Posted in tui sống

Đi làm xa

Vậy là đã hơn nửa tháng ở Hà Nội trong kỳ exchange 3 tháng, cảm xúc mới mẻ và tinh khôi như bắt đầu một cuộc sống mới hay vì khi đến 1 vùng đất lạ, con người ta hay có cảm giác như thế. Mỗi ngày ở đây với mình như một ngày du lịch, mình ăn thêm 1 món mới, đi thêm 1 con đường mới hay khám phá ra những góc nhỏ hay ho của Thủ Đô. Chỉ tiếc rằng tới giờ mình vẫn chưa có nhiều bạn mới lắm, đa số là những người bạn quen từ trước và đồng nghiệp trong công ty.

Mình vất vả kiếm trên Airbnb cả tháng mới tìm và deal được một căn nhà tạm vừa ý. Nơi mình ở không quá gần cũng không quá xa trung tâm. Trước con ngõ 343 là một công trình xây dựng trung tâm thương mại lớn nhất của phố Đội Cấn. Hà Nội – bây giờ đích thị là một đại công trường, nơi nơi xây cất, từ các công trình công cộng, doanh nghiệp đến nhà dân. Tất đất tất vàng – đã biến một vùng đất nghìn năm văn vật oằn mình gánh thêm những công trình hiện đại to lớn, những chiếc cầu vượt xây tốc hành giảm kẹt xe; hòa chung với không khí ồn ào, lũ lượt của dòng xe máy giờ cao điểm. Hơn nữa là cái nắng oi ả của miền Bắc, mỗi sáng khi chạy xe ra đường là đã bốc hỏa từ đầu ngày.

Thế nên mình đã biết ơn xe bus đến dường nào!

Ngồi trên tuyến bus số 9 Hồ Gươm – Cầu Giấy – Hồ Gươm, ngày nào mình cũng nhâm nhi vài trang sách cho đến khi xuống trạm Bưu điện Hà Nội để đi đến công ty, mặc cho cái nắng hầm hập và dòng xe ào ào phía trước. Ngày làm việc ở văn phòng Hà Nội bắt đầu nhẹ nhàng, mình thường là người đến sớm nhất ở đây. Ăn sáng – uống cốc sữa hoặc cà phê để khởi động cho công việc.

Chỗ mình ngồi ngay gần cửa, một khu vực sáng sủa và đôi khi chói chang. Bất cứ lúc nào thấy mệt hoặc mỏi mắt đều có thể nhìn xuống dưới đường Trần Quang Khải ngắm dòng xe chạy ì ạch, vì đường này cũng lại hay bị tắt lắm. Bên cạnh mình là các em thực tập sinh (intern) rất hiền lành, dễ thương; đa số các em năm 3, năm 4 học khoa PR, báo chí hoặc trường Ngoại Thương cần tìm một công việc thực tập năng động trong ngành truyền thông khác với những chốn điều hòa nhàm chán của cơ quan nhà nước. Nhiều em hỏi “tại sao chị ra Hà Nội”, nhiều em chia sẻ “em muốn vào Sài Gòn làm”…

“Sài Gòn – Hà Nội, chị nghĩ đều nên thử cả hai”.

 

(to be continued…)

 

Posted in tui sống

How can I make myself better each day?

Tonight, on a free night that I rarely have, I read on Quora and be inspired by one question “How can I make myself better each day?”. Instead of commenting on Quora, I just want to share some points on my blog.

OK, How can I make my life better? First of all, I want to emphasize that this is a long-term process that I have tried step by step everyday.

1. Say NO to social media like Facebook: I don’t deactive my Facebook account because I have to keep some relations and contacts for work. So now, what I use Facebook is chatting with some (close) friends and discussing cannot- discussed- by- email issues with journalists and reporters.

2. Focus on myself and my loved ones (friends and family): They know the true me, they love me and are willing to protect me as I fall. They are my treasure.

3. Love your health and body: I practice Yoga 4 – 5 times per week in every morning before I go to work. It’s such the fucking greatest way ever to start up a whole new day. Believe me, friends! You definitely feel a flow of positive energy flowing in your body and it will help you work effectively.

4. Wake up early and earlier: I get used to this useful habit for one month and I witness a significant change in my life. Basically, I have more time to cook, exercise and read, thereby I feel like I can manage my life better. At the moment I wake up at 6 – 6:15 AM and upcoming purpose is waking up at 5 – 5:30 AM.

5. A treatment morning: In a week, I have one special morning called “A treatment morning” to wake up earlier than usual days, then I go to Yoga class, eat breakfast slowly and comfortably, take a favorite drink at a coffee shop and savor some pages of the book. After that I go to work at 9 AM.

6. Keep reading and learning every day (in English): I found some extremely helpful, knowledgeable and valuable websites such as TED, Quora and Curiosity to explore the world of wisdom.

7. Eat healthy food and even if I want to become a vegetarian: no fast foods, junk foods and snacks. There is a saying “A healthy brain, a smart brain”.

8. Traveling every time I can: no matter near or far destination, no matter with friends or alone, I just grab my package and go somewhere. In this time, shut off your digital devices, open your mind, make friend with locals and feel free to discover a new place. “The world is a book, and those who do not travel read only a page”.

 

Posted in tui sống

Tuổi đời trôi nhanh

Thế là sắp hết 3 tháng đầu năm của 2016. Mình dạo này thật ít viết, đã bao lần tự nhủ, dù cuộc sống đang vui hay buồn thì cũng phải siêng năng viết hơn. “Đừng để mỗi ngày trôi qua mà ta không ghi lại gì…” câu nói duy nhất mình thấy bổ ích từ người đó.

Cuộc sống của mình hiện tại là sáng ra viết vài tin cho báo in, thật ra cũng không nhiều như hồi làm online nhưng có chất lượng hơn. Mình làm mỗi tin rất kỹ, trau chuốt và cũng học được nhiều kiến thức về khoa học, công nghệ. Mình phải cảm ơn anh đã cho mình cơ hội quý giá này. Anh không chỉ là người yêu, mà là người thầy lớn trong cuộc đời mình. Có thể nói, mình may mắn khi đã có được một người thầy tốt!. Sau khi viết tin bài, mình tham gia khóa học online trên Coursera, học những khóa ngắn hạn của các trường đại học trên thế giới, gồm rất nhiều lĩnh vực khác nhau. Ban đầu thì còn chưa quen vì nhiều thuật ngữ khó quá, nhưng may sao có phụ đề cho mình dễ theo dõi hơn.

Buổi chiều mình đi làm part-time ở LB. Haizz, dạo này anh Nguyên luôn hỏi mình có làm full hay không. Thật sự, nếu làm full ở LB, mình sẽ không còn thời gian để tập yoga, để học online, đọc sách hay hẹn hò với người yêu. Nhưng thôi, chắc cũng nên thử làm chính thức một thời gian. Nhưng yoga nhất định phải tập cho đều đặn, người yêu nhất định là không được bỏ bê hê hê.

Bây giờ, mỗi tuần mình tập yoga 3 lần. Cảm ơn cuộc đời đã mang yoga đến cho con. Từ ngày đi tập, cơ thể mình như có thêm nguồn năng lượng chảy tràn. Tạm biệt đau lưng, đau vai và các thể loại mỏi; nhờ có yoga mà cuộc sống mình thật bình an và hạnh phúc biết bao.

Mình sẽ viết lại 30 days writing challenge, mình sẽ viết và viết nhiều hơn để bày tỏ chính kiến, cố gắng đọc sách và xem phim nhiều cho thông tuệ, mở mang đầu óc. Sáng nay, mình đã hỏi anh về sách kinh tế. Cái đầu mộng mơ này đã đến lúc phải có hiểu biết về quy luật vận hành của đồng tiền trong xã hội này.

Về những chuyến đi…

Mình đang có chút khó chịu vì chùn chân mỏi gối, đã 3 tháng nay mình không đi đâu. Cũng khá buồn vì 2 năm qua tháng nào mình cũng lượn lờ nơi này nơi kia.

Tháng sau được ra Quãng Ngãi, rồi ra Hội An. Quyết định năm nay phải đi Malay hoặc đi Thái. Tin vui là người yêu đã hứa với mình 2 năm nữa sẽ đi Bhutan!!!

Mai - 23 tuổi - sáng mồng một.
Mai – 23 tuổi – sáng mồng một

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Về những chuyến đi…

Mình đang có chút khó chịu vì chùn chân mỏi gối, đã 3 tháng nay mình không đi đâu. Cũng khá buồn vì 2 năm qua tháng nào mình cũng lượn lờ nơi này nơi kia.

Tháng sau được ra Quãng Ngãi, rồi ra Hội An. Quyết định năm nay phải đi Malay hoặc đi Thái. Tin vui là người yêu đã hứa với mình 2 năm nữa sẽ đi Bhutan!!!

Posted in tui sống, tui yêu

CỦA TUỔI ĐÔI MƯƠI

Xin cảm ơn thầy Huỳnh Dũng Nhân đã cho tôi có dịp được viết, kể lể và tự thuật đôi điều về quãng đời tươi trẻ tròn trĩnh 20. “Của tuổi đôi mươi” là bài viết với chủ đề “Tôi trong mắt tôi” trong môn học Phóng sự – Điều tra.

Nó đang trong một góc phòng. Nhà trọ Sài Gòn. Dốc hết tâm tư và những suy nghĩ chân thực nhất, đem ra soi với chính bản thân mình. Điều này nó thường làm không nhiều, thậm chí hay cố tình cất đi, tự tiêu hóa để củng cố cho cái vẻ ngoài lạc quan và mạnh mẽ. Nó cũng từng là dân chuyên Văn, cũng biết được rằng cầu nối trong văn học là từ trái tim đến trái tim, là sự rung cảm của tâm hồn. Thà là không viết, chứ nó không chấp nhận nửa lời giả dối.

Nhớ lại 6 năm về trước, trong buổi kiểm tra bài viết đầu tiên của lớp chuyên Văn, nó bần thần khi nhận được đề bài, chỉ có 4 chữ “Nhìn lại chính mình”. Một con bé 15 tuổi đầu còn ngơ ngác và ngây thơ cực độ, từng lời lẽ non nớt được viết ra mà đến bây giờ đọc lại  chỉ có ôm bụng cười nắc nẻ. Nhưng bây giờ, nó mong có lại được sự hồn nhiên như thế cũng không còn. Sự trưởng thành luôn có cái giá của nó, con người phải trả bằng những hồn nhiên và sai lầm.

“Có thành phố, ngày xưa, có thành phố

Nơi rất ấm, tuổi thơ ta ở đó

Từ rất lâu, đã từ lâu, trôi qua…”

(Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ – Robert Ivanovich Rozhdestvensky)

IMG20140601142257

Tuổi thơ – trong trẻo và ngọt lịm

 Nếu bạn muốn tìm hiểu về ngọn nguồn nhân cách của một con người, hãy tìm cách đi vào tuổi thơ của anh ta. Thời thơ ấu, đối với nó và bao đứa trẻ khác, là một điều thiêng liêng, vô giá, là một chốn “thiên đường” tuyệt vời. Vì là đứa con đầu tiên của ba mẹ, nó được yêu thương hết mực. Ba mẹ đều là giáo chức nhưng ba có thêm nghề tai trái là quay phim, chụp ảnh đám cưới. Nhờ thế mà con gái được ba ưu ái chụp cho rất nhiều bộ ảnh thời bé. Những năm đầu 90, cuộc sống gia đình cũng còn khó khăn nhưng ba vì muốn lưu lại kí ức cho con gái đành bấm bụng đi rửa từng tấm hình quý giá lưu vào album. Đến giờ ba vẫn hay nói, tiền bạc hôm nay không thì ngày mai có, thời gian thì không thể níu lại được, con cái ngày càng lớn nhanh, thoáng chốc nó sẽ đi lấy chồng nên ba phải ráng lưu lại thuở bé của con để có cái mà nhớ về.

Trong từng bức ảnh ấy là sự nâng niu, giữ gìn của mẹ, xem bất kì tấm nào, lật ra đằng sau cũng có những dòng ghi chú của mẹ. “Bé Ly tròn một tuổi”. “Bé Ly đi thi cuộc thi Con ngoan khỏe, Mẹ duyên dáng”, “Bé Ly tròn 2 tuổi”, “Bé Ly chơi với con gấu bông đeo mắt kính”… cho đến nay, những cuộn album đó vẫn được ba mẹ cất giữ cẩn thận hằng ngày và đó là tài sản tinh thần vô giá đối với nó. Trở lại chuyện công việc của ba. Do ba nó có nghề tay trái nên công việc cũng vất vả, sáng đi làm, chiều tối lại đi làm thêm; tuổi thơ nó cũng là những ngày hai mẹ con cơm chiều thiếu ba. Tối tối, nó ngồi rúc vào lòng mẹ, chơi mê say một con búp bê, còn mẹ thì bâng quơ xem ti vi. Hai mẹ con đều nhớ ba nhưng không ai nói một lời nào. Đến khoảng 9 giờ, nó nghe tiếng xe quen thuộc từ đầu ngõ, ba về nhà. Nó chạy rối rít ra mừng ba, xem xem ba cho nó quà gì khi đi học được phiếu bé ngoan, được cắm cờ đỏ. Có mấy hôm trời mưa tầm tã, ba về nhà ướt sũng cả người, nó khóc òa lên đau xót. Rồi mẹ thúc, mau lấy khăn lau cho ba. Chính từ những hành động yêu thương ấy, ba mẹ đã dạy cho nó biết sống và biết yêu thật chân thành.

Gần đây, có một bộ phim truyền hình Hàn Quốc mang tên là “Replay 1997” (tạm dịch: Lời hồi đáp 1997) tái hiện về những gì diễn ra vào năm 1997. Khi đó, công nghệ thông tin chưa phát triển, trẻ con không có nhiều hình thức giải trí, ti vi đối với chúng đã là quá đủ đầy. Nó chợt nghĩ ngợi và thèm khát những trò chơi hồi bé. Mỗi chiều, nó cùng bọn con nít hàng xóm ra sân nhảy dây, đánh cầu, tạt lon… chơi đến mệt lả người còn chưa chịu về. Tiếng hò reo, la hét của lũ trẻ từng quấy động cả xóm, cùng những trò phá bĩnh  bấm chuông rồi bỏ chạy, đá banh vào cổng nhà người ta v.v Rồi những ngày trung thu, nó xách lồng đèn cùng bọn trẻ con cả phố đi chơi. Lồng đèn giấy kiếng đỏ, hay có đứa chơi đàn trong lon sữa bò. Còn nó được ba đẽo tre chính tay làm cho chiếc đèn ông sao năm cánh. Ba khéo tay và tài hoa lắm. Buổi tối trung thu rôm rả tiếng cười nói, từng đứa trẻ ngắm nhìn lồng đèn của chúng và của bạn chúng một cách thích thú. Nó còn nhớ trong cái hẻm tối, cả tụi trẻ con cũng bày ra trò hù nhau nhát ma, kể chuyện ma. Nó là đứa sợ ma nhất đám nhưng luôn bị lôi cuốn và kích thích về những câu chuyện ma. Một đứa đang say sưa kể mà chợt có tiếng động gì kì quái thì nó là đứa la to nhất xóm.

Đến hôm nay, lũ trẻ ngày đó đã trưởng thành, có người là sinh viên, cũng có người đi làm, lập gia đình. Thế hệ tiếp nối trong xóm là mấy đứa bằng tuổi em nó. Nhưng dường như chúng không còn thiết tha với những trò chơi ngày bé mà nó mê mệt. Internet, máy vi tính, game online hình như đang lấy đi cái tuổi thơ mà đáng lí ra đứa trẻ nào cũng phải được hưởng trọn. Có mấy chiều, nó đi dạo quanh xóm, chợt nhớ da diết cái không khí những năm 90 tươi đẹp…

Sự mất mát đầu tiên

Cũng dạo đó, nhà nó nuôi một con chó cỏ. Tên là Lulu. Lần đầu tiên nó thấy Lulu là ba đi làm về, xách trên tay một cái giỏ vải, ba gọi “Ly, ra xem cái này nè”. Nó lật đật chạy chân không ra sân, nhìn vào trong giỏ thì thấy một con chó nhỏ. Nó hét lên thích thú “Á… “ ôm chầm con chó lên đem đi khoe mẹ. Kể từ đó, chú chó trở thành người em, người bạn thân thiết nhất của nó. Có gì nó cũng để dành cho Lulu, đi học về nhà là gọi Lulu, khi học bài tập viết chữ cũng phải có Lulu ngoe nguẩy dưới chân. Nó cùng ba tắm chó, cho chó ăn, dẫn chó đi khắp xóm. Mấy đứa con nít cũng khoái chí đi theo xin cầm dây. Nó thương Lu đến nỗi giục mẹ may cho con chó một “cái giường” và “mền” để nằm ngủ.

Cho đến một buổi sáng nọ, khi thức dậy, ba hốt hoảng từ sân chạy vào, nói con Lu mất tiu rồi, dây xích còn đây mà không thấy nó, rồi ba tiến gần lại khe cửa thấy một ít bả chó. “Thôi rồi, Lu bị đánh bả bắt đi rồi” – ba vừa nói mặt nhăn nhó, buồn bã. Mặt nó biến sắc, mếu máo ôm mẹ khóc ngon lành mà vẫn chưa hiểu chuyện gì, tại sao Lu lại bỏ đi, tại sao người ta bắt nó? Trong tiếng nấc nghẹn ấy, nó cảm thấy lồng ngực thắt lại, tim đập nhanh và như có cái gì nghẹn ở cổ không nói được.

người bạn thân đầu tiên

Đó là sự mất mát đầu tiên trong đời nó.

Ngay từ đầu, con chó không phải là vật nuôi đơn thuần trong nhà, Lu là em nó. Nó đã thật sự nghĩ vậy. Nỗi đau về sự mất mát, nỗi đau đầu tiên trong cuộc đời của nó. Nó khóc mấy ngày liền, ba mẹ thấy cũng xót xa. Cũng từ đó, nó trở nên yêu thú nuôi, đặc biệt là chó và mèo. Động vật, chúng cũng truyền cho con người sự ấm áp và yêu thương, chúng cũng bồi đắp con con người những tình cảm chân thành.

Bởi thế, gần đây, nó nghe báo chí thống kê ở Việt Nam giết thịt 5 triệu con chó một năm. Trong lòng có chút xót xa nghĩ về người bạn thuở bé của mình. Từ trước đến giờ, nó đi qua quán thịt chó đều nín thở lại, cái mùi thịt của con Lu. Nó nhìn người ta ăn ngồm ngoàm, hùng hục, gặm lấy gặm để từng khúc xương, xí quách. Như có điều gì ưng ức trong lòng, nó cảm thấy kí ức tuổi thơ của mình bị xúc phạm. Tự nhiên, nó không thích những người ăn thịt chó. Có một bận, cả nhà nó được mời đến nhà người quen ăn giỗ. Sau khi ăn giỗ xong, nó bưng bê phụ gia chủ dọn dẹp bàn ăn thì mới biết họ có đãi vài món thịt chó. Sửng sốt và uất nghẹn, về nhà nó cố móc sâu trong cổ họng, ói hết những gì vừa ăn được.

Gia đình mãi là mái ấm dẫu có qua bao đêm đông lạnh lẽo

Môi trường giáo dục đầu tiên của con người là ở trong gia đình. Ba mẹ đã dạy cho nó sự nhạy cảm và lòng trắc ẩn với cuộc sống và vạn vật xung quanh. Với một tâm hồn nhạy cảm, lại là con trưởng trong nhà, nó từng bước trở nên trưởng thành và tự ý thức hơn. Như một bản năng, nó luôn muốn dang đôi cánh nhỏ để bào vệ em gái bởi nhật thức được vai trò làm chị của mình. Trong khoảng thời gian mẹ sinh em bé, không có người thân, họ hàng chăm lo cho gia đình. Một mình nó chạy xe đạp cót két ra chợ mua từng món đồ mẹ dặn. Đi chợ, nấu cơm, nhóm củi thông cho mẹ và em sửi ấm, giặt tả em bé v.v công việc nào nó cũng trải qua. Có khi việc nặng nhọc quá thì nhờ ba giúp một tay. Nhờ thế, nó giờ đây cũng biết tự lập cho cuộc sống của mình, biết vun vén “khéo co thì ấm”, biết tự chăm sóc cho bản thân mình.

Lên năm cấp hai, cuộc sống gia đình nó gặp phải nhiều biến cố. Mẹ hai lần sinh mổ chị em nó sức khỏe và trí nhớ cũng kém dần. Lại thêm bản tính lương thiện dễ tin người, lòng tốt của mẹ bị lợi dụng, người ta gạt hết tiền. Nhà nó phải rước về một món nợ rất lớn. Tối nào nó và em cũng ôm nhau khóc vì ba mẹ cãi nhau, lời qua tiếng lại. Có những đêm cả nhà nó thức trắng, không nói một lời, chỉ nhìn vào mặt nhau bằng ánh mắt vô hồn. Bầu không khí tồi tệ bao trùm cả mái ấm vốn rất bình yên của nó. Nó không còn thấy cảnh ba mẹ yêu thương chăm sóc nhau. Ba không còn nhắc mẹ phải ăn cơm nhiều, mẹ không còn hối ba đừng đi về khuya, uống rượu ít. Hai chị em nó thui thủi sống trong một thế giới cô đơn, nhưng ít ra vẫn còn có hai người. Lúc ấy nó nghĩ, đồng tiền sao mà đáng sợ, có khả năng làm tan vỡ đi hạnh phúc gia đình, khiến cho ngôi nhà cả nhà nó đang ở cũng có nguy cơ phải ra đi, làm cho cha mẹ chia tay, chị em xa cách…

IMG_0714chon

Nhưng rất may bi kịch ấy đã không xảy ra, ba nó chấp nhận tha thứ cho mẹ và cùng nhau xây dựng lại từ đầu. Bữa cơm ngày đói rồi cũng sẽ được no. Ba không còn trách mắng mẹ nữa. Vì tất cả cũng lo cho tương lai của hai đứa con. Ba mẹ hiểu rằng, đã có bao nhiêu gia đình đỗ vỡ mà hệ lụy đến con cái.  “Những con búp bê” hồn nhiên, vô tội sẽ không hề có “cuộc chia tay”. Em gái và nó xứng đáng và có quyền được sống trong một gia đình tròn vẹn. Đương nhiên rằng, thời gia đầu khắc phục khó khăn không hề dễ dàng. Vì phải đi từ con số âm đến con số 0, nghĩa là phải trả được hết nợ thì mới bắt đầu có dư dả. Biết ba mẹ vất vả, hai chị em nó càng quyết tâm chăm chỉ học tập và tự giác trong sinh hoạt, tuyệt đối không để ba mẹ phải buồn phiền. Có lẽ từ đó mà nó tập cho mình bản tính mạnh mẽ và kiên cường.

Khoảng trời xanh tươi đẹp của cuộc đời tôi

Khoảng thời gian thử thách và khó khăn trong gia đình rồi cũng qua, “khổ tận cam lai”, nó cũng cảm thấy nhẹ lòng khi bước vào cấp 3. Được học trong một ngôi trường chuyên là cả một niềm tự hào của gia đình và riêng nó. “Những ngày ta sống nơi đây là những ngày tươi đẹp nhất/ Dù mai sau đời muôn vạn lần hơn” (Chế Lan Viên). Cô giáo chủ nhiệm đã tái bút như vậy trong quyển tập san của lớp nó. Thời áo trắng đến trường, khoảng trời tháng chín rực đỏ bao cảm xúc đầu đời, tình yêu học trò, tình cảm bạn bè… khắc sâu vào tâm trí nó. Thỉnh thoảng cũng có những chuyện buồn xảy ra, bạn bè cãi nhau, bất hòa và tình đầu dù đẹp nhưng luôn dễ tan vỡ. Khi người ta nhớ về một điều gì, khắc cốt ghi tâm, thì điều đó phải dung hòa được cả niềm vui và nỗi buồn. Vì buồn nên càng nhớ lâu, nhớ sâu sắc.

Về mối tình đầu tiên của nó, cảm xúc tình yêu đầu đời luôn là thứ con người không bao giờ quên được. Nó trân trọng người đã đến gõ cửa vào tâm hồn và đem đến cho nó một thế giới tuyệt vời mà trước đây nó chưa hề biết được. Khi bên cạnh người này, nó cảm thấy cuộc sống mình thật sự tốt hơn, lạc quan và tin tưởng nhiều, yêu đời hơn. Đó chẳng phải là cảm xúc rất tích cực trong cuộc sống hay sao? Bọn nó cùng đi học, cùng quà vặt. Chủ nhật rỗi rãi sẽ đi nhà sách đọc ké vài quyển truyện. Tình cảm trong trẻo không hề nhuốm chút vụ lợi.

Đến bây giờ, khi nó đã hơn 20 chập chững bước ra đời thì kiểu tình cảm ấy khó lòng mà tồn tại. Sau đó, tình đầu đã không thể lâu bền. Cả hai còn quá trẻ và cách nhau nửa vòng trái đất. Nó đã không đủ khéo léo để duy trì được tình cảm ấy. Cả hai quyết định làm bạn và vẫn dành cho nhau những tình cảm trân trọng nhất. Nhìn lại quãng đường 12 năm cắp sách mài đũng quần, nó cảm thấy không hề hối hận về bất cứ điều gì. Nhẹ nhàng bước ra khỏi quãng trời tươi đẹp ấy

Cuộc đời dài rộng quá. Ta hãy cứ Yêu thôi

Cánh cổng đại học đã mở ra trước mắt và giờ đây nó cũng đã đi được hai phần ba quãng đường. Đại học đã cho nó trải nghiệm nhiều thứ. Năm đầu đại học là sự thất vọng và trượt dài. Nó chưa thích ứng được môi trường và bị vỡ mộng bởi hai chữ đại học. Những môn đại cương nhàm chán, những lớp học cả trăm người đứa ngủ gật đứa làm việc riêng… tất cả đã làm tắt đi ngọn lửa Báo chí trong nó. Dư vị về thời cấp ba vẫn còn quá đậm đà, trong lớp nó luôn là một trong những người giỏi nhưng lên đại học chợt thất mình kém cỏi và không bằng ai.

Nó gọi đó là thời kì khủng hoảng tiền hai mươi – cơn khủng hoảng về lí tưởng và hoài bão sống. Bởi từ trước giờ, nó ít có mục đích sống nào rõ ràng và cao cả. Những vấp ngã và cú sốc đã giúp nó nhận ra, con người sinh ra là một nguyên bản, đừng chết đi như một bản sao. Cuộc đời ngắn ngủi. Nó chỉ có một lần để sống như hôm nay. Cần phải vẽ lại cuộc sống, nó đặt ra cho mình những mục đích sống ngắn hạn, dài hạn. Trước tiên là vì mình, vì gia đình sau đến là vì cộng đồng xã hội. Mục đích sống cao cả và hướng đến con người sẽ kích thích bản thân mình phấn đấu rõ ràng hơn, chứ không hẳn là vì tiền. Tiền có đó, rồi cũng mất đó. Tình người thì mãi còn miễn là nó nắm chặt sợi dây đó. Ước mơ của nó không chỉ là tốt nghiệp loại giỏi, việc làm tốt mà là những dự án cộng đồng giúp đỡ trẻ em đường phố, thú nuôi bị bỏ rơi, lập quỹ từ thiện…

Từ khi có những lý tưởng ấy, nó cảm thấy mình sống thật sự có ý nghĩa. Khi lấy lại được lý tưởng và niềm tin, ngọn lửa nghề báo trong nó bắt đầu cháy trở lại. Trải qua ba năm học, nó yêu và quý cái nghề mà mình sắp bước ra đời.

Cuộc đời này dài rộng lắm, không biết khi nào lã ngã rẽ, là khúc quanh. Đôi lúc nó chợt thấy hoang mang, nhưng rồi lại tự bảo rằng, sao phải quan tâm đến những điều đó. Cứ Sống và cứ Yêu hết mình mà thôi.

“Tôi trong mắt tôi” từng thời điểm nhìn lại sẽ thấy luôn là khác nhau. Hơn nữa, những lời lẽ  bộc bạch kia may ra cũng chỉ là lát cắt ngang giữa cuộc đời của một con người muôn hình vạn trạng. Dòng chữ của mấy năm hai mươi, khi ba mươi nó ngoáy đầu nhìn lại, chắc cũng thấy hồn nhiên và trong trẻo lắm.

Sài Gòn, tháng 3.2014

Posted in tui sống

Vượt qua giới hạn

Tôi rất thích một câu nói của nhà văn Nguyễn Khải trong truyện ngắn Mùa lạc, đại ý như sau, ở đời không có con đường cùng, chỉ có những ranh giới, điều cốt yếu là phải có sức mạnh để bước qua những ranh giới ấy. Câu nói có nội hàm triết lí sâu rộng. Nhưng với trải nghiệm ít ỏi của tuổi đời, tôi chỉ mới thấm nhuần được phần nào.

Ranh giới ấy là việc tôi đã thử sức nộp đơn ứng tuyển học bổng thực tập Play for change, là việc tôi không ngại ngần trước hai từ “thể thao”- một lĩnh vực mà từ trước tới giờ tôi ít khi quan tâm đến huống chi là có kiến thức sâu rộng về nó, là việc tôi khao khát và hứng thú có được một cuộc sống, trải nghiệm mới mẻ trong môi trường làm việc quốc tế ở Singapore.

Trong kì thực tập này, tôi được phân công vào ekip sản xuất bản tin thể thao trực tiếp phát sóng mỗi tối. Ngày đầu tiên đi làm, một chị biên tập đã dẫn tôi đi giới thiệu với tất cả mọi người và hỏi tôi rằng “em muốn học gì ở đây?” Tôi thật sự bất ngờ vì sự nhiệt tình chào đón của tất cả mọi người. Anh đạo diễn dẫn tôi đi thuyết minh mọi thứ về studio, cô MC nói về cách cô viết lời dẫn và lời bình, chị làm IT cho tôi xem qui trình của một video clip được biên tập ra sao. Và chỉ ngay ngày hôm sau, trong hộp mail của tôi đã được chia sẻ tất cả kịch bản để làm chương trình. Giây phút ấy, tôi ngầm hiểu được trách nhiệm và cơ hội của mình trong một tháng ít ỏi sẽ bắt đầu từ đây.

Mỗi ngày làm việc ở đây điều mang lại cho tôi những bài học quý giá về nghề nghiệp lẫn cuộc sống, cuốn sổ mà tôi hay mang bên người cứ dày lên từng trang, từng trang… Tôi chịu trách nhiệm  cho phần hình ảnh (graphic) của bản bản tin, có một lần tôi đã bấm sai hình ảnh khiến cho bản tin bị lỗi. Mọi người vì thế phải nán lại chỉnh sửa. Cũng có lần, tôi được phân công viết lời bình nhưng đành phải khước từ cơ hội quý giá, vì tôi không có nhiều kiến thức về thể thao… Mỗi lần như thế, tôi đều nói xin lỗi và những gì tôi nhận lại được luôn là sự khích lệ và quan tâm của mọi người. Tôi không nói mình có nhiều sức mạnh để vượt qua ranh giới nhưng tôi biết chắc rằng mình luôn có sức mạnh để đối mặt với mọi rào cản.

Những ngày về sau, tôi bắt đầu đã quen việc, chủ động giúp đỡ học hỏi mọi người và cố gắng hoàn thành tốt công việc của mình. Thỉnh thoảng được khen hôm nay làm khá. Mỗi tối muộn trở về nhà, nhiều lúc mệt mỏi nhưng vẫn thấy sướng lâng cả người.

Trong quãng thời gian ở đây, người tôi quý nhất là ông sếp lớn của cả phòng. Ông là một người trách nhiệm, hài hước và rất biết quan tâm người khác. Tôi chưa kịp mở lời về việc thích đi lấy tin ở ngoài thì hôm sau đã nhận được lịch đi theo công tác. Ông nghĩ tôi xa nhà sẽ nhớ Việt Nam nhiều lắm nên đã cho tôi cơ hội đi xem trận đấu netball giữa Việt Nam và Singapore – nơi tôi đã được cùng các cô gái đội tuyển Việt Nam hát bài hát quốc ca đầy tự hào trên đất khách và bỗng dưng nỗi nhớ quê hương trỗi dậy tha thiết trong từng lời ca…

Đây là câu chuyện của mùa hè năm 21, là một lát cắt đầy màu sắc trong cuộc đời tôi. Tôi sẽ không ngại ngần tháo bỏ những bức tường đơn sắc bó hẹp ở phía trước, vì tôi là một người thích được chạy. Trên con đường rộng, có nhiều vạch màu sơn và hoa cỏ ngát hương.

IMG_7954
công việc mỗi chiều, cũng là cái thích nhất
IMG_7959-500
thật sự rất quý mọi người, nhất là “chú” Donald quyền lực :v
Posted in tui nghĩ linh tinh, tui sống

Bạn có còn viết thư tay nữa không?

Bạn đừng nghĩ tôi đang vẽ trò hay quá rảnh rỗi mà bịa ra cái trò viết thư vẩn vơ như mấy đứa con nít hồi còn đi học chuyền giấy cho nhau. Cớ sự là trong “ngăn kí ức” (một ngăn đựng nhiều giấy tờ, thiệp thiếc này nọ), tôi phát hiện ra rất nhiều bức thư tay của bạn bè mà họ đã gửi cho tôi. Có khi là một bức thư thực sự, đó là những ngày cuối cấp 2 cấp 3; có khi chỉ là những mẩu giấy vụn linh tinh trong giờ học chúng tôi chuyền tay nhau, nói xấu đứa nào đó hay chém gió trong giờ học Hóa buồn ngủ muốn sụp mắt; lại có khi là một tin nhắn giấy dễ thương hẹn gặp nhau trong giờ ra chơi…

Rồi từ một dạo khoảng 2 năm trở lại đây, tôi không viết thư tay nữa. Tôi đã tự nghiệm điều này nhiều lần trong đầu và bắt đầu đưa ra một loạt lí lẽ ngụy biện. Tôi không có thời gian, có facebook, xì mát phôn bên ta thì nhắn một cái tin cho lẹ cần gì viết giấy nữa; tôi không có những người đủ để hiểu mình khi mình làm những trò mèo mát và sên sến. Cảm giác như ai cũng chạy theo một thế giới hiện đại rất nhanh và rất xa còn mỗi mình tôi là một đứa retro-tiềm-tàng-hoài-cổ đứng ở đây. Đọc đến đây, có lẽ bạn sẽ cười khây khẩy chê tôi là: một bà cụ non, một con sến súa. Haha… Nhưng mà, bạn cứ cười tiếp đi… Chắc có lẽ là đúng đó!

có bạn Kim hay gửi thư cho tôi lắm
có bạn Kim hay gửi thư cho tôi lắm

Vì với tôi, tôi không sống với quá khứ, với những lá thư, mảnh giấy. Nhưng nó là một phần định hình nên tính cách và tâm hồn nội tại của tôi. Những bức thư cho tôi vui, cho tôi ấm áp, cho tôi thấy như đang ở bên chủ nhân của nó, nhớ được khuôn mặt và dáng hình người gửi ra sao. Những bức thư còn gợi lại cho tôi biết bao kỉ niệm vui buồn cùng bạn bè. Đó đôi khi chỉ là mẩu giấy nhỏ “Sao hôm nay thấy mày buồn buồn”, “Ê, kể tao nghe chuyện con Lan” hay là bức thư tỏ tình dễ thương “Tui thấy bánh này ăn ngon tui mua cho bạn nè”, “Bạn gặp tui ở chỗ đợi xe buýt một chút nha”.

Cứ như thế, tôi lưu lại tất cả những tờ giấy vụn vặt ấy làm của để dành, như một kho báu đong đầy tình yêu thương và cảm xúc trong veo của tuổi học trò. Để những khi mệt mỏi hay buồn phiền, bất giác tôi tìm về cái kho báu của riêng mình, tẩn mẩn đọc từng lá thư, nhoẻn miệng cười và thầm nghĩ mình cũng đã thật hạnh phúc và may mắn biết dường nào. Tự nhiên trong khoảnh khắc ấy, mọi buồn đau cũng tan đi phần nào…

Còn bạn thì sao, thời đi học của bạn có viết cho nhau những bức thư tay không hay bạn có cất giữ cho riêng mình một kho báu tinh thần nào không?

Posted in tui sống

Cảm xúc về việc Không xúc cảm

Kiểu đang tự kỉ nhớ lại ngày xưa học “chiên” viết quá trời viết, trên lớp có các bài viết đủ loại, trên mạng có 360 plus, blog, nhựt kí v.v Cảm xúc ở đâu mà ngày nào cũng viết, viết dữ dội, tâm hồn bay bổng, lãng đãng, mơ hồ…

Thực tại hôm nay là mình nhận ra mình không thể viết như những ngày xưa nữa. Đôi khi cảm thấy hình như mình bị chai sạn mất rồi. Không. Không muốn điều đó chút nào. Hay mình quá lí trí đến nỗi sự việc nào xảy đến mình cũng bình tĩnh và đón nhận, kiểu “Cái gì cũng có cách giải quyết của nó” Cho nên, vừa có lợi cũng có hại, có lợi ở chỗ những cảm xúc mong manh như ngày xưa đã bị thay thế bằng cái đầu lí tính, mình nhìn mọi thứ cũng có phần lạc quan hơn. Cuộc sống đôi khi không còn màu hồng nữa, chấp nhận hết những xù xì, gai góc và thực rất thực.

Đối với tình cảm, có dạo ngày nào mình cũng viết về người đó. Trên blog. Nhưng từ hai năm trước, blog bị xóa. Mình chẳng còn cảm thấy gì, có chút nhẹ nhõm như trút được những điều mà lẽ ra phải quên đi từ lâu. Mình từng nhủ, sống nhạy cảm thật khổ tâm, cái gì cũng ôm trọn vào người, “bộ bộ kinh tâm” – từng bước từng bước rồi sẽ làm kinh động đến bản thân như thế chỉ làm con người mình chùng xuống, ủy mị và yếu đuối đi từng ngày.

Hôm nay, mình đã thật sự trở thành con người khác hay chưa? Mình tự thấy cũng có chút mạnh mẽ, kiên cường và hơi lạnh lùng. Mạnh mẽ đến nỗi người khác không dám lại gần, người ta nghĩ không cần che chở cho con nhỏ này nữa. Mạnh mẽ – yếu đuối, để rồi được gì và mất gì?

Hôm nay, mình nhớ ra rằng trong lòng vẫn còn một dòng suối chảy ren rỉ từ lâu. Từ lâu rồi không ai đến khơi nguồn và tắm mát cùng nó, khiến nó sắp trở nên khô cạn và cộc trơ sỏi đá. Vậy mà hằng ngày, nó vẫn vờ như là trong nội tại của dòng suối đó vẫn còn nhiều nước lắm…

Posted in tui sống

Sinh viên năm ba và tuổi 20+

Năm 3.

Nghĩ về năm 3 là một sự thảng thốt của thời gian. Đã hai năm đại học trôi qua, một nửa chặng đường bước vào đời mà vốn sống cũng như kiến thức của mình vẫn còn eo hẹp quá. Hai năm qua là cả một quá trình trưởng thành từ suy nghĩ, nhận thức đến lối sống. Mình không còn là con bé cuối cấp 3 tập tễnh bước vào đại học với ánh hào quang giảng đường mà trước đó nhiều người tô vẽ. Đó gọi là vỡ mộng và trượt dài. Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở năm đầu tiên. Năm nhất cũng cho mình biết được cảm giác ở kí túc xá là như thế nào, biết nhớ nhà da diết dù chỉ một tuần ở xa, cứ thứ 7 là kêu réo papa chở về nhà, cuối tuần bên gia đình khi học xa là vui không thể tả, cười nói và ăn uống suốt ngày.

bây giờ mình gọn gàng hơn nhiều rồi :v
bây giờ mình gọn gàng hơn nhiều rồi :v

Lên năm 2, mình đã biết được thế nào là “thinking out of the box”, không nhất thiết mình phải làm những gì người ta đã tiên phong, tại sao cuộc đời của nhiều người (con gái) cứ đi theo một công thức nhất định: đi học, tốt nghiệp, đi làm, cưới chồng, sinh con và chết. Ước mơ phải chăng là điều gì đó quá xa xỉ? Mơ ước đi du lịch khắp Việt Nam và sau là khắp thế giới vậy mà nói ra nhiều người ậm ờ hoài nghi. Muốn học nhiều ngoại ngữ, muốn làm công ty riêng, muốn mở nhà hàng (vì ham nấu nướng), muốn mở trại bảo vệ thú bị bỏ rơi vì yêu động vật. Đã nói thì sẽ thực hiện, mình đã và đang đi đến những điều tươi đẹp ấy. Mà nếu mấy năm sau nhìn lại vẫn chưa đạt được thì cũng không sao vì biết là mình đã từng có ước mơ và đang đi đến đó. Hạnh phúc là trên hành trình mà chưa hẳn là đích đến.

somewhere in my dream...
somewhere in my dream…

Mình cũng đã vạch ra “50 things I have to achieve before I die”, cơ bản nó như một “vision broad” mà hễ nhìn vào là có động lực đi tiếp. Dù lúc này mình đang quá mệt, cả ngày lăn lộn ngoài đường từ sáng tới tối. Năm 2, cuộc sống cũng cho mình biết rằng nó là một chuỗi tập hợp những hệ màu đa sắc, là một cái lăng kính đa chiều. Mình không thể buộc lời phê phán hay đoán xét một con người, hiện tượng khi chưa biết được câu chuyện ẩn sâu bên trong nó, là cái nhìn thương cảm hơn là trách móc. Nói nghe có vẻ hay nhưng làm được mới là chuyện khác, vì cơ bản con người chỉ luôn khư khư đặt quyền lợi của bản thân lên trước. Chính vì thế, năm 2, đã rời khỏi mấy câu lạc bộ (vì không thích cách làm việc, sinh hoạt, nói cách khác là không ưa cái mô hình câu lạc bộ đội nhóm ở đây) cũng nhiều lần chán học, nhiều lần muốn bỏ học và nhiều lần trốn học…

một cái Vision Board
một cái Vision Board

Năm 3

Đã và đang tự lập kiếm từng đồng lương ít ỏi để trang trải cuộc sống. Tới tuổi này sao mình thấy hổ thẹn ghê gớm khi hàng tuần vẫn chìa tay xin tiền. Có đi làm rồi mới biết đồng tiền kiếm được vất vả và khó khăn đến dường nào. Chấp nhận một sự thật hiển nhiên là sinh viên làm thêm, không biên chế, không mã số thuế, là cho người ta leo lên đầu cổ tha hồ bóc lột sức lao động. Với cái danh là em còn ít kinh nghiệm lắm, em làm không công đi, em học hỏi kinh nghiệm đi. Xin lỗi, người khôn ngoan là người biết cách đạt đến mục đích bằng con đường nhanh nhất trừ con đường bất hợp pháp. Những gì gọi là kinh nghiệm ấy nhiều khi một quyển sách chuyên ngành cũng có thể dạy mình biết được mà không cần mất cả khối thời gian chạy theo mấy con người rõ là đang lợi dụng mình trong khi người đó có cả đống tiền trong tay để chi cho việc đó. Nhưng không làm và không chi. Mình không dám tự nhận là khôn ngoan vì thực ra mình còn ngu lắm. Nếu gọi là khôn trong cái xã hội này là bây giờ phải có cả đống mối quan hệ anh này, chị kia, là được làm đủ việc nhờ quen biết. Cũng phải công nhận mối quan hệ là một trong những yếu tố quan trọng để thành công…

Và chuyện trường lớp

Ba năm đi học giờ mới ngộ ra, môn nào mà thầy là nhà báo là ta đây hăm hở đi học, không lỡ tiết nào. Môn nào mà giảng viên chỉ đơn thuần là giảng viên thì tớ cứ thong dong bánh mì cà phê rồi lẹt đẹt đi vào. Những câu chuyện nghề, chuyện đời làm báo luôn có sức hút với mình hơn cả. Qua đó là hiểu được một nhân cách, một con người đúng nghĩa. Mình cần những điều “thật và gần” như thế.  – Kỷ niệm ngày đầu tiên được học Thầy – Nhà báo Bùi Thanh, Phó tổng Biên tập báo Tuổi Trẻ. Con đã chính thức là fan của thầy.

Kết

Yêu The Script chính từ giai điệu và ca từ của bài hát này: Bạn cứ cháy hết mình đi rồi cả thế giới này sẽ biết đến bạn :)
Yêu The Script chính từ giai điệu và ca từ của bài hát này: Bạn cứ cháy hết mình đi rồi cả thế giới này sẽ biết đến bạn 🙂
Posted in tui sống

Câu chuyện nhật ký

Viết vào ngày 22.7.2013

 

hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa, cuốn sổ của mình màu mè hoa lá hẹ lắm :D
hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa, cuốn sổ của mình màu mè hoa lá hẹ lắm 😀

Mình có thói quen viết nhận ký và cũng thích viết nhật ký. Chính xác là mình bắt đầu có được chút tiền quà vặt hồi năm lớp 9 rồi mon men ra tiệm sách Kim Ngân gần nhà ngoại sắm cho mình một quyển sổ be bé, có ổ khóa và một chìa khóa (loại sổ này sao giờ ít thấy quá). Nói thêm, chìa khóa của cuốn sổ này là chìa màu trắng, nhỏ nhỏ. Điều đáng nói là mình ít khi mở bằng chìa mà cứ lấy bút bi thò vô *cạch cạch* là xong.

Nói là nhật ký nhưng không phải ngày nào mình cũng ghi. À trang đầu tiên mình có dán một tấm hình Hàn Xẻng, mốt thời đó, nhe răng ra cười làm 2 ngón tay *Victoria*. Bài đầu tiên mình ghi là về buổi chia tay lớp học bồi dưỡng văn, đại loại là nhớ các bạn quá chừng, yêu các bạn lắm lắm… Mà cho tới giờ chắc cũng còn gặp được có mấy người, và có vài người thì quên mất mặt mũi ra sao. Cái trí nhớ ngắn hạn nó như thế đó, bản thân luôn nghĩ rằng sẽ nhớ lắm, nhớ mãi nhưng rồi thời gian cũng bào mòn đi ít nhiều.

Sau bài đó, mình cũng tiếp tục viết vài chuyện lặt vặt xảy ra trong lớp như giận bạn Ân ra sao, ghét bạn An Nhân vì bạn đó hay đánh mình, và càng ngày càng thân thiết với Trà đá. Thêm nữa là màn “trút giận” ông thầy Thể Dục vì mình không thể đá cầu được (có chết cũng chẳng biết đá) và bị 0đ kiểm tra đá cầu. Khi chạy bền thì bị ổng la um sùm, ổng không la mình chạy chậm, ổng nói mình là… con vịt đẹt. Lúc đó chỉ muốn chui xuống đất tự tử cho xong. Nhưng rồi mình cũng được lên lớp (hè hè) và Ân với Trà bây giờ vẫn là 2 dứa bạn chí cốt của mình (năm nay là năm thứ 10 tụi mình chơi với nhau).

con Trà Đá
con Trà Đá

Cũng có một thời gian mình chán viết NK. Đó là khoảng thời gian cuộc sống hơi nhàm chán. 15 tuổi, lớp 10… khoảng ấy mình chẳng ghi gì nhiều. Bây giờ nghĩ lại vẫn thấy tiếc vì chẳng nhớ mình đã làm gì, đã nghĩ gì vào cái tuổi đó. Rồi năm lớp 11 và 12 cũng sang, đó là một năm học đầy biến động, rất nhiều chuyện xảy ra với mình. Mất mát. Vỡ tan. Yêu thương. Ghét bỏ, Hiểu lầm. Tranh cãi. Mình có tâm sự với bạn bè thân thiết nhưng cảm giác chỉ có những trang giấy kia mới thấu hiểu được mình và nó chờ đợi mình viết lên nó những câu chuyện… mình cặm cụi hầu như cứ hai ba ngày là ghi một lần. Qua năm đó, số lượng đã là 3 cuốn… Đến bây giờ, mình đã cất nó đi, khóa vào ngăn tủ bí mật chắc chắn. Cũng giống như quá khứ vậy, những cuốn sổ vẫn còn đó, ta không thể chối bỏ nó nhưng cũng chẳng thể ám ảnh hoài với nó. Mình không đọc chúng đã lâu lắm rồi…

p/s: hừm hừm… mình tạm dừng tại đây thôi vì ba mẹ về nhà bật tivi to ơi là to, mất hứng rồi