồn nhân cách của một con người, hãy tìm cách đi vào tuổi thơ của anh ta. Thời thơ ấu, đối với nó và bao đứa trẻ khác, là một điều thiêng liêng, vô giá, là một chốn “thiên đường” tuyệt vời. Vì là đứa con đầu tiên của ba mẹ, nó được yêu thương hết mực. Ba mẹ đều là giáo chức nhưng ba có thêm nghề tai trái là quay phim, chụp ảnh đám cưới. Nhờ thế mà con gái được ba ưu ái chụp cho rất nhiều bộ ảnh thời bé. Những năm đầu 90, cuộc sống gia đình cũng còn khó khăn nhưng ba vì muốn lưu lại kí ức cho con gái đành bấm bụng đi rửa từng tấm hình quý giá lưu vào album. Đến giờ ba vẫn hay nói, tiền bạc hôm nay không thì ngày mai có, thời gian thì không thể níu lại được, con cái ngày càng lớn nhanh, thoáng chốc nó sẽ đi lấy chồng nên ba phải ráng lưu lại thuở bé của con để có cái mà nhớ về.

Trong từng bức ảnh ấy là sự nâng niu, giữ gìn của mẹ, xem bất kì tấm nào, lật ra đằng sau cũng có những dòng ghi chú của mẹ. “Bé Ly tròn một tuổi”. “Bé Ly đi thi cuộc thi Con ngoan khỏe, Mẹ duyên dáng”, “Bé Ly tròn 2 tuổi”, “Bé Ly chơi với con gấu bông đeo mắt kính”… cho đến nay, những cuộn album đó vẫn được ba mẹ cất giữ cẩn thận hằng ngày và đó là tài sản tinh thần vô giá đối với nó. Trở lại chuyện công việc của ba. Do ba nó có nghề tay trái nên công việc cũng vất vả, sáng đi làm, chiều tối lại đi làm thêm; tuổi thơ nó cũng là những ngày hai mẹ con cơm chiều thiếu ba. Tối tối, nó ngồi rúc vào lòng mẹ, chơi mê say một con búp bê, còn mẹ thì bâng quơ xem ti vi. Hai mẹ con đều nhớ ba nhưng không ai nói một lời nào. Đến khoảng 9 giờ, nó nghe tiếng xe quen thuộc từ đầu ngõ, ba về nhà. Nó chạy rối rít ra mừng ba, xem xem ba cho nó quà gì khi đi học được phiếu bé ngoan, được cắm cờ đỏ. Có mấy hôm trời mưa tầm tã, ba về nhà ướt sũng cả người, nó khóc òa lên đau xót. Rồi mẹ thúc, mau lấy khăn lau cho ba. Chính từ những hành động yêu thương ấy, ba mẹ đã dạy cho nó biết sống và biết yêu thật chân thành.

Gần đây, có một bộ phim truyền hình Hàn Quốc mang tên là “Replay 1997” (tạm dịch: Lời hồi đáp 1997) tái hiện về những gì diễn ra vào năm 1997. Khi đó, công nghệ thông tin chưa phát triển, trẻ con không có nhiều hình thức giải trí, ti vi đối với chúng đã là quá đủ đầy. Nó chợt nghĩ ngợi và thèm khát những trò chơi hồi bé. Mỗi chiều, nó cùng bọn con nít hàng xóm ra sân nhảy dây, đánh cầu, tạt lon… chơi đến mệt lả người còn chưa chịu về. Tiếng hò reo, la hét của lũ trẻ từng quấy động cả xóm, cùng những trò phá bĩnh  bấm chuông rồi bỏ chạy, đá banh vào cổng nhà người ta v.v Rồi những ngày trung thu, nó xách lồng đèn cùng bọn trẻ con cả phố đi chơi. Lồng đèn giấy kiếng đỏ, hay có đứa chơi đàn trong lon sữa bò. Còn nó được ba đẽo tre chính tay làm cho chiếc đèn ông sao năm cánh. Ba khéo tay và tài hoa lắm. Buổi tối trung thu rôm rả tiếng cười nói, từng đứa trẻ ngắm nhìn lồng đèn của chúng và của bạn chúng một cách thích thú. Nó còn nhớ trong cái hẻm tối, cả tụi trẻ con cũng bày ra trò hù nhau nhát ma, kể chuyện ma. Nó là đứa sợ ma nhất đám nhưng luôn bị lôi cuốn và kích thích về những câu chuyện ma. Một đứa đang say sưa kể mà chợt có tiếng động gì kì quái thì nó là đứa la to nhất xóm.

Đến hôm nay, lũ trẻ ngày đó đã trưởng thành, có người là sinh viên, cũng có người đi làm, lập gia đình. Thế hệ tiếp nối trong xóm là mấy đứa bằng tuổi em nó. Nhưng dường như chúng không còn thiết tha với những trò chơi ngày bé mà nó mê mệt. Internet, máy vi tính, game online hình như đang lấy đi cái tuổi thơ mà đáng lí ra đứa trẻ nào cũng phải được hưởng trọn. Có mấy chiều, nó đi dạo quanh xóm, chợt nhớ da diết cái không khí những năm 90 tươi đẹp…

Sự mất mát đầu tiên

Cũng dạo đó, nhà nó nuôi một con chó cỏ. Tên là Lulu. Lần đầu tiên nó thấy Lulu là ba đi làm về, xách trên tay một cái giỏ vải, ba gọi “Ly, ra xem cái này nè”. Nó lật đật chạy chân không ra sân, nhìn vào trong giỏ thì thấy một con chó nhỏ. Nó hét lên thích thú “Á… “ ôm chầm con chó lên đem đi khoe mẹ. Kể từ đó, chú chó trở thành người em, người bạn thân thiết nhất của nó. Có gì nó cũng để dành cho Lulu, đi học về nhà là gọi Lulu, khi học bài tập viết chữ cũng phải có Lulu ngoe nguẩy dưới chân. Nó cùng ba tắm chó, cho chó ăn, dẫn chó đi khắp xóm. Mấy đứa con nít cũng khoái chí đi theo xin cầm dây. Nó thương Lu đến nỗi giục mẹ may cho con chó một “cái giường” và “mền” để nằm ngủ.

Cho đến một buổi sáng nọ, khi thức dậy, ba hốt hoảng từ sân chạy vào, nói con Lu mất tiu rồi, dây xích còn đây mà không thấy nó, rồi ba tiến gần lại khe cửa thấy một ít bả chó. “Thôi rồi, Lu bị đánh bả bắt đi rồi” – ba vừa nói mặt nhăn nhó, buồn bã. Mặt nó biến sắc, mếu máo ôm mẹ khóc ngon lành mà vẫn chưa hiểu chuyện gì, tại sao Lu lại bỏ đi, tại sao người ta bắt nó? Trong tiếng nấc nghẹn ấy, nó cảm thấy lồng ngực thắt lại, tim đập nhanh và như có cái gì nghẹn ở cổ không nói được.

người bạn thân đầu tiên

Đó là sự mất mát đầu tiên trong đời nó.

Ngay từ đầu, con chó không phải là vật nuôi đơn thuần trong nhà, Lu là em nó. Nó đã thật sự nghĩ vậy. Nỗi đau về sự mất mát, nỗi đau đầu tiên trong cuộc đời của nó. Nó khóc mấy ngày liền, ba mẹ thấy cũng xót xa. Cũng từ đó, nó trở nên yêu thú nuôi, đặc biệt là chó và mèo. Động vật, chúng cũng truyền cho con người sự ấm áp và yêu thương, chúng cũng bồi đắp con con người những tình cảm chân thành.

Bởi thế, gần đây, nó nghe báo chí thống kê ở Việt Nam giết thịt 5 triệu con chó một năm. Trong lòng có chút xót xa nghĩ về người bạn thuở bé của mình. Từ trước đến giờ, nó đi qua quán thịt chó đều nín thở lại, cái mùi thịt của con Lu. Nó nhìn người ta ăn ngồm ngoàm, hùng hục, gặm lấy gặm để từng khúc xương, xí quách. Như có điều gì ưng ức trong lòng, nó cảm thấy kí ức tuổi thơ của mình bị xúc phạm. Tự nhiên, nó không thích những người ăn thịt chó. Có một bận, cả nhà nó được mời đến nhà người quen ăn giỗ. Sau khi ăn giỗ xong, nó bưng bê phụ gia chủ dọn dẹp bàn ăn thì mới biết họ có đãi vài món thịt chó. Sửng sốt và uất nghẹn, về nhà nó cố móc sâu trong cổ họng, ói hết những gì vừa ăn được.

Gia đình mãi là mái ấm dẫu có qua bao đêm đông lạnh lẽo

Môi trường giáo dục đầu tiên của con người là ở trong gia đình. Ba mẹ đã dạy cho nó sự nhạy cảm và lòng trắc ẩn với cuộc sống và vạn vật xung quanh. Với một tâm hồn nhạy cảm, lại là con trưởng trong nhà, nó từng bước trở nên trưởng thành và tự ý thức hơn. Như một bản năng, nó luôn muốn dang đôi cánh nhỏ để bào vệ em gái bởi nhật thức được vai trò làm chị của mình. Trong khoảng thời gian mẹ sinh em bé, không có người thân, họ hàng chăm lo cho gia đình. Một mình nó chạy xe đạp cót két ra chợ mua từng món đồ mẹ dặn. Đi chợ, nấu cơm, nhóm củi thông cho mẹ và em sửi ấm, giặt tả em bé v.v công việc nào nó cũng trải qua. Có khi việc nặng nhọc quá thì nhờ ba giúp một tay. Nhờ thế, nó giờ đây cũng biết tự lập cho cuộc sống của mình, biết vun vén “khéo co thì ấm”, biết tự chăm sóc cho bản thân mình.

Lên năm cấp hai, cuộc sống gia đình nó gặp phải nhiều biến cố. Mẹ hai lần sinh mổ chị em nó sức khỏe và trí nhớ cũng kém dần. Lại thêm bản tính lương thiện dễ tin người, lòng tốt của mẹ bị lợi dụng, người ta gạt hết tiền. Nhà nó phải rước về một món nợ rất lớn. Tối nào nó và em cũng ôm nhau khóc vì ba mẹ cãi nhau, lời qua tiếng lại. Có những đêm cả nhà nó thức trắng, không nói một lời, chỉ nhìn vào mặt nhau bằng ánh mắt vô hồn. Bầu không khí tồi tệ bao trùm cả mái ấm vốn rất bình yên của nó. Nó không còn thấy cảnh ba mẹ yêu thương chăm sóc nhau. Ba không còn nhắc mẹ phải ăn cơm nhiều, mẹ không còn hối ba đừng đi về khuya, uống rượu ít. Hai chị em nó thui thủi sống trong một thế giới cô đơn, nhưng ít ra vẫn còn có hai người. Lúc ấy nó nghĩ, đồng tiền sao mà đáng sợ, có khả năng làm tan vỡ đi hạnh phúc gia đình, khiến cho ngôi nhà cả nhà nó đang ở cũng có nguy cơ phải ra đi, làm cho cha mẹ chia tay, chị em xa cách…

IMG_0714chon

Nhưng rất may bi kịch ấy đã không xảy ra, ba nó chấp nhận tha thứ cho mẹ và cùng nhau xây dựng lại từ đầu. Bữa cơm ngày đói rồi cũng sẽ được no. Ba không còn trách mắng mẹ nữa. Vì tất cả cũng lo cho tương lai của hai đứa con. Ba mẹ hiểu rằng, đã có bao nhiêu gia đình đỗ vỡ mà hệ lụy đến con cái.  “Những con búp bê” hồn nhiên, vô tội sẽ không hề có “cuộc chia tay”. Em gái và nó xứng đáng và có quyền được sống trong một gia đình tròn vẹn. Đương nhiên rằng, thời gia đầu khắc phục khó khăn không hề dễ dàng. Vì phải đi từ con số âm đến con số 0, nghĩa là phải trả được hết nợ thì mới bắt đầu có dư dả. Biết ba mẹ vất vả, hai chị em nó càng quyết tâm chăm chỉ học tập và tự giác trong sinh hoạt, tuyệt đối không để ba mẹ phải buồn phiền. Có lẽ từ đó mà nó tập cho mình bản tính mạnh mẽ và kiên cường.

Khoảng trời xanh tươi đẹp của cuộc đời tôi

Khoảng thời gian thử thách và khó khăn trong gia đình rồi cũng qua, “khổ tận cam lai”, nó cũng cảm thấy nhẹ lòng khi bước vào cấp 3. Được học trong một ngôi trường chuyên là cả một niềm tự hào của gia đình và riêng nó. “Những ngày ta sống nơi đây là những ngày tươi đẹp nhất/ Dù mai sau đời muôn vạn lần hơn” (Chế Lan Viên). Cô giáo chủ nhiệm đã tái bút như vậy trong quyển tập san của lớp nó. Thời áo trắng đến trường, khoảng trời tháng chín rực đỏ bao cảm xúc đầu đời, tình yêu học trò, tình cảm bạn bè… khắc sâu vào tâm trí nó. Thỉnh thoảng cũng có những chuyện buồn xảy ra, bạn bè cãi nhau, bất hòa và tình đầu dù đẹp nhưng luôn dễ tan vỡ. Khi người ta nhớ về một điều gì, khắc cốt ghi tâm, thì điều đó phải dung hòa được cả niềm vui và nỗi buồn. Vì buồn nên càng nhớ lâu, nhớ sâu sắc.

Về mối tình đầu tiên của nó, cảm xúc tình yêu đầu đời luôn là thứ con người không bao giờ quên được. Nó trân trọng người đã đến gõ cửa vào tâm hồn và đem đến cho nó một thế giới tuyệt vời mà trước đây nó chưa hề biết được. Khi bên cạnh người này, nó cảm thấy cuộc sống mình thật sự tốt hơn, lạc quan và tin tưởng nhiều, yêu đời hơn. Đó chẳng phải là cảm xúc rất tích cực trong cuộc sống hay sao? Bọn nó cùng đi học, cùng quà vặt. Chủ nhật rỗi rãi sẽ đi nhà sách đọc ké vài quyển truyện. Tình cảm trong trẻo không hề nhuốm chút vụ lợi.

Đến bây giờ, khi nó đã hơn 20 chập chững bước ra đời thì kiểu tình cảm ấy khó lòng mà tồn tại. Sau đó, tình đầu đã không thể lâu bền. Cả hai còn quá trẻ và cách nhau nửa vòng trái đất. Nó đã không đủ khéo léo để duy trì được tình cảm ấy. Cả hai quyết định làm bạn và vẫn dành cho nhau những tình cảm trân trọng nhất. Nhìn lại quãng đường 12 năm cắp sách mài đũng quần, nó cảm thấy không hề hối hận về bất cứ điều gì. Nhẹ nhàng bước ra khỏi quãng trời tươi đẹp ấy

Cuộc đời dài rộng quá. Ta hãy cứ Yêu thôi

Cánh cổng đại học đã mở ra trước mắt và giờ đây nó cũng đã đi được hai phần ba quãng đường. Đại học đã cho nó trải nghiệm nhiều thứ. Năm đầu đại học là sự thất vọng và trượt dài. Nó chưa thích ứng được môi trường và bị vỡ mộng bởi hai chữ đại học. Những môn đại cương nhàm chán, những lớp học cả trăm người đứa ngủ gật đứa làm việc riêng… tất cả đã làm tắt đi ngọn lửa Báo chí trong nó. Dư vị về thời cấp ba vẫn còn quá đậm đà, trong lớp nó luôn là một trong những người giỏi nhưng lên đại học chợt thất mình kém cỏi và không bằng ai.

Nó gọi đó là thời kì khủng hoảng tiền hai mươi – cơn khủng hoảng về lí tưởng và hoài bão sống. Bởi từ trước giờ, nó ít có mục đích sống nào rõ ràng và cao cả. Những vấp ngã và cú sốc đã giúp nó nhận ra, con người sinh ra là một nguyên bản, đừng chết đi như một bản sao. Cuộc đời ngắn ngủi. Nó chỉ có một lần để sống như hôm nay. Cần phải vẽ lại cuộc sống, nó đặt ra cho mình những mục đích sống ngắn hạn, dài hạn. Trước tiên là vì mình, vì gia đình sau đến là vì cộng đồng xã hội. Mục đích sống cao cả và hướng đến con người sẽ kích thích bản thân mình phấn đấu rõ ràng hơn, chứ không hẳn là vì tiền. Tiền có đó, rồi cũng mất đó. Tình người thì mãi còn miễn là nó nắm chặt sợi dây đó. Ước mơ của nó không chỉ là tốt nghiệp loại giỏi, việc làm tốt mà là những dự án cộng đồng giúp đỡ trẻ em đường phố, thú nuôi bị bỏ rơi, lập quỹ từ thiện…

Từ khi có những lý tưởng ấy, nó cảm thấy mình sống thật sự có ý nghĩa. Khi lấy lại được lý tưởng và niềm tin, ngọn lửa nghề báo trong nó bắt đầu cháy trở lại. Trải qua ba năm học, nó yêu và quý cái nghề mà mình sắp bước ra đời.

Cuộc đời này dài rộng lắm, không biết khi nào lã ngã rẽ, là khúc quanh. Đôi lúc nó chợt thấy hoang mang, nhưng rồi lại tự bảo rằng, sao phải quan tâm đến những điều đó. Cứ Sống và cứ Yêu hết mình mà thôi.

“Tôi trong mắt tôi” từng thời điểm nhìn lại sẽ thấy luôn là khác nhau. Hơn nữa, những lời lẽ  bộc bạch kia may ra cũng chỉ là lát cắt ngang giữa cuộc đời của một con người muôn hình vạn trạng. Dòng chữ của mấy năm hai mươi, khi ba mươi nó ngoáy đầu nhìn lại, chắc cũng thấy hồn nhiên và trong trẻo lắm.

Sài Gòn, tháng 3.2014

Posted in tui yêu

Thương nhau để đó… chơi

“Cần đêm trắng để trút vơi lòng đầy…”

Nó và bạn quen nhau từ những năm cấp hai trong một lớp học thêm. Cái thời những nãm đầu 2005 nhà nó chưa có wifi và chi kết nối mạng bằng đường điện thoại cùi bắp. Ở độ tuổi dậy thì mới lớn lúc đó, nó ghét những đứa con trai xung quanh và cho rằng chúng thật thô lỗ và lười nhác. Điển hình trong lớp luôn có một đứa suốt ngày theo chọc phá khiến nó tức điên lên, đến nỗi khóc nhè trước lớp một lần.

Nó gặp bạn lần đầu không một ấn tượng gì ngoài khung cảnh khu vườn xanh lộng gió ở nhà thầy giáo già đã về hưu và đâu đó là tiếng chó sủa inh ỏi, điếc tai mỗi khi học bài. Hôm đó, có một đứa con trai cận thị da trắng bước vào lớp và ngồi ngay sau lưng nó. Câu chuyện đầu tiên bạn nói với nó là về một siêu công nghệ thời đó. Đối với nó, thứ đó hoàn toàn mù tịt như  vật thể ngoài hành tinh. Thứ ấy. Yahoo messenger!. Nó ngờ nghệch đến nỗi mỗi khi ai bảo yahoo của nó là gì thì ghi giấy cho cả id và password. Bạn nhận được mẩu giấy nho nhỏ ấy nhe răng cười ái ngại.

Từ đó về sau, do thương tình nên bạn lập cho nó một id mới. “làm sao ông có thể làm đuoc một cái da hu?” Nó ngạc nhiên bảo, vì lần trước yahoo của nó cũng do một người khác làm dùm. Bạn vẫn cười cười chắc trong lòng thầm nghĩ con nhỏ này không phải Hai Lúa mà là Bốn hay Tám Lúa gì đó. Thời kì chat yahoo có lẽ bắt đầu từ đó. Trong list lúc bấy giờ chỉ có tên bạn vì cơ bản là nó còn không biết cách add friend ra sao. Cứ mỗi lần online là xem như chỉ chờ một đốm sáng lên tám chuyện.

Sau đó, thân thiết hơn một chút, nó và bạn cùng nhau trao đổi những quyển sách. Nó thích đọc tất cả những gì có liên quan đến Nguyễn Nhật Ánh. Bạn luôn bị mê mẩn bởi những gì nó giới thiệu nên có xu hướng thích đọc sách nào mà nó đọc. Trong cái thế giới  cô đơn và tẻ nhạt của nó lúc bấy giờ, bạn xuất hiện như một luồng không khí mới thổi vào cuộc sống của nó. Nó bắt đầu tập tành nghe us uk giống bạn, nó cũng yêu thích ban nhạc rock mà bạn hâm mộ điên đảo. Dần dần, phát hiện ra nó chưa từng chia sẻ với ai nhiều thứ như thế, kể cả mấy chuyện vụn vặt đám con gái giận nhau nó cũng đi mách lẻo với bạn.

Mỗi khi như thế, bạn lại nhìn nó cười xoà ấm áp và đôi lúc phát ra mấy câu vô thưởng vô phạt….

Mấy năm cấp hai êm đềm và ngắn ngủi cũng qua mau. Mùa hè năm đó, hai đứa cùng nhau ôn thi trường chuyên. Và nó luôn đinh ninh rằng bạn sẽ đậu. Nhưng cuối cùng cuộc đời lại đâu như ý nó, ba năm phổ thông đành chia xa mỗi đứa một nơi. Yahoo chat vẫn là nơi kết nối hai người bạn. Những câu chuyện về học hành, trường mới, bạn mới được tâm sự qua lại vào mỗi tuần, bạn vẫn đều đặn gửi cho nó những bản nhạc hay ho mà bây giờ xếp ra chắc cũng cả trăm bài.

Ba nãm cấp ba, hai người bạn này vẫn chưa hề gặp lại nhau ngoài đời. Trong tâm tưởng của nó, khuôn mặt bạn vẫn còn hiện hữu rất rõ như mới hôm nào vẫn còn chung lối đi học. Bạn với nó, tuy xa mà gần. Khác với những con người khác xung quanh nó, tuy gần mà lại rất xa. Với bạn, nó thật sự cũng không hiểu là loạI tình cảm gì. Bạn thân hay bạn hơn mức bình thường? Nó nhớ hình như chưa từng cảm nắng bạn…

Trong cuộc đời hữu hạn của nó, bạn là một trong những người bạn lâu năm và bền bỉ. Bạn luôn bên cạnh mấy lúc nó bị hẫng nhiều nhất. Nhớ ngày thi đại học, nó đang lo lắng mông lung thì bạn gọi, chúc làm bài tốt, đại khái là vậy. Nhưng cái đọng lại trong lòng nó là một giọng nói thân quen đã lâu ngày không nghe thấy, như vô tình thấy lại tấm ảnh cũ mà nó đã cất đi lâu ngày. Thời gian cấp ba cũng đã qua đi thật vội vàng, chỉ còn nó ngẩn ngơ nhìn lại cánh cửa học trò khép vội sau ngày tổng kết nãm học 12.

Đại học là một quãng đường tiếp theo mà nó phải đi. Nơi nó cũng không có bạn vì nó và bạn đang ở hai thành phố khác nhau. Con đường đó khá xa xôi và có cảm tưởng như không ba giờ giao nhau. Nó chuyển qua dùng facebook, một mạng xã hội thời thượng và bỏ ngõ ngôi nhà yahoo cùng nỗi niềm tiếc nuối trang blog yêu thương bị xoá bỏ. Thỉnh thoảng, nó cũng trở về ngôi nhà cũ này, ngó nghiêng vài nơi và không còn thấy đốm sáng xuất hiện nữa. Cãn nhà này bụi nhiều quá rồi, nó cũng chẳng màng dọn dẹp, ghé thăm.

Nhịp sống cứ vội vã cuốn con ngừoi xoay theo, nó cảm thấy mệt mỏi khi ngày nào cũng chạy đua cùng thời gian. Sáng đi học, chiều về đi học tiếp, tối về đến nhà là nằm vật ra. Đôi khi chạy rong ngoài đường mà lòng nó vô định và chơi vơi biết chừng nào. Trộm nghĩ chỉ cần một cái vỗ nhẹ của bạn thôi là nó có thể khóc ngon lành. Chiều nay là một chiều như thế, chợt thảng thốt nhận ra một sự quan tâm mà lâu lắm rồi nó chưa nhận được. Ý nghĩ sợ hãi thoáng qua khi biết rằng bạn đã biến mất quá lâu trong cuộc đời nó. Nó sợ mất bạn, sợ mất bạn… Dù bạn chẳng là gì của nó…

Tin nhắn đã được gửi đi và may là nó vẫn được hồi âm…

Giữa con người với con người, vẫn có những mối quan hệ kì lạ như thế đó. Thân nhau, thương nhau nhưng không nhất thiết lúc nào cũng phải cặp kè bên nhau.

Thương nhau để đó!