Giữa năm 2018

Thời gian này tự nhiên bồn chồn nhớ lại năm ngoái đang khăn gói trả nhà ra Hà Nội sống. Một chuyến phiêu lưu thú vị của cô gái đang hoang mang và buồn bã, giống hệt nữ chính trong Ăn, Cầu nguyện, Yêu; thất tình rồi lại lao vào chuyện tình khác rồi lại thất tình nữa. Nhưng bây giờ mình đã là một phiên bản tốt hơn, sau những vấp ngã, mình ý thức được việc phải yêu thương và chăm sóc bản thân. Vì chẳng có ai có thể làm tốt chuyện đó ngoài mình.

Ok, bây giờ mình là một cô gái độc thân, giàu năng lượng và xinh đẹp! Một ngày cuối tuần thật xịn của mình đã diễn ra như thế này.

Sáng: 6 giờ hẹn nhóm bạn chạy bộ tại công viên Lê Văn Tám, vẫn tiếp tục hành trình 5km non-stop nhưng lần này tăng pace lên, chạy nhanh để rút ngắn thời gian. Mình yêu cảm giác cơ thể nóng lên, mồ hôi nhễ nhại như thải bao nhiêu chất độc và căng thẳng ra khỏi người, làn da ửng đỏ, căng bóng được trẻ hoá mà không cần kem dưỡng da nữa. Mình cứ cắm đầu chạy, đếm nhịp và thở đều, tập trung vào hơi thở chính là bí quyết của môn này. Đã có lúc hơi mệt muốn dừng nghỉ mà may sao Chu Du ở đâu xuất hiện, thế là mình “ngậm ngùi” chạy tiếp, cơn làm biếng đã không có cơ hội trỗi dậy.

Chạy mệt rã rời xong tụi mình đi ăn sáng, quất một tô bánh canh bột gạo ít bánh, quá ngon cho những ngày low carb vừa qua. Nhưng mà vô tuần là phải nghiêm chỉnh lại ngay. Ăn xong thì đi Cafe ở một quán khá ngon trên đường Phan Xích Long. Cafe ra bàn thì các bạn mình thưởng thức rồi bàn luận về độ ngon của nó, mình chẳng hiểu nhiều về cafe nên thôi cứ trung thành với nước ép không đường. Chỗ bàn tụi mình ngồi ở ngoài hiên quán, có ghế tre, gối đệm và giàn cây phủ. Vì quán trong hẻm nên cũng yên tĩnh và vắng xe, đây gọi là “quality time with best friends”, khi mình được thoải mái nói chuyện rồi đùa vui cùng những người bạn thật sự.

37926363_1523510944422322_3075353942947790848_n

Nói chuyện Sử Talk về vua Minh Mạng hôm qua mình đi nghe, rồi chuyện chạy bộ, trekking, du lịch ở khắp nơi. Ở nhóm tụi mình rất ít nói chuyện về công việc. Nói tới cái gì mà một hồi Chu Du kéo cả đám vô Salomon mua giầy cho chuyến đi Nepal sắp tới. Huhu dù biết là sớm muộn cũng phải mua nhưng không nghĩ nhanh như thế. Mấy củ đã ra đi không thương tiếc cho một đôi giầy. Thôi mình sẽ lấy đó làm động lực tập luyện. Có sức khoẻ là có tất cả.

Trưa: Về nhà nấu ăn trưa, mình lôi hết đồ còn trong tủ ra chế biến ngẫu hứng. Yêu những lúc nấu ăn vô cùng vì đó là lúc mình thư giãn và hạnh phúc lắm. Trưa nay ăn Ức gà xào rau củ, Canh kim chi đậu hủ. Cũng không quên dọn ổ mèo và cho chúng ăn. Ăn xong thì xem Youtube rồi đánh một giấc ngon lành để hồi phục cơ bắp.

Chiều: Là lúc này đây, mình ngồi viết blog rồi lát đi đọc cho xong cuốn “Trở về hoang dã” của chị Trang Nguyễn.

Tối: Đi đón em về sau chuyến đi cắm trại ở Bình Thuận của nó. Con bé vui và thích chương trình lắm, lần đầu tiên năm 17 tuổi mà được ba mẹ cho đi hơi xa như vậy. Rồi đọc tiếp tài liệu cho công việc mới nữa.

Nói hơi dài cũng chỉ để ghi lại hành trình của một cô gái độc thân vui tính. Tự bản thân mình phải sống hạnh phúc chứ không mong chờ ai đó đem đến hạnh phúc cho mình. Tự bản thân là một khối tròn đầy chứ không phải một nửa để chờ ai đến ghép. Vậy người yêu trong tương lai sẽ là gì? Đó sẽ là người vun đắp thêm cho hạnh phúc nội tại của mình mà thôi, làm mình đã yêu đời càng yêu đời hơn. Người bạn đồng hành đồng chí hướng, đặc biệt tôn trọng nhau và mối quan hệ sẽ giúp cả hai tiến xa hơn trong cuộc sống.

Người yêu hiện tại đây, tèng téng teng!!! 

37982956_2290392047643677_651511062373335040_n.jpg

 

“Rồi hòn đá sẽ lăn”

Đó là lời động viên mình luôn nhủ mỗi khi gặp khó khăn. Vì sao mình lại liên tưởng đến hình ảnh này? Tưởng tượng bạn ra sức đẩy một hòn đá to rất to, ban đầu sẽ cảm thấy rất nặng, sức ì của hòn đá thật lớn và bạn thì vật vã đẩy trong mọi tư thế… Một, hai, rồi ba nhịp, thở dốc, gồng mình, siết bụng để bằng mọi cách dùng lực đẩy đi, rồi hòn đá bắt đầu lăn những chuyển động chậm chạp. Lăn đều rồi lăn đều, nó đã di chuyển đi rồi.

Câu chuyện này ứng dụng được rất nhiều trong cuộc sống:

1. Công việc mới: Bạn tiếp xúc với những điều mới tinh tươm, như một thế giới khác lại mở ra. Kiến thức mới, vai trò mới, môi trường, văn hoá cũng mới và… những con người mới nữa. Lúc này, thách thức của một nhân viên mới là khả năng thích ứng nhanh, càng hoà nhập và nắm bắt nhanh càng tốt. Thú thật, với công việc trước, mình mất cả 3 tháng còn chưa hiểu lắm chuyện gì đang xảy ra. Mình ngu ngơ trong những năm tháng ấy thật. Nhưng lần này phải khác chứ, đâu ai tắm mãi trên một dòng sông. Lấy hết kinh nghiệm xương máu ra mà thích nghi nhanh nhất có thể. Rồi cũng sẽ quen thôi. Có sức thì đẩy nhanh được mà.

2. Tập luyện: mình đã bắt đầu tập luyện nghiêm túc được nửa tháng, kèm với chế độ ăn chọn lọc (tuyệt đối không còn ăn bậy các chất đường, tinh bột trắng). Mục tiêu của mình là tăng thể lực và có một cơ thể thật săn chắc, đồng hồ cát quyến rũ hihi. Việc tập luyện có thể nói là minh chứng rõ nhất cho tựa đề của bài này. Thời gian đầu mình không chịu nổi, thật sự nhịp tim tăng nhanh muốn vỡ ngực. Các triệu chứng thường thấy là tai ù, hoa mắt, buồn nôn khi tập các bài tăng sức bền. Nhưng mỗi lần tập xong lại thấy khoẻ lâng lâng người. Đó là khi cơ thể giải phóng các hormone hạnh phúc như endorphine, serotonin, dopamine giúp mình cân bằng cảm xúc và cảm thấy tràn đầy năng lượng. Mình sẽ cố xem việc tập luyện như bữa ăn hằng ngày, khi nào còn ăn thì còn tập; như hòn đá đã bắt đầu lăn đều trong quỹ đạo của nó.

3. Chia tay người yêu: cái khó nhất khi từ bỏ một mối quan hệ là từ bỏ thói quen! Cái thói quen làm cho con người ta đau khổ và thiếu thốn. Xây dựng thói quen thì dễ, từ bỏ nó xem ra khó gấp mấy ngàn lần nhỉ? Mình cũng không nhớ đã bao lần chủ động xao nhãng tâm trí để không nhắn tin cho người cũ, đã bao lần chạy vù ra ngoài đường chỉ để không gọi điện. Và rồi cũng quen cả thôi. Tập trung vào cuộc sống của mình và hình thành thêm những thói quen tốt khác.

Ngẫm nghĩ nhân một ngày lần đầu tiên hoàn thành cự ly 5km, chạy không ngừng nghỉ trong 45p. Ở 3km đầu người mình mệt và mỏi lắm, nhưng gần kết thúc chặng đường thì cơ thể được tái tạo. Mình không hề thấy mệt hay qúa sức chút nào. Hoan hô vì đã không bỏ cuộc giữa chừng! Xách mông lên và chạy hay tập bất cứ môn gì cũng được, để tận hưởng được hormone hạnh phúc chảy tràn, bạn nhé.

chay bo

Mình có nên đổi tên blog thành Voi con chạy bộ không nhỉ? 🙂

 

Những gì lối sống tối giản mang đến cho tôi

Lối sống tối giản có lẽ là một đức tin mới trong cuộc đời tôi khi tôi bắt đầu thực hành theo phương pháp này từ 3 tháng trước. Và đây là những điều lối sống này đã mang đến cho tôi tới thời điểm hiện tại.

  1. Không gian sống giản dị, gọn gàng

Tôi vốn là người thích trưng bày đồ đạc, rất nhiều những thứ linh tinh từ mỹ phẩm đến đồ trang trí tôi sẽ bày biện đầy trên kệ nhà mình với một niềm thích thú trong hoan lạc rằng mình thật giàu có! Thật nhiều đồ. Nhưng rồi, đồ vật chỉ mang lại cho tôi niềm vui trong phút chốc, nó chiếm không gian sống và không khí thở của tôi trong một căn phòng trọ chật hẹp. Có những ngày về nhà, tâm trí đã mệt mà còn nhìn phòng ốc bừa bộn. Tôi chỉ muốn thét lên sao cuộc sống mệt mỏi thế này. Càng tích trữ nhiều đồ, tôi chỉ càng cảm thấy nặng nề và khó thở, như qua sông mà bạn bỏ quá nhiều hành lý trên thuyền.

Lúc trả nhà để ra Hà Nội công tác, tôi một lần nữa hoảng hốt vì số đồ mình tích trữ. Sau này khi về lại Sài Gòn và ở căn nhà mới, tôi đã bán và cho hầu như 80% số đồ đạc lúc ấy.

Bây giờ tôi đang sống trong căn phòng 15-18m2, nhỏ hơn nhiều với căn nhà trước kia, giá thuê cũng rẻ hơn nhưng tôi cảm thấy thật sự an tĩnh trong cái chuồng sạch sẽ, gọn gàng của mình với cái giường luôn phẳng, bàn làm việc trống trãi và góc mỹ phẩm bé bé xinh xinh. Để mỗi ngày về nhà sau giờ làm việc, tôi mong chờ được nằm ngay trên chiếc giường tinh tươm của mình.

29313475_2098514343498116_6316674235368278253_n
Cái ổ be bé của tôi ^^
  1. Kìm chế được thói quen mua sắm

Có một bài báo nói rằng người Việt Nam lấy mua sắm làm niềm vui. Chết thật, trước đây tôi cũng như thế, hễ buồn là lao ngay ra shop thời trang xem xem, sắm sắm, mua mua. Liều doping tinh thần quá hữu hiệu khi có cái váy mới, cái áo mới, tôi như sống trở lại.

Bây giờ niềm vui ấy vẫn còn chứ, thấy áo đẹp vẫn mê nhưng biết là chỉ mê thôi chứ không mua. Vì đôi khi đồ đẹp thật mà lại không phù hợp tính cách và dáng người của mình, mua về lại không dùng mấy hoặc chỉ mặc đôi ba lần. Lối sống này dạy cho tôi biết, bạn chỉ nên mặc những đồ cảm thấy thoải mái, là chính mình, đừng chạy theo những gu thời trang phút chốc để làm thỏa mãn bản thân hay chứng tỏ cho người khác biết mình sành điệu. Chỉ mua sắm khi thấy thật sự cần thiết.

  1. Suy nghĩ đơn giản, hiểu chính mình

Trong quá trình tôi thanh lọc đồ đạc, tôi vận dụng phương pháp trong cuốn Lối sống tối giản của người Nhật rằng hãy đặt tay lên đồ vật, những gì được kết nối với bạn, mang lại cảm xúc cho bạn thì hãy giữ, còn lại hãy cho ẻm ra đi mãi. Và những gì còn lại bây giờ là vài tấm bưu thiếp nhỏ của bạn bè, những cuốn sách tôi tâm đắc và nhiều món mỹ phẩm yêu thích (lại là mỹ phẩm hii). Trong cuộc sống cũng vậy, suy nghĩ đơn giản rằng những gì mang đến giá trị tích cực cho mình hoặc giúp ta là chính mình hơn thì hãy gắn bó với nó.

29313150_2098514370164780_117164118795814349_n
Góc sách xinh xinh
  1. Đơn giản hóa các mối quan hệ, dành thời gian cho bản thân

Hình thức của chủ nghĩa tối giản biểu hiện lên căn phòng, đồ đạc, quần áo thì tinh thần của nó chính là một lối sống lấy chất lượng hơn số lượng. Ví dụ: Tôi chỉ cần một số ít bạn bè nhưng hầu hết đều mang lại niềm hạnh phúc lớn lao cho tôi thay vì cứ mãi lao vào những mối quan hệ xã giao, tụ tập. Tôi không cần những buổi tối xem phim, lướt web mà muốn dành thời gian đó trò chuyện với gia đình, chở bà ngoại tôi đi chơi. Tôi sẽ từ chối những lời mời không cần thiết để ở nhà đọc sách, dưỡng da hay đi tập yoga chẳng hạn.

Điều này không phải là tôi khép kín cuộc sống, tôi vẫn có những mối quan hệ xã giao cần thiết cho công việc, nhưng tôi sẽ cân bằng nó để bảo toàn năng lượng cho mình. Ví như trước khi đến buổi hẹn nào đó, tôi sẽ dành thời gian trước đó cho nội tâm bản thân 🙂 Trước khi đi làm, tôi đã có một buổi sáng từ sớm tinh mơ làm những việc mình yêu thích.

  1. Sống cho hiện tại và Thiền tập

Đây chính là phần tôi tâm đắc nhất từ con đường này.

Tôi biết đến thiền tập trên lý thuyết trước khi theo đuổi lối sống tối giản. Một điều hay là khi bắt đầu trên con đường này, lối sống đã dẫn tôi đến cửa thiền của nhà Phật tự khi nào. Có phải là khi tôi bỏ bớt vật chất, sống ngăn nắp hơn, rồi tự nhiên tâm trí cũng bình thản và an nhiên hơn. Gần đây, tôi đọc cuốn sách có câu thế này Khoảng cách giữa bạn và thượng đế đếm bằng số ham muốn của bạn, càng nhiều ham muốn thì càng xa cách Ngài. Khi con người gội rửa những mưu cầu vật chất, tiền tài, danh vọng, sẽ tìm thấy sự an lạc, hạnh phúc trong đời sống và tâm trí. Thì phải rồi, có gì phải lo phải bon chen, sân si nữa đâu!

Con đường hạnh phúc cũng có chi xa xôi mà đi tìm, nó ở ngay trong chính hơi thở, bước chân của mình. Hằng ngày, tôi đi xe bus đi làm, thỉnh thoảng lâu lắm mới dùng xe máy. Trên chuyến bus mỗi sáng là bao nhiêu sự sống, bao nhiêu mặt người. Có cô chú đi khám bệnh ở Bệnh viện Bình Dân, có những em sinh viên trẻ trung, non nớt đi học ở Đại học Văn Lang, có người mẹ ôm con đi chữa bệnh, có chú hàng rong ôm thúng đồ bắt đầu ngày mưu sinh. Bên dưới là dòng xe đông đúc, hối hả cho ngày mới cứ chen nhau len lỏi qua xe bus không dứt. Tôi cũng hòa vào hơi thở sự sống ấy. Dù hoàn cảnh, số phận mỗi con người có ra sao thì còn được sống vẫn là một phép nhiệm mầu đúng không bạn nhỉ?

“There is no way to happiness, happiness is the way” – Thích Nhất Hạnh

(Không có con đường nào đi đến hạnh phúc, hạnh phúc chính là con đường rồi)

Đi làm xa

Vậy là đã hơn nửa tháng ở Hà Nội trong kỳ exchange 3 tháng, cảm xúc mới mẻ và tinh khôi như bắt đầu một cuộc sống mới hay vì khi đến 1 vùng đất lạ, con người ta hay có cảm giác như thế. Mỗi ngày ở đây với mình như một ngày du lịch, mình ăn thêm 1 món mới, đi thêm 1 con đường mới hay khám phá ra những góc nhỏ hay ho của Thủ Đô. Chỉ tiếc rằng tới giờ mình vẫn chưa có nhiều bạn mới lắm, đa số là những người bạn quen từ trước và đồng nghiệp trong công ty.

Mình vất vả kiếm trên Airbnb cả tháng mới tìm và deal được một căn nhà tạm vừa ý. Nơi mình ở không quá gần cũng không quá xa trung tâm. Trước con ngõ 343 là một công trình xây dựng trung tâm thương mại lớn nhất của phố Đội Cấn. Hà Nội – bây giờ đích thị là một đại công trường, nơi nơi xây cất, từ các công trình công cộng, doanh nghiệp đến nhà dân. Tất đất tất vàng – đã biến một vùng đất nghìn năm văn vật oằn mình gánh thêm những công trình hiện đại to lớn, những chiếc cầu vượt xây tốc hành giảm kẹt xe; hòa chung với không khí ồn ào, lũ lượt của dòng xe máy giờ cao điểm. Hơn nữa là cái nắng oi ả của miền Bắc, mỗi sáng khi chạy xe ra đường là đã bốc hỏa từ đầu ngày.

Thế nên mình đã biết ơn xe bus đến dường nào!

Ngồi trên tuyến bus số 9 Hồ Gươm – Cầu Giấy – Hồ Gươm, ngày nào mình cũng nhâm nhi vài trang sách cho đến khi xuống trạm Bưu điện Hà Nội để đi đến công ty, mặc cho cái nắng hầm hập và dòng xe ào ào phía trước. Ngày làm việc ở văn phòng Hà Nội bắt đầu nhẹ nhàng, mình thường là người đến sớm nhất ở đây. Ăn sáng – uống cốc sữa hoặc cà phê để khởi động cho công việc.

Chỗ mình ngồi ngay gần cửa, một khu vực sáng sủa và đôi khi chói chang. Bất cứ lúc nào thấy mệt hoặc mỏi mắt đều có thể nhìn xuống dưới đường Trần Quang Khải ngắm dòng xe chạy ì ạch, vì đường này cũng lại hay bị tắt lắm. Bên cạnh mình là các em thực tập sinh (intern) rất hiền lành, dễ thương; đa số các em năm 3, năm 4 học khoa PR, báo chí hoặc trường Ngoại Thương cần tìm một công việc thực tập năng động trong ngành truyền thông khác với những chốn điều hòa nhàm chán của cơ quan nhà nước. Nhiều em hỏi “tại sao chị ra Hà Nội”, nhiều em chia sẻ “em muốn vào Sài Gòn làm”…

“Sài Gòn – Hà Nội, chị nghĩ đều nên thử cả hai”.

 

(to be continued…)

 

How can I make myself better each day?

Tonight, on a free night that I rarely have, I read on Quora and be inspired by one question “How can I make myself better each day?”. Instead of commenting on Quora, I just want to share some points on my blog.

OK, How can I make my life better? First of all, I want to emphasize that this is a long-term process that I have tried step by step everyday.

1. Say NO to social media like Facebook: I don’t deactive my Facebook account because I have to keep some relations and contacts for work. So now, what I use Facebook is chatting with some (close) friends and discussing cannot- discussed- by- email issues with journalists and reporters.

2. Focus on myself and my loved ones (friends and family): They know the true me, they love me and are willing to protect me as I fall. They are my treasure.

3. Love your health and body: I practice Yoga 4 – 5 times per week in every morning before I go to work. It’s such the fucking greatest way ever to start up a whole new day. Believe me, friends! You definitely feel a flow of positive energy flowing in your body and it will help you work effectively.

4. Wake up early and earlier: I get used to this useful habit for one month and I witness a significant change in my life. Basically, I have more time to cook, exercise and read, thereby I feel like I can manage my life better. At the moment I wake up at 6 – 6:15 AM and upcoming purpose is waking up at 5 – 5:30 AM.

5. A treatment morning: In a week, I have one special morning called “A treatment morning” to wake up earlier than usual days, then I go to Yoga class, eat breakfast slowly and comfortably, take a favorite drink at a coffee shop and savor some pages of the book. After that I go to work at 9 AM.

6. Keep reading and learning every day (in English): I found some extremely helpful, knowledgeable and valuable websites such as TED, Quora and Curiosity to explore the world of wisdom.

7. Eat healthy food and even if I want to become a vegetarian: no fast foods, junk foods and snacks. There is a saying “A healthy brain, a smart brain”.

8. Traveling every time I can: no matter near or far destination, no matter with friends or alone, I just grab my package and go somewhere. In this time, shut off your digital devices, open your mind, make friend with locals and feel free to discover a new place. “The world is a book, and those who do not travel read only a page”.

 

Tuổi đời trôi nhanh

Thế là sắp hết 3 tháng đầu năm của 2016. Mình dạo này thật ít viết, đã bao lần tự nhủ, dù cuộc sống đang vui hay buồn thì cũng phải siêng năng viết hơn. “Đừng để mỗi ngày trôi qua mà ta không ghi lại gì…” câu nói duy nhất mình thấy bổ ích từ người đó.

Cuộc sống của mình hiện tại là sáng ra viết vài tin cho báo in, thật ra cũng không nhiều như hồi làm online nhưng có chất lượng hơn. Mình làm mỗi tin rất kỹ, trau chuốt và cũng học được nhiều kiến thức về khoa học, công nghệ. Mình phải cảm ơn anh đã cho mình cơ hội quý giá này. Anh không chỉ là người yêu, mà là người thầy lớn trong cuộc đời mình. Có thể nói, mình may mắn khi đã có được một người thầy tốt!. Sau khi viết tin bài, mình tham gia khóa học online trên Coursera, học những khóa ngắn hạn của các trường đại học trên thế giới, gồm rất nhiều lĩnh vực khác nhau. Ban đầu thì còn chưa quen vì nhiều thuật ngữ khó quá, nhưng may sao có phụ đề cho mình dễ theo dõi hơn.

Buổi chiều mình đi làm part-time ở LB. Haizz, dạo này anh Nguyên luôn hỏi mình có làm full hay không. Thật sự, nếu làm full ở LB, mình sẽ không còn thời gian để tập yoga, để học online, đọc sách hay hẹn hò với người yêu. Nhưng thôi, chắc cũng nên thử làm chính thức một thời gian. Nhưng yoga nhất định phải tập cho đều đặn, người yêu nhất định là không được bỏ bê hê hê.

Bây giờ, mỗi tuần mình tập yoga 3 lần. Cảm ơn cuộc đời đã mang yoga đến cho con. Từ ngày đi tập, cơ thể mình như có thêm nguồn năng lượng chảy tràn. Tạm biệt đau lưng, đau vai và các thể loại mỏi; nhờ có yoga mà cuộc sống mình thật bình an và hạnh phúc biết bao.

Mình sẽ viết lại 30 days writing challenge, mình sẽ viết và viết nhiều hơn để bày tỏ chính kiến, cố gắng đọc sách và xem phim nhiều cho thông tuệ, mở mang đầu óc. Sáng nay, mình đã hỏi anh về sách kinh tế. Cái đầu mộng mơ này đã đến lúc phải có hiểu biết về quy luật vận hành của đồng tiền trong xã hội này.

Về những chuyến đi…

Mình đang có chút khó chịu vì chùn chân mỏi gối, đã 3 tháng nay mình không đi đâu. Cũng khá buồn vì 2 năm qua tháng nào mình cũng lượn lờ nơi này nơi kia.

Tháng sau được ra Quãng Ngãi, rồi ra Hội An. Quyết định năm nay phải đi Malay hoặc đi Thái. Tin vui là người yêu đã hứa với mình 2 năm nữa sẽ đi Bhutan!!!

Mai - 23 tuổi - sáng mồng một.
Mai – 23 tuổi – sáng mồng một

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Về những chuyến đi…

Mình đang có chút khó chịu vì chùn chân mỏi gối, đã 3 tháng nay mình không đi đâu. Cũng khá buồn vì 2 năm qua tháng nào mình cũng lượn lờ nơi này nơi kia.

Tháng sau được ra Quãng Ngãi, rồi ra Hội An. Quyết định năm nay phải đi Malay hoặc đi Thái. Tin vui là người yêu đã hứa với mình 2 năm nữa sẽ đi Bhutan!!!