Giữa năm 2018

Thời gian này tự nhiên bồn chồn nhớ lại năm ngoái đang khăn gói trả nhà ra Hà Nội sống. Một chuyến phiêu lưu thú vị của cô gái đang hoang mang và buồn bã, giống hệt nữ chính trong Ăn, Cầu nguyện, Yêu; thất tình rồi lại lao vào chuyện tình khác rồi lại thất tình nữa. Nhưng bây giờ mình đã là một phiên bản tốt hơn, sau những vấp ngã, mình ý thức được việc phải yêu thương và chăm sóc bản thân. Vì chẳng có ai có thể làm tốt chuyện đó ngoài mình.

Ok, bây giờ mình là một cô gái độc thân, giàu năng lượng và xinh đẹp! Một ngày cuối tuần thật xịn của mình đã diễn ra như thế này.

Sáng: 6 giờ hẹn nhóm bạn chạy bộ tại công viên Lê Văn Tám, vẫn tiếp tục hành trình 5km non-stop nhưng lần này tăng pace lên, chạy nhanh để rút ngắn thời gian. Mình yêu cảm giác cơ thể nóng lên, mồ hôi nhễ nhại như thải bao nhiêu chất độc và căng thẳng ra khỏi người, làn da ửng đỏ, căng bóng được trẻ hoá mà không cần kem dưỡng da nữa. Mình cứ cắm đầu chạy, đếm nhịp và thở đều, tập trung vào hơi thở chính là bí quyết của môn này. Đã có lúc hơi mệt muốn dừng nghỉ mà may sao Chu Du ở đâu xuất hiện, thế là mình “ngậm ngùi” chạy tiếp, cơn làm biếng đã không có cơ hội trỗi dậy.

Chạy mệt rã rời xong tụi mình đi ăn sáng, quất một tô bánh canh bột gạo ít bánh, quá ngon cho những ngày low carb vừa qua. Nhưng mà vô tuần là phải nghiêm chỉnh lại ngay. Ăn xong thì đi Cafe ở một quán khá ngon trên đường Phan Xích Long. Cafe ra bàn thì các bạn mình thưởng thức rồi bàn luận về độ ngon của nó, mình chẳng hiểu nhiều về cafe nên thôi cứ trung thành với nước ép không đường. Chỗ bàn tụi mình ngồi ở ngoài hiên quán, có ghế tre, gối đệm và giàn cây phủ. Vì quán trong hẻm nên cũng yên tĩnh và vắng xe, đây gọi là “quality time with best friends”, khi mình được thoải mái nói chuyện rồi đùa vui cùng những người bạn thật sự.

37926363_1523510944422322_3075353942947790848_n

Nói chuyện Sử Talk về vua Minh Mạng hôm qua mình đi nghe, rồi chuyện chạy bộ, trekking, du lịch ở khắp nơi. Ở nhóm tụi mình rất ít nói chuyện về công việc. Nói tới cái gì mà một hồi Chu Du kéo cả đám vô Salomon mua giầy cho chuyến đi Nepal sắp tới. Huhu dù biết là sớm muộn cũng phải mua nhưng không nghĩ nhanh như thế. Mấy củ đã ra đi không thương tiếc cho một đôi giầy. Thôi mình sẽ lấy đó làm động lực tập luyện. Có sức khoẻ là có tất cả.

Trưa: Về nhà nấu ăn trưa, mình lôi hết đồ còn trong tủ ra chế biến ngẫu hứng. Yêu những lúc nấu ăn vô cùng vì đó là lúc mình thư giãn và hạnh phúc lắm. Trưa nay ăn Ức gà xào rau củ, Canh kim chi đậu hủ. Cũng không quên dọn ổ mèo và cho chúng ăn. Ăn xong thì xem Youtube rồi đánh một giấc ngon lành để hồi phục cơ bắp.

Chiều: Là lúc này đây, mình ngồi viết blog rồi lát đi đọc cho xong cuốn “Trở về hoang dã” của chị Trang Nguyễn.

Tối: Đi đón em về sau chuyến đi cắm trại ở Bình Thuận của nó. Con bé vui và thích chương trình lắm, lần đầu tiên năm 17 tuổi mà được ba mẹ cho đi hơi xa như vậy. Rồi đọc tiếp tài liệu cho công việc mới nữa.

Nói hơi dài cũng chỉ để ghi lại hành trình của một cô gái độc thân vui tính. Tự bản thân mình phải sống hạnh phúc chứ không mong chờ ai đó đem đến hạnh phúc cho mình. Tự bản thân là một khối tròn đầy chứ không phải một nửa để chờ ai đến ghép. Vậy người yêu trong tương lai sẽ là gì? Đó sẽ là người vun đắp thêm cho hạnh phúc nội tại của mình mà thôi, làm mình đã yêu đời càng yêu đời hơn. Người bạn đồng hành đồng chí hướng, đặc biệt tôn trọng nhau và mối quan hệ sẽ giúp cả hai tiến xa hơn trong cuộc sống.

Người yêu hiện tại đây, tèng téng teng!!! 

37982956_2290392047643677_651511062373335040_n.jpg

 

Advertisements

“Rồi hòn đá sẽ lăn”

Đó là lời động viên mình luôn nhủ mỗi khi gặp khó khăn. Vì sao mình lại liên tưởng đến hình ảnh này? Tưởng tượng bạn ra sức đẩy một hòn đá to rất to, ban đầu sẽ cảm thấy rất nặng, sức ì của hòn đá thật lớn và bạn thì vật vã đẩy trong mọi tư thế… Một, hai, rồi ba nhịp, thở dốc, gồng mình, siết bụng để bằng mọi cách dùng lực đẩy đi, rồi hòn đá bắt đầu lăn những chuyển động chậm chạp. Lăn đều rồi lăn đều, nó đã di chuyển đi rồi.

Câu chuyện này ứng dụng được rất nhiều trong cuộc sống:

1. Công việc mới: Bạn tiếp xúc với những điều mới tinh tươm, như một thế giới khác lại mở ra. Kiến thức mới, vai trò mới, môi trường, văn hoá cũng mới và… những con người mới nữa. Lúc này, thách thức của một nhân viên mới là khả năng thích ứng nhanh, càng hoà nhập và nắm bắt nhanh càng tốt. Thú thật, với công việc trước, mình mất cả 3 tháng còn chưa hiểu lắm chuyện gì đang xảy ra. Mình ngu ngơ trong những năm tháng ấy thật. Nhưng lần này phải khác chứ, đâu ai tắm mãi trên một dòng sông. Lấy hết kinh nghiệm xương máu ra mà thích nghi nhanh nhất có thể. Rồi cũng sẽ quen thôi. Có sức thì đẩy nhanh được mà.

2. Tập luyện: mình đã bắt đầu tập luyện nghiêm túc được nửa tháng, kèm với chế độ ăn chọn lọc (tuyệt đối không còn ăn bậy các chất đường, tinh bột trắng). Mục tiêu của mình là tăng thể lực và có một cơ thể thật săn chắc, đồng hồ cát quyến rũ hihi. Việc tập luyện có thể nói là minh chứng rõ nhất cho tựa đề của bài này. Thời gian đầu mình không chịu nổi, thật sự nhịp tim tăng nhanh muốn vỡ ngực. Các triệu chứng thường thấy là tai ù, hoa mắt, buồn nôn khi tập các bài tăng sức bền. Nhưng mỗi lần tập xong lại thấy khoẻ lâng lâng người. Đó là khi cơ thể giải phóng các hormone hạnh phúc như endorphine, serotonin, dopamine giúp mình cân bằng cảm xúc và cảm thấy tràn đầy năng lượng. Mình sẽ cố xem việc tập luyện như bữa ăn hằng ngày, khi nào còn ăn thì còn tập; như hòn đá đã bắt đầu lăn đều trong quỹ đạo của nó.

3. Chia tay người yêu: cái khó nhất khi từ bỏ một mối quan hệ là từ bỏ thói quen! Cái thói quen làm cho con người ta đau khổ và thiếu thốn. Xây dựng thói quen thì dễ, từ bỏ nó xem ra khó gấp mấy ngàn lần nhỉ? Mình cũng không nhớ đã bao lần chủ động xao nhãng tâm trí để không nhắn tin cho người cũ, đã bao lần chạy vù ra ngoài đường chỉ để không gọi điện. Và rồi cũng quen cả thôi. Tập trung vào cuộc sống của mình và hình thành thêm những thói quen tốt khác.

Ngẫm nghĩ nhân một ngày lần đầu tiên hoàn thành cự ly 5km, chạy không ngừng nghỉ trong 45p. Ở 3km đầu người mình mệt và mỏi lắm, nhưng gần kết thúc chặng đường thì cơ thể được tái tạo. Mình không hề thấy mệt hay qúa sức chút nào. Hoan hô vì đã không bỏ cuộc giữa chừng! Xách mông lên và chạy hay tập bất cứ môn gì cũng được, để tận hưởng được hormone hạnh phúc chảy tràn, bạn nhé.

chay bo

Mình có nên đổi tên blog thành Voi con chạy bộ không nhỉ? 🙂

 

Những kẻ khờ mộng mơ: chẳng phải là em sao?

Tối đó, hẹn Ngọc xem suất 9h. Một bộ phim lãng mạn lẽ ra nên dành cho cặp đôi, cho mình và người yêu, để cùng đan tay nhau, trầm bổng với những giai điệu tuyệt đẹp của bộ phim. Nhưng không, hai đứa con gái, mỗi người một khoảng không lặng im, cảm nhận theo từng nhịp điệu của những bài ca…

Mình thích phim tình cảm Mỹ, đủ lãng mạn đến không quá sến, đủ mộng mơ nhưng cũng đầy thực tế. Hai con người từ lúc chưa có gì, chỉ là những kẻ theo đuổi giấc mơ của riêng mình. Họ đến với nhau, đồng điệu với nhau đến mức cả thế giới ngoài kia không nơi nào có thể “chứa” nổi những con người này. Nhiều lần lắm, mình cứ thổn thức rồi tình yêu này sẽ đi đến đâu khi cả hai cứ luôn mộng mơ… hay họ chỉ đến với nhau để xoa dịu trái tim tổn thương vì liên tiếp bị gạt bỏ ước mơ. Mia hàng chục lần trượt vai diễn yêu thích. Seb cũng không khá hơn, bị sa thải chỉ vì đàn không đúng yêu cầu của ông chủ.

Rồi đến khi giai điệu bài ca này cất lên, giai đoạn bắt đầu chuyển mình cho những thành công của họ trong tương lai… và cũng là lúc họ dần xa nhau. Từng lời ca cứ xiết lấy trái tim mình, ừ, mình cũng từng là người như vậy. Cả hai thật sự, rất khờ khạo và mộng mơ. Nhưng đến khi dần trưởng thành, tình cảm đó đã không còn nguyên vẹn nữa. Vỡ tan theo trái tim non nớt…

Tình yêu hay là sự nghiệp! Làm sao có được cả hai?

Nhạc vang lên. Rồi bật khóc. Vì sao em cứ mãi ngốc nghếch vì những “cái giá” phải trả cho cuộc sống để được trưởng thành. Hay em mãi chỉ là một kẻ ngốc, luôn mộng mơ và yếu mềm…

“Thành phố của những vì sao

Dường như những vì sao soi sáng cho riêng em?

Thành phố của những vì sao

Còn nhiều điều mà em chưa thấy lắm

Chẳng ai biết được, liệu có điều gì tuyệt vời đang chờ đợi ta sắp tới?”

lalaland

Mặc định

Mặc định

Có nhiều hình ảnh thoáng qua trong đầu từ nhỏ, bị ấn tượng và mình mặc định nó tới giờ.

Buổi sáng mình 7 tuổi. Ông nội dưới quê lên chơi. Ông ăn món canh cải xanh, trứng và gừng rất thích thú. Ông ngủ quay đầu vào bàn thờ. Sáng hôm sau ông và mình đi bộ ra quán cà phê đầu ngõ. Lúc đó có sương lạnh lạnh và mình đội nón len. Mình quay qua hỏi ông: “Ông mấy tuổi ạ?”

“70 tuổi” – ông trả lời.

Từ đó, trong đầu đứa nhỏ 7 tuổi cho đến khi ngày ông mất vào năm 17 tuổi. Đầu óc vẫn lãng đãng nghĩ rằng: ông mình mới 70 thôi mà…

Lần đầu tiên mình nhớ gặp bà ngoại là năm 3 tuổi. Nói ra câu này cả nhà ai cũng cười vào mặt,”bà ngoại chở má mày đi đẻ mày mà, còn vào cãi nhau với bác sĩ”. Nhưng không, mình nhớ lần đầu tiên trong trí não có in hình bà ngoại là lúc 3 tuổi. Sau khi bà mới đi Canada về, mình đi vào nhà ngoại và mẹ bảo “Chào bà ngoại đi”. Lúc đó, mình mới biết “Á, thì ra tui có bà ngoại”. Năm ấy, ngoại 60 tuổi. Bây giờ, ngoại của mình cũng 60 tuổi. Mình không cộng thêm tuổi cho bà từ đó.

Rồi một chàng ca sĩ sinh năm 1988 mình hâm mộ chàng từ năm chàng 24 tuổi, đến nỗi lấy ngày tháng năm sinh chàng đặt làm các password quan trọng (hehe). Bây giờ hốt hoảng nhìn lại đã 3 năm rồi nhưng vẫn nghĩ chàng 24 cơ đấy.

Rồi mỗi lần mình đi cà phê với nhỏ bạn thân hồi cấp 3, mình luôn là con bạn 15 tuổi ngày nào bên nó. Nó chở đi học thêm, đi chơi, qua nhà nó ăn ngủ vật vạ.

11203243_367164583473195_3989002238013650056_n
Nói nhảm quá!

 

Bạn có còn viết thư tay nữa không?

Bạn đừng nghĩ tôi đang vẽ trò hay quá rảnh rỗi mà bịa ra cái trò viết thư vẩn vơ như mấy đứa con nít hồi còn đi học chuyền giấy cho nhau. Cớ sự là trong “ngăn kí ức” (một ngăn đựng nhiều giấy tờ, thiệp thiếc này nọ), tôi phát hiện ra rất nhiều bức thư tay của bạn bè mà họ đã gửi cho tôi. Có khi là một bức thư thực sự, đó là những ngày cuối cấp 2 cấp 3; có khi chỉ là những mẩu giấy vụn linh tinh trong giờ học chúng tôi chuyền tay nhau, nói xấu đứa nào đó hay chém gió trong giờ học Hóa buồn ngủ muốn sụp mắt; lại có khi là một tin nhắn giấy dễ thương hẹn gặp nhau trong giờ ra chơi…

Rồi từ một dạo khoảng 2 năm trở lại đây, tôi không viết thư tay nữa. Tôi đã tự nghiệm điều này nhiều lần trong đầu và bắt đầu đưa ra một loạt lí lẽ ngụy biện. Tôi không có thời gian, có facebook, xì mát phôn bên ta thì nhắn một cái tin cho lẹ cần gì viết giấy nữa; tôi không có những người đủ để hiểu mình khi mình làm những trò mèo mát và sên sến. Cảm giác như ai cũng chạy theo một thế giới hiện đại rất nhanh và rất xa còn mỗi mình tôi là một đứa retro-tiềm-tàng-hoài-cổ đứng ở đây. Đọc đến đây, có lẽ bạn sẽ cười khây khẩy chê tôi là: một bà cụ non, một con sến súa. Haha… Nhưng mà, bạn cứ cười tiếp đi… Chắc có lẽ là đúng đó!

có bạn Kim hay gửi thư cho tôi lắm
có bạn Kim hay gửi thư cho tôi lắm

Vì với tôi, tôi không sống với quá khứ, với những lá thư, mảnh giấy. Nhưng nó là một phần định hình nên tính cách và tâm hồn nội tại của tôi. Những bức thư cho tôi vui, cho tôi ấm áp, cho tôi thấy như đang ở bên chủ nhân của nó, nhớ được khuôn mặt và dáng hình người gửi ra sao. Những bức thư còn gợi lại cho tôi biết bao kỉ niệm vui buồn cùng bạn bè. Đó đôi khi chỉ là mẩu giấy nhỏ “Sao hôm nay thấy mày buồn buồn”, “Ê, kể tao nghe chuyện con Lan” hay là bức thư tỏ tình dễ thương “Tui thấy bánh này ăn ngon tui mua cho bạn nè”, “Bạn gặp tui ở chỗ đợi xe buýt một chút nha”.

Cứ như thế, tôi lưu lại tất cả những tờ giấy vụn vặt ấy làm của để dành, như một kho báu đong đầy tình yêu thương và cảm xúc trong veo của tuổi học trò. Để những khi mệt mỏi hay buồn phiền, bất giác tôi tìm về cái kho báu của riêng mình, tẩn mẩn đọc từng lá thư, nhoẻn miệng cười và thầm nghĩ mình cũng đã thật hạnh phúc và may mắn biết dường nào. Tự nhiên trong khoảnh khắc ấy, mọi buồn đau cũng tan đi phần nào…

Còn bạn thì sao, thời đi học của bạn có viết cho nhau những bức thư tay không hay bạn có cất giữ cho riêng mình một kho báu tinh thần nào không?