Hạnh phúc thì không vun đắp

Hôm nay bắt gặp câu hỏi vì sao một người không thể tìm kiếm, vun đắp, luyện tập mà thấy hạnh phúc của thần tiên tỷ tỷ mà dâng trào cảm hứng hạnh phúc tung tóe. Thêm chút chocolate đen vừa ăn làm mình so high muốn ôm cả vũ trụ hun hít, nhảy múa quay cuồng 🙂

Bài viết mang tính chất hại não vì ngôn từ này chỉ là mớ lý thuyết thông qua sự trợ giúp diễn đạt của Lý trí.

Hạnh phúc là trạng thái vui vẻ, hứng khởi của con người. Có phải như vậy không? Với mình là không ạ. Những thứ bề mặt và thoáng qua thì không là bản chất. Hạnh phúc không nằm ở vật chất, tiền bạc, những tiện nghi về tình cảm. Những thứ đó có thể làm cho mình vui nhất thời. Mình đã từng có công việc tốt, lương cao, mối tình đẹp, người yêu tốt, gia đình êm ấm, họ hàng yêu thương. Nhưng mình không thấy hạnh phúc từ bên trong. Vì những điều mà tưởng là hạnh phúc đó chỉ nằm bên ngoài và từ những người khác cộng hưởng đến. Nếu mất đi họ, thiếu đi tiện nghi đó, thì hạnh phúc bay biến trong tích tắc.

Rất nhiều người, rất nhiều sách báo đã nói nhan nhản rằng phải làm thế này thế kia để có hạnh phúc. Hạnh phúc cũng không thể cố gắng, vun đắp mà thành. Bí mật vũ trụ không dễ dàng hiển hiện như thế nhưng cũng gần ngay trước mắt mà chúng ta thường bỏ qua. Bởi khi cố gắng làm cho hạnh phúc thì đã có sự gượng ép và không tự nhiên từ trái tim. Bạn cố tình nấu một bữa ăn để chiều lòng người yêu, gia đình là đã có sự mong đợi cho bản thân được thoả mãn hạnh phúc, sự cố tình hay cố gắng này không xuất phát từ tình thương bao la, vô điều kiện. Nó sẽ khiến bạn thất vọng nếu người đón nhận không hành xử theo cách bạn mong chờ. Nó khác với việc một ngày rảnh rỗi, bạn hứng khởi chuẩn bị một món ăn yêu thương cho người thân. Không mong đợi, không toan tính, từng công đoạn nấu nướng của bạn chan chứa tình thương và sự bình an. Tình yêu của bạn dâng trào và cứ thế cho đi, san sẻ đến nhiều tâm hồn khác.

“Ta đeo đuổi những thứ mà mình cho là hạnh phúc nhưng khiến ta mệt mỏi, bất an, căng thẳng thì đấy không phải là hạnh phúc thực sự. Mà hạnh phúc đích thực thì lạ lắm, hễ ta đeo đuổi thì nó biến mất, nó lặn tăm, chỉ khi ta dừng lại, không chạy đuổi nữa, nó mới xuất hiện. Vì hạnh phúc không nằm ở quá khứ, tương lai hay ở nơi nào đó để ta đeo đuổi, truy tìm. Hạnh phúc chân thực nằm ngay ở hiện tại, nơi ta đang sống, đang thở đây. Đeo đuổi hạnh phúc ở tương lai chỉ khiến ta trở thành một kẻ bất hạnh trong hiện tại. Chỉ cần ta móng khởi ý niệm đeo đuổi, mong cầu, thì hạnh phúc ở hiện tại sẽ bay xa.”

Mình nghe rất nhiều phụ nữ xung quanh nói rằng “Xây dựng gia đình, vun đắp hạnh phúc, đó là bổn phận của người phụ nữ”. Người mẹ, người dì và bà của mình là những mẫu phụ nữ như vậy. Họ cố gắng hết mình để chăm lo và vun vén cho gia đình. Họ quá cực nhọc để có được cái gọi là gia đình hạnh phúc nhưng mãi vẫn bất mãn chồng, lo âu về con. Mình thương họ lắm.

Xa tận chân trời mà gần ngay trước mắt. Hạnh phúc nằm trong chính bản thể nội tâm của mình

Từ khi sinh ra (hoặc thậm chí chưa được biểu hiện ra hình hài này), linh hồn của mình đã có hạnh phúc. Hạnh phúc được tìm thấy trong tình yêu và tự do, hiển lộ ra với nhiều dạng thức khác nhau lúc mình ăn, ngủ, nói, cười, khóc lóc, khổ đau… Hạnh phúc là được sống trong hiện tại với tất cả các cung bậc cảm xúc, trải nghiệm đời sống. Nó giản dị lắm, như hơi thở của chúng ta vậy.

Hãy nhìn đứa bé mới sinh mà xem, chúng cười nắc nẻ rồi lại khóc oe oe đầy tự nhiên. Mình muốn kết nối trở về đứa bé khi mẹ mình mới sinh mình ra. Nó là mình mà cũng không phải là mình. Nhưng nó nằm trong mình để được tiếp nối nguồn hạnh phúc tinh khôi. Mình không phải là đứa bé lúc mới sinh ra theo điều kiện vật lý nhưng mình hấp thụ tâm hồn nguyên thuỷ này.

Thời gian còn lại sau này là trải nghiệm để thưởng thức hạnh phúc!

Cảm ơn bạn đã đọc đến đây. Đọc xong rồi hãy quên hết những ngôn từ đi nhé, để tình cảm của bạn được bay bổng đi…

Chúc bạn luôn an lành!

Advertisements

Thiền trăng cùng tiếng đàn tranh trữ tình diễm lệ

Hoá thành tiên nữ, múa dưới trăng cùng tiếng đàn tranh thần sầu của thầy Vĩnh Tuấn – một cao nhân không chỉ trong giới âm nhạc dân tộc mà còn là cư sĩ ẩn mình…

Một cảm giác phiêu bồng khó tả, khi mình hướng về Mặt Trăng, tắm trong ánh sáng dịu dàng, mát rượi và trong lành của tính nữ. 

Cảm ơn Người Thầy. Cảm ơn Vũ Trụ đã gieo duyên lành cho sự gặp gỡ.

Một ngày hạnh phúc của cuộc đời con. Con sẽ nhớ mãi lời thầy dặn dò.

Lòng dặn lòng 

ai mặc ai

thương cứ thương

nhớ cứ nhớ

chuyện vui cười

người ở đời

đừng đem dạ đem dạ sầu tư

ai mà thoát khỏi ra vòng nợ duyên… 

Biết ơn một cuộc tình

Anh thương mến!

Hôm nay em viết những dòng này với tất cả những tình cảm biết ơn em dành cho anh. Em đang học cách biết ơn cuộc sống mỗi ngày vì chính lòng biết ơn sẽ khiến chúng ta nhẹ nhàng và hạnh phúc.

Kết thúc chuyện tình cảm với anh. Em đã từng đau khổ, trách móc, cãi vã với anh rất nhiều nhưng chỉ cần thay đổi cách suy nghĩ, em đã cảm thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều.

Đó là em biết ơn anh! Vì những kỷ niệm đẹp với anh, vì những yêu thương giữa hai chúng ta, vì những gì tốt đẹp anh đã trao hết cho em.

Anh cho em biết tình yêu thật sự là gì. Em từng nói em yêu và thương anh như một thành viên trong gia đình. Vì cách anh yêu thương em, đầy quan tâm, nhẫn nại và thậm chí hy sinh vì em. Em không thể kể hết những điều tốt đẹp ấy chỉ với vài dòng chữ vô dụng này. Lời cuối khi em nói với anh, em vẫn mãi mãi tôn trọng anh và xem anh như người bạn tuyệt vời nhất mà em có trong cuộc đời này.

Anh khiến em trưởng thành và hiểu ra rằng: Anh thì mất đi một người yêu ích kỷ. Em thì mất đi một người yêu thương em thật lòng.

Tự nhiên viết đến đây em khóc nhiều quá.

Em xin dừng lại và nguyện chúc anh sức khỏe và bình an.

Voi con…

901898556b2ffe9952f5491684171744

Hoa hồng này là dành cho anh!

Những kẻ khờ mộng mơ: chẳng phải là em sao?

Tối đó, hẹn Ngọc xem suất 9h. Một bộ phim lãng mạn lẽ ra nên dành cho cặp đôi, cho mình và người yêu, để cùng đan tay nhau, trầm bổng với những giai điệu tuyệt đẹp của bộ phim. Nhưng không, hai đứa con gái, mỗi người một khoảng không lặng im, cảm nhận theo từng nhịp điệu của những bài ca…

Mình thích phim tình cảm Mỹ, đủ lãng mạn đến không quá sến, đủ mộng mơ nhưng cũng đầy thực tế. Hai con người từ lúc chưa có gì, chỉ là những kẻ theo đuổi giấc mơ của riêng mình. Họ đến với nhau, đồng điệu với nhau đến mức cả thế giới ngoài kia không nơi nào có thể “chứa” nổi những con người này. Nhiều lần lắm, mình cứ thổn thức rồi tình yêu này sẽ đi đến đâu khi cả hai cứ luôn mộng mơ… hay họ chỉ đến với nhau để xoa dịu trái tim tổn thương vì liên tiếp bị gạt bỏ ước mơ. Mia hàng chục lần trượt vai diễn yêu thích. Seb cũng không khá hơn, bị sa thải chỉ vì đàn không đúng yêu cầu của ông chủ.

Rồi đến khi giai điệu bài ca này cất lên, giai đoạn bắt đầu chuyển mình cho những thành công của họ trong tương lai… và cũng là lúc họ dần xa nhau. Từng lời ca cứ xiết lấy trái tim mình, ừ, mình cũng từng là người như vậy. Cả hai thật sự, rất khờ khạo và mộng mơ. Nhưng đến khi dần trưởng thành, tình cảm đó đã không còn nguyên vẹn nữa. Vỡ tan theo trái tim non nớt…

Tình yêu hay là sự nghiệp! Làm sao có được cả hai?

Nhạc vang lên. Rồi bật khóc. Vì sao em cứ mãi ngốc nghếch vì những “cái giá” phải trả cho cuộc sống để được trưởng thành. Hay em mãi chỉ là một kẻ ngốc, luôn mộng mơ và yếu mềm…

“Thành phố của những vì sao

Dường như những vì sao soi sáng cho riêng em?

Thành phố của những vì sao

Còn nhiều điều mà em chưa thấy lắm

Chẳng ai biết được, liệu có điều gì tuyệt vời đang chờ đợi ta sắp tới?”

lalaland

Tống cựu nghênh tân

Cuối tháng 12, một lần nữa cảm thấy cuộc sống mình quá chật hẹp, sự buồn bã cô đơn như đã gặm nhấm mình hao mòn mất rồi. Nói chính xác là mình đã chịu đủ cô đơn, đã đến hố sâu tận cùng tình cảm với người cũ. Sáng thức dậy không còn thấy lòng mệt mỏi nữa, cảm giác bình an tự tại và mình biết rằng, đã có thể bước qua được giai đoạn khó khăn này.

Ít lâu sau, mình đã bắt đầu hẹn hò và có một tình yêu mới. Một sự lựa chọn đến bây giờ hoàn toàn đúng đắn với bản thân và cảm xúc trái tim. Tình yêu của mình dành cho anh phải sau bao ngày tháng anh đợi chờ và theo đuổi thì mình mới nhận ra. Sự quan tâm, chăm sóc, sự yêu thương vô điều kiện anh dành cho mình… Cả một quãng thời gian dài mình chìm trong buồn bã, chỉ có anh là người hằng đêm chuyện trò, động viên và cỗ vũ mình.

Người ta hay nói chúng ta mải ngắm những vì sao lấp lánh mà quên đi ánh trăng hiền dịu cứ lặng lẽ thắp sáng trời đêm. Ừ, tình yêu này đến bên mình cũng thật nhẹ nhàng và thầm lặng như ánh trăng ấy.

Anh sẽ không biết rằng mình hạnh phúc đến dường nào mỗi lúc anh ân cần chăm sóc, lo lắng thuốc thang cho mình những lúc đau ốm; anh sẽ không hiểu hết được cảm giác của mình khi biết anh đợi ngoài công ty cả tiếng chỉ để cho mình lựa chọn tự đi về hay anh chở đi. Anh cũng sẽ không biết được bao đêm mình thao thức, suýt bật khóc vì tình yêu quá đỗi chân thành và ấm áp này.

Cũng không biết đã yêu anh từ lúc nào…  Chỉ biết bây giờ hạnh phúc và bình yên!

12728826_1265365290146363_262542361886807392_n

P’S: Nhưng mình không dám quá vui hay quá buồn nữa. Mình ôm lấy niềm vui này một cách cẩn trọng nhất, liệu rằng nó có thể làm mình đau một lần nữa hay không? Thôi không bận tâm nữa, chỉ cần sống và yêu hết mình thôi!

ngày 13.6

Tôi sẽ tiếp tục im lặng  như thế này, không liên lạc gì với anh trong mấy ngày để suy niệm về vài thứ.

Có thể, tôi vẫn nhớ đến anh hàng ngày, nhưng bỗng nhiên tôi không còn thiết tha gặp anh. Mỗi lần chat, tôi cảm nhận là một sự nặng nề, hơn là cảm thấy hạnh phúc và yêu thương. Tôi sợ bao nhiêu mong mỏi và nhớ nhung của mình, muốn nói với anh nhiều thứ, mà cuối cùng nhận được một câu “Để anh một mình”, “À, anh đang bận”, “Em còn nói nữa anh block bây giờ” (đe dọa nữa cơ đấy).

Bây giờ làm sao? Tôi sẽ tiếp tục không nói gì với anh, sẽ tập để rời ra anh từ từ. Tôi xin lỗi nhưng tôi không thể yêu một con người đầy gai làm mình quá đau đớn như thế này. Tôi từng nói với anh câu này và những gì anh trả lời lại là “đừng hy vọng gì ở anh”. Nói trắng ra, anh chỉ xem tôi như một người để qua đường, cho vui vui, cho cái gì đó gọi là na ná giống tình yêu…

Có lẽ, anh nghĩ anh giỏi làm đau lòng phụ nữ. Đúng là vậy, anh rất tự hào về thành tích này. Nhưng tôi nghĩ rằng, nỗi đau chỉ làm phụ nữ thêm mạnh mẽ, đẹp đẽ và tràn đầy sức sống hơn thôi. Qua bao nỗi đau, tôi không lạnh đi, tôi càng khát khao được yêu thương và yêu thương nhiều hơn.

Anh từng nói, anh giận phụ nữ, mất niềm tin vào phụ nữ… vậy anh bắt đầu cuộc chơi này để làm gì, vậy tôi ở bên anh để làm gì? Tôi không đủ tự tin để kéo một người ra khỏi “vũng bùn” này. Anh phải tự làm điều đó trước khi muốn đến với một ai đó tiếp theo… vì nếu cứ như vậy, họ cũng sẽ như tôi, thấy tổn thương và cất bước ra đi.

Giá như biết được anh như thế này sớm hơn, tôi đã không dại khở đồng ý và lao vào yêu thương anh bất chấp. Anh là người bắt đầu mọi thứ. Tôi xin là người khép lại cuộc tình này, mang theo trong người thêm một lần tan nát…

 

 

 

Ánh Dương của đời tôi

Vào một ngày năm 17 tuổi, tôi đã gặp phải một hiện tượng rất “lạ lùng”. Tôi bị choáng ngợp, chao đảo, tay chân rụng rời và tai không nghe rõ âm thanh… trong giây phút một người xuất hiện trước mặt tôi. Không gian, thời gian như ngưng đọng, thế giới chỉ có tôi và người đó. Một cảm giác mà mãi sau này tôi cũng không thể có lại được – cảm giác của “tiếng sét tình yêu”.

Trong những trang nhật ký cũ nhàu hồi phổ thông, tôi đã gọi bạn – mối tình đầu của tôi là Ánh Dương. Đơn giản, vì tôi lúc đó là một cô bé 17 tuổi nhút nhát, ít nói và sống mãi trong thế giới chật hẹp của mình, tựa như một cái cây lâu ngày không có ánh mặt trời.

Ngày bạn ấy xuất hiện – chính là ngày cô bé lầm lũi trong nỗi cô đơn được tìm thấy và yêu thương, chính là ngày bạn đặt chậu cây xanh ra ngoài ban công hứng nắng, là ngày bạn thả chim về bầu trời, cá về với đại dương. Ngày bạn ấy xuất hiện – là ngày tôi thấy mình sống đúng nghĩa hơn với từ Sống, được viết hoa.

Tôi bước ra khỏi vỏ ốc, nói nhiều hơn và cũng cười nhiều hơn khi có bạn. Bạn – cũng là dân chuyên xã hội và học kế lớp tôi. Chúng tôi không ai nói thích ai trước, chỉ là hai tâm hồn vừa gặp nhau như đã biết là tâm đầu ý hợp. Tôi và bạn bên nhau như lẽ tự nhiên của sự đồng điệu.

Cuộc tình đầu, là cuộc tình đã làm cuộc đời tôi thay đổi rất nhiều. Bạn đã mang một nguồn năng lượng vốn có trong cuộc sống đầy vui tươi của bạn, chia sẻ và bồi đắp lên tâm hồn tôi.

Một tôi ít cười, trầm tính trở nên hoạt bát, năng động khi chúng tôi cùng tham gia hội thao của trường. Một tôi nhút nhát, ngại ngùng đã được bạn đẩy ra cuộc sống vui nhộn ngoài kia, khi chúng tôi cùng nhau đi chơi khắp mọi nơi. Một tôi hay bi quan đã được truyền cho nguồn năng lượng sống tích cực và yêu đời. “Cho dù trái tim cậu có tan nát thì trái đất vẫn quay, cuộc sống vẫn tiếp tục. Hạnh phúc là thái độ sống của mỗi người”, bạn thường hay thủ thỉ với tôi những điều đó.

Chúng tôi đã có nhiều kỷ niệm đẹp như bao mối tình học sinh khác, hằng ngày gặp nhau ở trường, cùng nhau đến những lớp học thêm, giúp nhau ôn thi hay chia sẻ những bài hát, quyển sách yêu thích cùng nhau.

Có một khoảnh khắc mà tôi luôn nhớ đến khi nhắc về tình đầu. Đó là một lần tôi giận dỗi, không muốn nói chuyện với bạn. Tôi ngồi mãi ghế đá mà không chịu về nhà. Bạn đến cạnh tôi, đặt tay lên đầu xoa nhẹ và ân cần nói: “cậu có thể mặc kệ mình, nhưng cậu không thể mặc kệ ba mẹ, giờ này chắc họ đang đói meo chờ cậu ở nhà. Chúng ta đi về nhé!”.

Nhưng tình đầu thường là tình lỡ. Chúng tôi cũng không thể thoát được “lời nguyền” ấy. Chúng tôi dần xa nhau, không cãi vã, không một lời chia tay; chỉ còn lại nước mắt mỗi đêm. Ánh Dương của cuộc đời tôi đã đến và đi nhẹ nhàng như thế.

Tôi đau khổ, chán chường và muốn gục ngã nhưng rồi bạn lại quay về bên tôi, chỉ để giúp tôi đứng dậy, cứng cáp hơn trước khi phải rời ra thực sự. Người khiến tôi hạnh phúc là bạn, người giúp tôi chữa trị cơn đau khi vấp ngã cũng là bạn.

Tôi còn nhớ, ngày cuối cùng chúng tôi gặp nhau là tại ký túc xá đại học khi tôi vừa bước vào năm nhất. Bạn muốn đến thăm tôi và xem cuộc sống mới của tôi. Trước khi chia tay ra về, bạn một mực không cho tôi tiễn, chỉ giục tôi trở về phòng thật nhanh…

Sáu tháng sau, tôi nhận tin báo bạn đã dùng gia đình đi định cư nước ngoài từ nhiều bạn bè chung của hai đứa, nhưng tôi đã không hề biết gì trong suốt khoảng thời gian đó… Tôi lại òa khóc như một đứa trẻ và đó cũng là lần cuối cùng tôi khóc vì bạn.

Tạm biệt mối tình đầu của tôi – mối tình tôi đã cất giữ thật sâu và thật kỹ trong một khung trời tháng 9 tươi đẹp. Để khi nhớ về, tôi chợt khẽ cười vì mình từng có một vầng dương tuyệt vời như thế.

Sài gòn, tháng 5.2015 – viết cho chuyên mục Mối tình đầu của tôi của báo Thanh Niên