Cánh đồng chết – hành trình tìm về chất Người

Nằm cách thủ đô Phnom Phenh 15km về hướng Nam là Cánh đồng chết Choeung Ek, nơi chế độ diệt chủng Khơ-me Đỏ của Pol Pot đã sát hại hàng trăm ngàn đồng bào của chính mình, bằng những cách tàn ác và vô nhân tính nhất.

Cánh đồng chết Choeung Ek là một trong số 300 cánh đồng đã hứng chịu bao máu xương của những người Khơ-me vô tội bị giết hại. Điểm tham quan này thực chất cũng đã được thu nhỏ lại, dọn dẹp sạch sẽ và chỉ để lại vài chứng tích quan trọng.

Bước vào cổng Cánh đồng chết, tôi chợt nghĩ Campuchia sẽ làm du lịch như thế nào đối với một điểm tham quan “nhạy cảm” và đặc thù như thế này? Hẳn mọi người sẽ không muốn nhìn thấy những cảnh tượng ghê rợn, hẳn người Campuchia cũng không muốn khơi lại những ký ức đau buồn của thời kỳ bi thương nhất trong lịch sử.

canhdongchet-1
Tháp tưởng niệm nạn nhân diệt chủng – Ảnh: Huỳnh Mai

Audio tour – trò chuyện cùng tiếng lòng du khách

Với giá vào cổng 6 USD, mỗi khách tham quan sẽ được phát cho một bản đồ tham quan cùng chiếc máy thuyết minh, kèm theo tai nghe. Có rất nhiều ngôn ngữ cho du khách từ các nước và đương nhiên không thiếu tiếng Việt.

Đeo tai nghe để bắt đầu hành trình, cất lên bên tai tôi là một giọng kể truyền cảm, tựa như có một người bạn bên cạnh để đồng hành cùng mình.

Men theo từng điểm trong bản đồ, mỗi địa điểm là một nhân chứng tội ác, như kho chứa thuốc độc để rải lên người nạn nhân, hố chôn 166 xác không đầu, hố chôn phụ nữ và trẻ em, cây giết người mà Khơ-me Đỏ đã đập đầu những sinh linh vô tội trước khi vứt xuống hố…

canhdongchet-2
Cây ma thuật, nơi Khơ-me Đỏ thường treo loa phát nhạc – Ảnh: Huỳnh Mai

Cảnh vật chỉ là những tấm bảng, những cái hố, cái cây im ắng đến rợn người; trong khi giọng kể đang thổn thức lên từng hồi khiến cho du khách ai cũng suy tư, trầm lắng. Có những giọt nước mắt đã rơi, những du khách từ nơi xa xôi đã nghẹn ngào như chính thảm cảnh xảy ra với dân tộc mình.

Chẳng những kể lại từng câu chuyện xưa, “người bạn đồng hành đặc biệt của mỗi du khách” còn mang đến những mẩu chuyện về người trong cuộc lẫn kẻ đã nhúng tay vào tội ác.

Tôi không thể nào quên được khoảnh khắc “người bạn” cất lên âm thanh bi ai khi tôi dừng chân ở địa điểm “cây ma thuật”. Thời đó, Khơ-me Đỏ thường treo loa phát nhạc cách mạng trên cây này cả ngày lẫn đêm. Ban đêm những lời hát chiếm lĩnh không gian để át đi tiếng gào khóc của các nạn nhân.

Đến đây, mỗi du khách đều được nghe một đoạn của bài hát cùng tiếng máy móc chạy rầm rập, đó cũng chính là âm thanh cuối cùng mà các tù nhân nghe thấy…

Trong đau thương để biết yêu thương

Cây ma thuật, nơi Khơ-me Đỏ thường treo loa phát nhạc - Ảnh: Huỳnh Mai
Cây ma thuật, nơi Khơ-me Đỏ thường treo loa phát nhạc – Ảnh: Huỳnh Mai

Đến cuối hành trình tham quan, du khách sẽ được vào tháp tưởng niệm. Tháp có 17 tầng, mỗi tầng chứa những bộ phận khác nhau, gồm 8000 hộp sọ được phân loại theo độ tuổi, xương tay, xương chân, xương sườn… Tầng dưới cùng trưng bày quần áo của các nạn nhân.

Sững sờ trước chiếc tháp vừa đau lòng, vừa ghê sợ này; tôi lặng lẽ bước theo đoàn du khách nối dài, không ai nói ai câu nào. Mọi người lần lượt cởi giày, bỏ nón, bước nhẹ nhàng vào trong.

Có người che miệng hoảng hốt, có người chắp tay vái lạy, rồi bất chợt nhìn nhau như tìm kiếm sự đồng cảm của tình Người. Dòng người đi vòng tròn quanh tháp vì cửa vào cũng là lối ra. Chúng tôi nối nhau và đan thành những vòng tròn không dứt, như muốn che chở và xoa dịu nỗi bi thương của đồng loại. Đây không còn là nỗi đau của một dân tộc, đây là nỗi đau của những thân phận Người.

Kết thúc hành trình, tôi trả lại máy nghe cho nhân viên phòng vé, mỉm cười và nói “Ô kun” (nghĩa là Cảm ơn trong tiếng Campuchia). Người nhân viên cũng tươi cười đáp lại: “Cảm ơn” – nụ cười rực sáng trong nỗi niềm cảm xúc đang ảm đạm của tôi. Chính là nụ cười của người muốn cất lại quá khứ, hướng về tương lai; là nụ cười của vùng đất Angkor hùng vỹ đang mạnh mẽ vươn lên sau thời kỳ đen tối nhất trong lịch sử.

Huỳnh Mai

Advertisements

Thăm lại Đà Nẵng

Lại một mùa hè nhiều bất ngờ do cái tính nghĩ gì làm đó của mình. Sau khi nghỉ việc bên công ty, lại đăng ký lớp hè tháng 7, mình đã biết không thể nào có được một mùa hè đi chơi sôi động nữa.Thôi thì còn nửa tháng, mình phải quyết định thật nhanh xem đi nơi nào. Miền trung, ngon bổ rẻ luôn là lựa chọn lý tưởng nhất

Lần đầu tiên biết cảm giác bị nhốt trong nhà

Số là mình để quên chìa khóa ở Biên Hòa, đến khi lên tới chung cư thì phải nhờ bạn mở cửa. Sáng đó, không để ý, nhỏ bạn lại lấy chìa khóa đi mất tiu. Thế là tận trưa khi làm việc xong, soạn đồ xong và muốn đi ăn trưa thì mới phát hiện ra là… mình chính thức bị mắc kẹt. Vốn đã bị nhốt từ sáng nhưng từ khi nhận thức được bị nhốt mới thật kinh khủng. Cảm giác ngộp thở như sắp chết. Mình cầu cứu khắp nơi, cuối cùng ông chủ nhà xuất hiện như thiên thần giải thoát cho cô bé.

 

Đêm Đà Nẵng – mùi thân quen

IMG_2314

Vừa đặt chân xuống sân bay Đà Nẵng, cảm giác hai năm trước lại ùa về. À, nơi này của những tháng ngày trước thật đẹp biết bao. Đó là chuyến đi lần đầu tiên trong đời mình, là lần đầu tiên con bé này được thỏa thích nhìn ngắm thế giới.

Đến Đà Nẵng lần này mình ở nhà Vi, cô bạn gặp hồi ở hòn đảo tuyệt vời – Lý Sơn. Sau khi biết mình có ý định ra đây, Vi đã không ngần ngại và rất nhiệt tình mời mình ở nhà bạn ấy. Nhà của Vi cũng giống như bao gia đình thuộc tầng lớp lao động ở Đà Nẵng. Ba làm thợ sửa đồng hồ ở một góc đường của thành phố. Mẹ đã về hưu và hiện đang làm nghề may gia công. Hằng ngày cô may cờ tổ quốc và bỏ mối khắp mọi miền đất nước J

Bán đảo Sơn Trà – người tình lỗi hẹn

đánh cờ với tiên ông
đánh cờ với tiên ông

Năm trước cùng Ăn và Trà lên Sơn Trà mà chỉ tới cái chỗ “vọng cảnh”, không phải là đỉnh bàn cờ, tiếc ơi là tiếc. Nhưng lần này mình đã được toại nguyện rồi, cũng đặt chân lên chỗ ông tiên, đánh cờ với ổng hehe và cảnh ở dưới núi thì quá tuyệt, khỏi bàn. Xa xa, mình thấy được Cù Lao Chàm, cầu Thuận Phước… bé tí ti.

Buổi tối đi chơi với mấy chị em nhà chị Hạnh, em Quý, em Linh… Chị Hạnh, em Quý là hai chị em, khá giống nhau đều là trạch nam, trạch nữ. Họ hiền lành, tốt tính, nhưng nhát quá và ngại đi ra ngoài. Bé Linh thì trắng trẻo, phổng phao, ưa nhìn và ước mơ được đi du lịch như mình.

Hội An – yêu lại từ đầu

mai mốt phải đi cùng người yêu đến phố hội...
mai mốt phải đi cùng người yêu đến phố hội…

Vừa xuống máy bay thì nhận được tin nhắn của một người như sau:

“Đêm về phố hội lặng lẽ buồn

Ngồi đây thương nhớ một người dưng

Tình em phảng phất như làn gió

Biết đến bao giờ mới gặp đây”

Trời ơi! Lần đầu tiên có người làm thơ tặng mình, đọc xong muốn rụng tim. À, đó là anh Tuấn, một nghệ sĩ chơi đàn nguyệt ở Hội An.

Dáng vẻ hiền lành, chân chất, anh Tuấn nói chuyện rất nhẹ nhàng. Tài chơi đàn của anh thì khỏi nói. Anh cùng 3 người bạn khác chơi đàn ở Hội An mỗi đêm và nhận được nhiều sự tán dương của người qua kẻ lại.

Nhưng trong một đêm nọ, anh gặp một cô bé váy hồng, thích nghe nhạc cổ truyền. Cổ ngồi say sưa nghe anh và các bạn đàn rồi lâu lâu tự mình nhẩm theo những lời ca. Cô cũng hay trộm nhìn anh ấy lúc ảnh chơi đàn, nhìn hay lắm, thích lắm… Nhưng đâu có ngờ cổ đã để lại trong lòng những con người ấy tình cảm vấn vương như thế.

Mình cũng quý mến họ quá chừng… đúng là trong dòng đời ngược xuôi, tất tả này, gặp được nhau đã là cái duyên lớn, huống hồ lại có chút tình cảm. Rồi một câu nói thông thường sẽ cất lên: “biết đến khi nào mới gặp lại”. Tùy duyên!

lòng vòng phố cổ cho tới khuya lắc lơ
lòng vòng phố cổ cho tới khuya lắc lơ

Ở Hội An lần này mình cũng ăn được nhiều món ngon hơn, nào bánh đập, nào cao lầu và mấy chén tàu phớ nữa, bụng no căng (kể từ ngày mai, thôi mình sẽ thả lỏng ăn đạm bạc trở lại). À, còn có cả bánh mỳ ngon nhất hành tinh nữa chứ. Ăn không thấy ngon mà chỉ thấy quá ngán. Thua xa bánh mỳ Sài Gòn!

Cù Lao Chàm – đi tour là cái thứ giết chết cảm xúc nhất trên đời

chán quá không chụp được nhiều hình
chán quá không chụp được nhiều hình

Mình tính đi Cù Lao chàm một mình cho nó thú, nhưng mà tính đi tính lại mắc hơn so với đi tour. Rồi đi 1 mình ra đó muốn tắm biển, lặn san hô cũng khó khăn hơn. Thôi thì mua tour, biết ngay là sẽ giống như đi Sa Pa, đi Hạ Long… Nó luôn giết chết cảm xúc của mình bởi sự gò bó, chạy theo đám đông và quá ồn ào.

Thế là mình bỏ ra 500k để mua lấy sự tù túng và cảm xúc trơ trọi đó. Mình ngu thật. Mà tại muốn thấy mặt Cù Lao Chàm nên cũng ham. Cù Lao Chàm qua bàn tay các nhà tour thì y như các bãi biển, bãi san hô bình thường khác, y như Bình Ba chứ gì đâu…

Nhìn về quê hương

Có đi xa, người ta mới biết mình yêu quê hương đến như thế nào. Có người sẽ nhớ món ăn mẹ nấu. Có người sẽ vui mừng khi nghe được ngôn ngữ thân quen. Có người chỉ cần nhìn thấy hai chữ “Việt Nam” trên bất cứ bảng hiệu, hàng quán nào cũng thấy được ấm lòng. Trong lần đi xa gần đây nhất của tôi, một tháng tham gia sản xuất chương trình thể thao ở Singapore, có đôi lần cũng nhớ nhà nhưng chưa bao giờ nỗi nhớ và lòng tự tôn dân tộc lại hiện lên rõ ràng như ngày hôm ấy.

Đó là tuần lễ diễn ra giải đấu Asian netball championship, tôi được may mắn phân công đi theo lấy tin trong trận giữa Việt Nam và Singapore. Khi được biết tin sẽ đi xem đội tuyển Việt Nam, tôi vô cùng hạnh phúc và mừng rỡ. Sau bao ngày sống trên đất khách, chỉ cần nghe đến Việt Nam bỗng thấy thân thương vô cùng.

Nhà thi đấu nằm trong khu phức hợp sân vận động quốc gia Singapore, một công trình hiện đại mới được hoàn thành và sắp sửa trở thành một trong những biểu tượng của đất nước này. Khu vực sản xuất chương trình với dàn máy móc tối tân, các máy quay được ghi hình tự động, điều khiển từ xa. Tuy bận rộn đi theo người đồng nghiệp nhưng tôi không quên ngắm nhìn lá cờ đỏ sao vàng rực rỡ bên cạnh những màu cờ nước bạn. Vì trận đấu diễn ra ngày thường nên khán giả đến không đông lắm, có đến thì cũng là cổ động viên của đội chủ nhà. Chỉ có tôi là cổ động viên Việt Nam duy nhất ở đây, tôi thầm nghĩ. Chưa bao giờ tôi thấy mong chờ và háo hức trước một trận đấu thể thao của nước nhà, khi nhìn các cô gái đội tuyển Việt Nam tập trung khởi động. Từng cái ném bóng, từng bước chân của họ tôi đều để ý nhìn theo.

Giờ phút hát quốc ca mở màn trận đấu là khoảnh khắc mà tôi không thể nào quên, ánh đèn nhà thi đấu tập trung chiếu rọi sáng bừng lá cờ tổ quốc, các cô gái Việt Nam đứng ngay thẳng, nghiêm trang; giai điệu thấm nhuần trong tâm hồn của tất cả người Việt được cất lên. Tôi – có lẽ là người Việt hiếm hoi ở đó, đứng trên khán đài, khẽ cất lên lời ca và cảm nhận được nỗi nhớ quê hương đến tha thiết, rõ ràng.

Tôi được phụ giúp chị phóng viên ghi chép lại tỉ số, diễn biến của trận đấu, luôn thầm mong đội nhà sẽ có được chiến thắng vẻ vang.  Nhưng thực tế rằng, đội Singapore có lợi thế sân nhà, được đông đảo sự cổ vũ của khán giả, cộng với việc được huấn luyện chuyên nghiệp nên chơi áp đảo Việt Nam. Hết hiệp một, đội Singapore ghi được gần 20 bàn thắng trong khi Việt Nam chưa có cú bóng nào vào rổ. Cứ thế cho đến hiệp 2 và hiệp 3, các cô gái Việt vốn thể hình nhỏ nhắn, gầy gò đang từng bước chơi loạng choạng và yếu dần so với đội bạn. Cổ động viên gần như chuyển qua cổ vũ cho Việt Nam. Nhìn các cô gái bị lấn lướt, mất bóng liên tục,từng giọt mồ hôi nhễ nhại biểu hiện sự mệt mỏi, tỉ số bên đội bạn cứ được nâng trong tích tắc, tôi không khỏi xót xa.

Đến đây, tôi đã biết Việt Nam sẽ thua nhưng chưa bao giờ sự thua cuộc trong thể thao lại đem đến cho tôi một cảm xúc mãnh liệt. Tôi nhớ đến các bài báo phản ánh về tình hình thể thao nước ta, các vận động viên không được đầu tư đúng mức, tầm vóc người Việt nhỏ bé. Trở thành một vận động viên ít khi là lựa chọn được ủng hộ của người trẻ. Cuối cùng, tỉ số chung cuộc là 8-84, một khoảng cách nhìn vào không thể nói nên lời. Lòng tự tôn dân tộc hay một thứ cảm xúc nào đó thôi thúc trong lòng tôi, những giọt nước mắt đã rơi bên cạnh nỗi buồn của các cô gái Việt Nam.

Kết thúc trận đấu, tôi lặng nhìn đội nhà rời khỏi sân đấu trong im lặng, với tâm thế của bên thua cuộc. Còn tôi, ở lại cùng chị phóng viên chuẩn bị bản tin phỏng vấn cho bên thắng cuộc…

IMG_7162_1
thời đó, nhiều lúc buồn buồn hay chụp hình kiểu này lắm 🙂

Khi lòng ta đã hóa những con tàu – Kỳ cuối

Mấy hôm nay ở nhà lấy lại hơi sức sau một chuyến đi khá dài, da mình đen sạm, tóc thì cháy nắng. Mình đã và đang lao vào cuộc hành trình lấy lại làn da trắng sáng như xưa 😀 mẹ hay chọc rằng tiết kiệm tiền đi chơi về nhà vung tiền ra dưỡng da cũng như không con nhỉ?

Hôm qua cũng vừa trở lại Sài Gòn, cái thành phố ồn ào náo nhiệt góp phần thức tỉnh mình trở lại với cuộc sống thường nhật, phải đi học cả ngày, phải hứng chịu thời tiết nắng mưa bất chợt, phải đi đi về về trên những con đường quen thuộc và bất chợt trông đợi bóng hình mà chắc chắn rằng không thể nào gặp được… Tự nhiên thấy ngột ngạt khó tả! (thở dài) Cuộc sống là vậy mà. Có như thế mới thấy quý giá những ngày tháng được thỏa chí tang bồng…

“Gió hỡi gió, phong trần ta đã chán
Cánh chim bằng chín vạn những chờ mong” (Hỏi gió – Tản Đà)

Ngày 6 và 7: Phú Yên – vùng đất như chính tên gọi – Trù Phú và Yên Bình. 

Khi chuyến tàu đến Phú Yên – điểm dừng chân cuối cùng của tụi mình dần dần đi vào nhà ga thành phố Tuy Hòa là lúc mình cũng vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ chập chờn trên tàu. Cơn mưa ngoài kia cứ rả rít không thôi, hai chân mình thì nhứt mỏi tê cứng. Từ lưng đến cổ không còn cảm giác, toàn thân muốn rệu rã…

Thôi thì cũng cảm ơn cơn mưa bất chợt này đã cho mình cả buổi sáng nằm dài an dưỡng, đắp chăn mơ màng bên cửa sổ. Thời khắc đó chính là điều mà mình cũng hay mơ tưởng những khi chán chường, mệt mỏi: nằm bên bậu cửa sổ nghe mưa rơi lộp độp trên mái nhà, tay mân mê quyển sách yêu thích chỉ để ngửi được mùi thơm của giấy và mình thì cuộn tròn vào một tấm chăn ấm áp. Điều quan trọng là không bị ai quấy rầy và ở một thành phố hoàn toàn xa lạ.

20060408rainonwindow

Thành phố này cho mình cảm giác bình yên đến lạ lùng, không tiếng còi xe inh ỏi, không bán buôn tấp nập. Nhịp sống nơi đây trôi đi một cách chậm rãi mà hần như cũng chẳng ai muốn hối hả, bon chen.

Chiều đến, mưa cũng tạnh dần và sức khỏe đã hồi phục ít nhiều. Tụi mình tiếp tục hành trình khám phá vùng đất mới như mọi nơi chốn đã đi qua. Điểm dừng chân đầu tiên là nhà thờ Mằng Lăng. Trong một buổi chiều vừa ngớt mưa, mây mờ còn che phủ, cảnh vật cũng nhuốm màu âm u, nhà thờ cổ nhất Phú Yên hiện lên với vẻ u tịch, trầm mặc nằm giữa một vùng quê thanh tĩnh. Khung cảnh yên bình đến khó tả!

IMG_1528

Nhà thờ được thiết kế theo lối kiến trúc Gothic – kiểu kiến trúc thịnh hành trong việc xây dựng công trình nhà thờ vào thế kỷ 19, với nhiều hoa văn hài hòa, giản dị nhưng tôn nghiêm. Bước vào thánh đường với không gian thoáng đạt, mình lặng người trước những luồng ánh sáng chiếu vào các khung cửa tràn ngập sắc màu tạo nên mảng màu sắc lung linh, sống động. Sau đó tiến đến ngồi trên băng ghế dài và thành tâm cầu nguyện…

IMG_1537

Tiếp đến là địa danh Gành Đá Đĩa nổi tiếng có một không hai ở Việt Nam, được ghi danh là Di tích thắng cảnh cấp Quốc gia. Ghềnh Đá Dĩa là một tập hợp các trụ đá hình lăng trụ xếp liền nhau, hòn nọ nối hòn kia kề với sóng nước. Bãi đá trải rộng san sát nhau chung màu đen huyền bí. Có trụ thẳng đứng, có trụ nghiêng vẹo nhưng vẫn chồng chất tầng tầng trông như chồng bát dĩa nên có tên gọi là Ghềnh Đá Dĩa. Nhìn từ xa, Ghềnh Đá trông giống một tổ ong thiên tạo khổng lồ vô cùng kỳ vĩ.

IMG_1561

Bên cạnh đó là câu chuyện buồn vui lẫn lộn của lũ trẻ bán dạo vỏ sò, vỏ ốc bên gành đá. Trong hình này là hai đứa học lớp 6, hai đứa học lớp 8. Vậy mà trông chúng bé tí tẹo. Mình hỏi thăm vài câu qua lại thì mới hay cha mẹ chúng đều đi làm nông, mùa hè các em phải tranh thù đi buôn bán phụ giúp gia đình. Những ngày hè của các em là một vòng xoay cố định, sáng ra gành đá lấy hàng (vò ốc) từ những chiếc ghe câu và cứ thế bán đến chiều. Vậy mà trông chúng hạnh phúc và yêu đời lắm, chúng chạy giỡn cùng nhau liên hồi trên gành đá lởm chởm đến khi có mấy người cùng bán réo gọi về trông hàng thì thôi.

IMG_1547
Đi đến đâu, mình cũng bị những câu chuyện về trẻ con thu hút và xao động đến nao lòng…

Hôm sau là hành trình chinh phục cực Đông của Tố Quốc. Lần đầu tiên con nhỏ mù đường này chạy bon bon hơn 80km/giờ đi Đầm Môn, băng qua Đèo Cả, Đèo Cổ Mã. Vừa đi vừa há hốc mồng trước giang sơn đất nước, nhìn xuống Đầm Ô Loan hay Vũng Rô đều tưởng như là tranh vẽ siêu thực.

vung-ro0-2
Vịnh Vũng Rô nhìn từ chân Đèo Cả
15-10NA01BaoAnh15102012152254985
Đầm Ô Loan

Để đến được Mũi Điện, trước hết bạn phải leo lên Hải đăng Đại Lãnh ngắm nhìn toàn bộ phần đất cực Đông, để đến được Hải đăng lại phải đi bộ lên một con đường dốc thoai thoải nhưng khá xa. Và đề đến được con đường như trên, tụi mình đã đèo xe máy cả gần 2 giờ đồng hồ, lặn lội nắng nóng gió rát mới tới được đây. Cho nên khi ngồi kế bên được cái tấm bia này, cảm giác hả hê như vừa chinh phục chiến lợi phẩm lớn lao (như khi bạn quen được một cô người tình khó tính chẳng hạn!) 😀

IMG_1656
Tớ đã đến được cực Đông của đất nước *fucking excellent*

Buổi tối ở Tuy Hòa là khoảng thời gian no căng bụng. Đồ ăn ở đây cũng quyến rũ không kém Đà Nẵng, Hội An, vừa ngon mà rẻ. Có câu “tình yêu qua đường dạ dày là con đường ngắn nhất” quả cũng không ngoa. Mình bị yêu cái mảnh đất miền Trung này mất rồi, tổng cộng là mình đã để lại tâm hồn thương nhớ cho các em nem nướng, ram bắp, hàu nướng, bánh canh bột lọc chả cá và ốc sò các loại v.v

IMG_1665
Tôi yêu em, Hàu nướng à ❤
IMG_1663
Tôi nhớ em, Ốc Tre ❤

Tạm biệt dãy đất Nam Trung Bộ mến yêu, mình về nhà mà lưu luyến lắm… “Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn” đơn giản là như thế đấy!

KẾT

Cảm ơn hai người bạn đồng hành tuyệt vời đã cùng mình trải qua những ngày rong ruổi thật đáng nhớ. Có điều, mình bị thui chột khả năng định vị đường sá khi đi với bạn Ân cũng như khả năng tính toán tiền bạc khi đi với bạn Trà. Nhìn lại, vai trò trong nhóm của mình chắc toàn ngồi chém gió như trên đây hoặc lâu lâu làm trò tiêu khiển mua vui cho mama và dì ghẻ 🙂

Cảm ơn tất cả những người bạn mà chúng mình đã có duyên gặp nhau. Cầu chúc các bạn luôn hạnh phúc và thành công

Cảm ơn tất cả những người mà mình đã gặp trên đường, dù chỉ dừng lại hỏi han trong phút chốc.

Và…

Cảm ơn ba mẹ đã buông tay cho con một lần được thỏa thích bay lượn, hihi

Khi lòng ta đã hóa những con tàu – Kỳ 2

Ngày 3: Hội An – Cảm xúc chưa trọn vẹn

Giá như mình không đi Quãng Ngãi – Lý Sơn trước thì Hội An cũng đã không quá lạ lẫm đối với mình. Một thành phố được đầu tư phát triển du lịch rầm rộ, nghe phong thanh đâu đây Hội An đã và đang mang lại nguồn thu nhập khủng cho Quảng Nam. Mà một thành phố thuần du lịch thì bạn cũng biết rồi đấy, dịch vụ kinh doanh du lịch như nấm mọc sau mưa, giá cả theo đó cũng ngùn ngụt tăng lên.

Điều đó không xấu nhưng vấn đề là có một số con người lợi dụng ngành du lịch mà kiếm chác bằng cách chặt chém du khách vô tội vạ. Họ không ý thức được đâu là sự phát triển biền vững của ngành du lịch, lấy được nhiều tiền hôm nay nhưng ngày mai “túi tiền” đó cũng tự động tránh xa thôi.

Một câu chuyện nhỏ khi vừa lên xe bus đến Hội An mà mình muốn chia sẻ. Giá vé từ Đà Nẵng vào Hội An là 20k một người. Trên chuyến xe ấy, lúc đầu mình ngồi với bạn nhưng vì có cụ già lên xe khoảng 10 phút sau đó nên mình phải nhường chỗ cho bà và xuống băng ghế sau ngồi với hai vị khách nước ngoài. Họ thấy mình ngồi cạnh cũng cười rồi mình cũng chào hỏi qua lại. Chừng dăm phút sau, cô nhân viên bán vé lại gần mình nói rất thô lỗ:

–          Nãy giờ nói gỉ, nói giá ra rồi hả?

Mình ngơ ngác chẳng hiểu gì: Ơ, con có nói gì đâu…?

–          50k một người, nói đi nhanh lên! – bà ta gằn giọng xuống

Mình lại choáng: Cái gì 50k?

–          Nói đi, nhanh lên – thúc giục lần hai

Thật sự mình chẳng còn cách nào khác, thiết nghĩ hai vị khách kia tuy vui vẻ đưa tiền nhưng cũng thoáng hiểu những gì đang diễn ra bởi sự biểu cảm trên khuôn mặt mình.

Có những nơi đặt chân đến là khi về “lòng ngậm những cánh thơ”, nghĩa là luôn nhớ về chốn ấy, luôn muốn quay lại. Với Hội An, mình thấy đẹp, thấy lạ nhưng cũng không hay lắm. Chỉ đến một lần với tư cách một lữ khách đúng nghĩa rồi vội vã đi không lưu luyến. Những hành động buôn bán nói thách, chèo kéo mời gọi mình thấy đầy rẫy ở Sài Gòn. Đến nơi này, cái mà mình tìm kiếm không phải là những điều đó…

một góc Hội An
một góc Hội An

Có điều, nói đi thì phải nói lại, đồ ăn ở đây ngon, đặc biệt là Cao Lầu và mì Quảng. Đồ có mắc nhưng mà đẹp lắm, mình đã dại dột trút khá nhiều hầu bao ở đây: nào áo, váy, vòng, đồ chơi .v.v

Mì Quảng ngon lắm *chẹp*
Mì Quảng ngon lắm *chẹp*
vậy mà cũng mua kha khá đồ ở đây :3
vậy mà cũng mua kha khá đồ ở đây :3

Trong một chuyến đi dài, không phải lúc nào tụi mình cũng ở trong trại thái vui vẻ, hăm hở tột độ. Đặc biệt là mình đây, cảm xúc bị lên xuống như đồ thị hình sin. Hội An là thời điểm mà tụi mình bị “down” nhất, một phần chia tay Lý Sơn xinh đẹp, một phần vì những câu chuyện ở trên, phần khác là đang mong chờ được ra Đà Nẵng gặp nhóm bạn dễ thương để đi chơi.

Tối đó là hôm duy nhất được ngủ đủ giấc… để sáng ra Đà Nẵng chứ còn gì !!!!!!!

Ngày 4: Đà Nẵng và những người bạn

Đến bây giờ, khi đọc lại sách của Huyền Chip mình vẫn ấn tượng nhất với câu “Traveling is not about where you are, but who you are with” (du lịch không phải là nơi bạn đến mà là những người bạn gặp). Lý Sơn đã cho tụi mình có cái Duyên thì Đà Nẵng như là Bà Nguyệt chắp nối cho cái Duyên đó. Nơi này đã mang đến cho mình những người bạn thật sự tuyệt vời để chúng tôi có thể cùng nhau ghi lại những kỷ niệm đáng nhớ.

Cuộc chơi chính thức từ khoảng 7 rưỡi tối, có một sự giao lưu khá vui ở đây Vi chở Mai, Nhân chở Trà, Ân chở chị Hạnh. Cứ thế mà đi hết chỗ này đến chỗ khác.

Đầu tiên là món bánh xèo miền Trung hấp dẫn (một phần vì tớ đang đói nữa, ngộ ghê cứ mỗi lần tớ gặp các bạn là đều trong tình trạng đói bụng), Bánh xèo ở đây khác miền Nam ở chỗ nước chấm là một loại sốt tương đậu, không phải nước mắm. Bánh ăn kèm thêm với bánh tráng mỏng đặc trưng ngoài đó mà trong Nam không có. Cái bánh được tráng nhỏ nhỏ, xinh xinh chắc bằng cỡ 1/3 cái bánh trong đây.

bánh xèo
bánh xèo

Mà hầu như đồ ăn ngoài đây mang phong cách như thế, cứ be bé thôi giống như quan niệm thẩm mỹ của người Việt mà mình được học. Cái đẹp là cái nhỏ nhỏ, xinh xắn không nhất thiết phải hoành tráng mới gọi là đẹp.

Ăn xong mình đi xem cầu Rồng phun lửa, phun nước – một biểu tượng mới của Đà Nẵng hiện đại sau cầu Sông Hàn. Người dân tụ tập rất đông nhưng khi con Rồng phun xong liền giải tán khá nhanh chóng. Thiết nghĩ Sài Gòn chả dám làm thế bao giờ đâu, bình thường vốn dĩ đã đông đúc rồi nên không dại gì làm các màn để thu hút dân chúng như trên 😀 Nếu thế thì mấy chú công an cực lắm, đứng phân luồng có khi cả tiếng còn chưa thông được cái đường đi.

Cầu Rồng phun nước
Cầu Rồng phun nước

Xem xong, mình ngồi sau lưng Vi “phóng” như bay đi ăn ya ua muối (ya ua bình thường nhưng bỏ muối vô ăn ấy mà) và ốc hút (cái này nghe quảng cáo nhiều ở Đà Nẵng). Công nhận ốc hút ngon ghê cay cay, nóng hổi ăn kèm với đu đủ xanh không hề bị ngán.

ốc hút *chùn chụt*
ốc hút *chùn chụt*

kể khổ: mình đang viết bài này lúc 11h pm và đang tự hành hạ cái bụng khi ráng nhớ lại từng mùi vị ngon lành của tất cả những món ăn ở trên đây :3

Vẫn chưa rã đám, tụi mình tiếp tục ra cầu Sông Hàn chơi, uống nước dừa trên đường Bạch Đằng và đi dạo công viên. Cứ thế mà tới tận gần 12 giờ khuya mới về tới nhà. Chị Hạnh còn nói đây là lần đầu chị đi chơi khuya như vậy đấy.

Hôm đó, mình có cảm giác như bọn mình thân nhau lâu lắm rồi mặc dù chẳng biết trước đó bạn là người như thế nào, cuộc sống của bạn ra sao, giống như nhóm bạn thân lâu ngày gặp nhau. Có lẽ các bạn hiếu khách, thân thiện nhưng cũng có lẽ trong chúng ta đều biết được sự ngắn ngủi của thời gian. Biết đâu mai này có còn gặp nhau để đi chơi như thế  nên bây giờ cứ tận hưởng, đối đãi với nhau chân thành và nhiệt tình nhất. Mình thì nghĩ thế đấy…

trước tượng mẹ Ân Cơ :D có thằng nhóc nhảy hip hop kìa
trước tượng mẹ Ân Cơ 😀 có thằng nhóc nhảy hip hop kìa

Và đôi khi, chính vì không nghĩ đến sự chảy trôi tuyến tính của thời gian mà mình đã lãng quên những người bạn xung quanh. Mình cứ nghĩ rằng ở cùng một thành phố, chỉ cách mấy mươi phút đến nhà nhau thì việc gặp nhau dễ như trở bàn tay. Thế nên, mình hay lỗi hẹn, hay lần lựa ở nhà mỗi khi đang lười ngủ, mới đây là bận việc nên bỏ ngang cuộc họp lớp đi về…

Ngày 5: Tuyệt cú mèo Đà Nẵng!

Ngày hôm đó phải đặt một dấu cảm thán (!) thật to vì khả năng chịu chơi của bọn mình. Lần đầu tiên đứa con gái 20 tuổi này biết mặt mũi Đèo Hải Vân ra răng sau bao năm chỉ nhìn thấy cái hình bé tẹo trong quyển sách. Chỉ cần nói một từ “ĐÔ. Chẳng thế mà vào thế kỷ 15, vua Lê Thánh Tông, sau khi vi hành nơi này, đã đặt tên cho đèo là “Thiên hạ đệ nhất hùng quan”. Cái tên này sau đó đã được vua Minh Mạng cho khắc lên cổng đá trên đỉnh đèo.

trên đỉnh đèo Hải Vân
trên đỉnh đèo Hải Vân

Trên đỉnh đèo Hải Vân là di tích chiến thắng Đồn Nhất, ngày xưa đây là một căn cứ quân sự của quân đội Pháp dựng nên để bảo vệ con đèo chiến lược này.

một ngôi chàng chài nhỏ nhìn từ đèo Hải Vân
một ngôi chàng chài nhỏ nhìn từ đèo Hải Vân

Tuy ngày nay đã có đường hầm Hải Vân nhưng tụi mình vẫn thích đi trên con đèo này để khám phá và thưởng ngoạn cảnh núi non trùng trùng điệp điệp, dãy Trường Sơn hun hút, cheo leo. Chạy bon bon trên đèo với một tinh thần sảng khoái cực độ, không khí mát rượi, cảnh đẹp cứ nối tiếp nhau hiện ra. Dưới chân mình xa xa là thành phố Đà Nẵng, bán đảo Sơn Trà, Cù Lao Chàm, Cảng Tiên Sa… cùng những bờ biển xanh ngắt ôm trọn bãi cát vàng. *woa woa woa*

Cảm giác rất Yomost!!!!!!
Cảm giác rất Yomost!!!!!!

Chẳng mấy chốc sau đã chinh phục hết con đèo và đến với vịnh Lăng Cô (cũng ra tận Thừa Thiên Huế chứ nhỉ). Ở đây, nhờ bạn Nhân mà mình đã bị xiêu lòng, đổ gục đứ đừ với món chip chip và vẹm nướng – món được quán đầu tư làm lâu nhất mà quả là không hề chê vào đâu được. Hương vị khó phai, quyến rũ muốn chết người. Chừng nào mới được ăn lại món ấy đây?

vẹm nướng bên đầm Lập An. Ăn rồi nhớ mãi :>
vẹm nướng bên đầm Lập An. Ăn rồi nhớ mãi :>

Chiều về, đón thêm Vi đi làng Vân. Một ngôi làng dưới chân đèo Hải Vân ngày trước là khu vực sống biệt lập của bệnh nhân phong. Đường xuống làng Vân cheo leo, dốc đứng, cũng khá là khó khăn với một đứa mắt mũi lem nhem như mình. Xuống tới làng Vân trong một chiều khá nhiều mây, khung cảnh nên thơ thi vị nhưng thoáng chút hoang tàn của những ngôi nhà bị dở đi. Phía xa kia là thành phố nhộp nhịp, sầm uất mà nơi đây lại bị cách biệt hoàn toàn với thế giới cuộc sống sôi động ấy.

Chợt hiểu cho tình cảnh của thi sĩ Hàn Mặc Tử sống cô đơn, quạnh quẽ trong trại phong cho đến cuối đời, chỉ có duy nhất ánh trăng làm bạn tri kỷ… Một tâm hồn thơ không ai chia sẻ, đầy u uất nên mới có “Thơ Điên” hay “Đau Thương” để lại cho thế hệ sau.

IMG_1495

Một góc nhìn khác, nếu được dịp cắm trại ở đây thì lý tưởng lắm các bạn à. Hôm đó phát hiện một số điều thú vị: bà Vi đích thị là thổ địa Đà Nằng, ông Nhân siêu bựa mà vui tính nữa, chị Hạnh vẫn có thể vừa leo mệt rã vừa ăn bánh mì ngon lành.

tại Làng Vân
tại Làng Vân

Hành trình trở về thành phố khá yên ắng tiếng nói cười, tại vì sắp phải chia tay nhau tại đây rồi… Có lúc sau Vi và chị Hạnh làm mình hơi bất ngờ và vui sướng, tưởng là chia tay mọi người từ ngã đường ấy nhưng lại quyết định ở lại với tụi mình cho trọn buổi tối. Đi ăn bánh Nậm (lại một món ăn hớp hồn tui nữa rồi). Hiện giờ viết ra những dòng này sao thấy nhớ các bạn quá, nhớ mấy lúc chạy xe vù vù đi chơi, ăn uống chụp ảnh, nhớ lúc cười nói thỏa thích chả biết trời trăng ra răng…

p/s: tới giai đoạn này là bị nhiễm và ghiền giọng miền Trung rồi á, nghe hắn dễ thương rứa ❤ cảm ơn vì đã đọc tới những dòng này của tớ, còn kỳ 3 nữa nhen!

Đây là video clip mình họa cho bài viết này do bạn Ân làm http://www.youtube.com/watch?v=ALh-6ygmhms

Khi lòng ta đã hóa những con tàu – Kỳ 1

Một buổi sáng đẹp trời tại thành phố Biên Hòa thân yêu, mình nhìn lại cả 8 ngày qua lang bạt khắp dải đất Nam Trung Bộ. Xin mạn phép lấy câu thơ “Khi lòng ta đã hóa những con tàu” (Tiếng hát con tàu – Chế Lan Viên) làm tựa đề cho bài blog vì đây là “chuyến tàu” mà mình mong chờ bấy lâu, một chuyến phượt dài cùng hai đứa bạn chí cốt, một dấu mốc đáng nhớ với con nhỏ thích du mục này.

Trữ tình ngoại đề: không hiểu vì sao từ ngày về nhà tới giờ những câu thơ này cứ ám ảnh mãi trong đầu mình

“Tây bắc ư? Có riêng gì Tây Bắc?
Khi lòng ta đã hóa những con tàu
Khi tổ quốc bốn bề lên tiếng hát
Tâm hồn ta là Tây Bắc, chứ còn đâu.

Con tàu này lên Tây Bắc, anh đi chăng?
Bạn bè đi xa, anh giữ trời Hà Nội
Anh có nghe gió ngàn đang rú gọi
Ngoài cửa ô? Tàu đói những vầng trăng”

Cứ như một sự thôi thúc cho tâm hồn này, cho đôi chân này phải tiếp tục chinh phục, tiếp tục khám phá những vùng đất mới của quê hương đất nước. Mình nghĩ vui phải chăng đã bị một lời nguyền bí ẩn nào đó khi đi qua những con đèo, bãi đá, vạn vật núi non hùng vĩ. Chúng đã hóa thành những lời reo theo mình mãi đến tận nhà, để giờ đây lòng mình như vẫn bị thúc giục “hãy đi nữa đi” dù cho than xác này đang mỏi nhừ.

Đôi lúc mình hơi choáng với cái gọi là Định Mệnh, Duyên Phận hay Số Trời, đại loại là “Người tính không bằng trời tính”. Kế hoạch chơi bời này có từ một tối tháng 5 lúc mình đang cực kì stress với đống bài thi hỗn loạn, nào Tác phẩm thể loại báo chí, Tổ chức hoạt động cơ quan báo chí. Vùi mấy quyển vở qua một góc, lôi hai đứa kia lên mạng bàn kế hoạch đi chơi Đà Nẵng – Hội An, dự là tháng 7 sẽ đi để có thời gian chuẩn bị tài chính, tiền bạc.

Chuyến đi đáng lẽ sẽ sớm hơn nếu mình không bị những rắc rồi kéo theo trong suốt tháng 6 và tháng 7. Số là mình đã sắp được đi exchange của chương trình Global internship program của Aiesec Vietnam vào tháng 8 đến đất nước vạn đảo Philippines. Qua được các vòng phỏng vấn của họ nhưng còn vòng cuối của quý vị phụ huynh thì mình không qua được, cũng khóc lóc ỉ ôi một thời gian rồi thôi, xem như mình chưa có duyên vậy. Thế là, miền Trung thân thương, ta lại trở về với dự định cũ. Tóm lại là có Duyên với miền Trung rồi.

Ngày 1: Quãng Ngãi – Sa Kỳ: Chốn dung thân bất đắc dĩ

Có câu “Nơi nao chưa qua thì lòng sẽ đến”. Với mình, nơi chưa tới ấy chính là huyện đảo Lý Sơn. Mình bị mê hoặc và say nắng nó ngay từ những dòng thông tin và hình ảnh đầu tiên, một địa danh vừa có ý nghĩa lịch sử vừa có thắng cảnh non nước tuyệt vời. Sau 18 tiếng nằm xe muốn vẹo lưng gãy cổ, tụi mình đã đến được thành phố Quãng Ngãi. Đi bộ vào bến xe với lòng hăm hở đón tàu ra Lý Sơn nhưng bị một hung tin từ chú bán vé, tàu hôm nay không chạy.

Có chút thất vọng lại đang rất mệt nhưng vẫn không muốn tin vào sự thật, đành quyết định đánh liều ra cảng luôn cho rồi, dù gì cũng đã đến đây. Đến cảng, thông tin tàu ngưng đã chính thức là sự thật. Tụi mình như giờ đang đứng trước hai ngã đường. Một là lưu lại đây một ngày chờ đến mai biết đâu tàu xuất bến. Hai là đón xe ra thẳng Đà Nẵng cho xong. Nhưng không thể, mình đã chờ đến giây phút đặt chân lên Lý Sơn lâu lắm rồi, không thể bỏ lỡ. Thế là phương án một được thực hiện. Tụi mình lưu lại một nhà nghỉ nho nhỏ ở cảng chờ thời.

nóng lòng đi vào bến xe
nóng lòng đi vào bến xe

Tuy chỉ một ngày ngắn ngủi ở Quãng Ngãi nhưng vùng đất này đã trao cho mình biết bao câu chuyện về tình người ấm áp. Hai vợ chồng cô chủ nhà trọ thân thiện, nhiệt tình đón tiếp mình như một đứa con xa xứ. Bé Kim – con của cô chủ đùa giỡn, chơi giỡn với mình như bọn mình đã là chị em thuở nào.

Và tất cả những con người mình đã may mắn gặp được ở mảnh đất này, từ chú lái xe bus, anh bán vé, cô chủ tiệm cơm, cô bán xôi (gói xôi 10k mà nhiều lắm, ăn ko hết) đến những người mà mình dừng lại hỏi đường. Tất tất cả đều mang đến cho mình cảm giác ấm ám và bình dị như đang ở quê hương mình, mà không hề là “đất khách quê người”

Quãng Ngãi, cũng như bao dải đất dọc miền Trung khác đã từng hứng chịu bao nhiêu bom đạn trong chiến tranh, là chiếc nôi cách mạng ở miền Trung: khởi nghĩa Trà Bồng, khu chứng tích cuộc thảm sát Mỹ Lai, chiến thắng Vạn Tường v.v Hôm ngồi xe, chỉ từ Mộ Đức đến La Hà rồi vào thành phố, mình thấy được tận ba khu nghĩa trang liệt sĩ.

tượng đài tại Khu chứng tích
tượng đài tại Khu chứng tích

Chỉ bấy nhiêu đó cũng chứng tỏ được những tội lỗi của chiến tranh ác liệt đã để lại trên mảnh đất này. Quãng Ngãi giờ đây đương nhiên đã khác xưa, thanh bình và yên ả nhưng đâu đó vẫn không giấu được sự nghèo khó. Những người phụ nữ phải buôn gánh bán bưng từ sớm. Đàn ông dân vạn chài “làn da ngăm rám nắng” Trẻ con mải mê vui đùa trò chơi hồn nhiên của chúng, lấy bọc ni long làm diều thả hay chạy nhảy đá bóng chân trần trên một bãi đất cằn cỗi với nụ cười trẻ dại yêu đời.

Buổi sớm bên cầu Trà Khúc
Buổi sớm bên cầu Trà Khúc

Ngày 2: Đảo Lý Sơn: Qua cơn dông trời lại sáng hay trời chẳng phụ người có lòng

5 giờ sáng ngày thứ 2, mình vẫn còn mông lung chẳng biết hôm nay sẽ về đâu. Bỗng bạn Ân gõ cửa, nói một câu như thiên thần “hôm nay tàu chạy…”

Cái gì cũng có giá của nó. Mình vốn không quen đi tàu, lại phải đi ngay ngày biển động, say tàu bét nhè ra, nôn thốc nôn tháo sạch sẽ không còn gì trong bụng. Lúc đầu vật vã trên tàu mình hối hận lắm, biết thế nghe lời ba đừng đi đảo làm gì, lỡ mình ói đến chết thì sao… Chính thức nói, đây là một giờ 15 phút dài nhất cuộc đời mình.

Tàu cập bến, Lý Sơn đón con nhỏ bèo nhèo này bằng một ngày rất nắng và gió. Vừa về được nhà nghỉ là mình bị thôi thúc phải đi ra khám phá hòn đảo xinh đẹp ngay lập tức. Vẫn là cái ruột rỗng, cái mặt xanh xao mà hăm hở xách xe chở con bạn đi lang thang khắp nơi.

hình ảnh đầu tiên về Lý Sơn mà mình chộp :))
hình ảnh đầu tiên về Lý Sơn mà mình chộp :))

Bảo tàng Bắc Hải Hoàng Sa không một bóng người, chỉ có 2 đứa con gái lòng vòng khiến ai đi ngang qua cũng nhìn (mình hiểu cảnh này mà số phận mấy bảo tàng ở nước ta đa phần là vậy)

Bảo tàng Hoàng Sa
Bảo tàng Hoàng Sa

Đến Lý Sơn là phải đi chùa Hang cũng giống như bạn đến Hà Nội là phải biết Hồ Hoàn Kiếm vậy.

Gọi là chùa nhưng lạ là ở đây không có sư trụ trì mà chỉ có 2 người cô làm công quả, quét dọn thay trà nước hằng ngày. Đi đến là lúc đúng Ngọ, mình cũng mệt và khát nên định vào thăm hỏi xin ít nước. Hai cô hiền từ gọi mình vào ngồi, rót nước ngọt được lấy từ những “thiên khổng thạch” cho mình uống, mà theo cô đó là “Quà của trời cho”. Cảm giác uống cốc nước ấy còn hơn cả kẻ bộ hành trên sa mạc nhìn thấy dòng suối mát… vì nó còn mang chút ý nghĩa tâm linh giống như hồi nhỏ mình hay đi chùa với mẹ mà được sư tặng bánh với ý niệm được khỏe mạnh và học giỏi.

Một điều mình thích ở chùa Hang nữa là không hề bắt được sóng điện thoại. Chỉ khi bạn bước ra bậc thang cuối cùng lên quán nước để xe phía trên thì mới lien lạc được với thế giới bên ngoài. Giống như bước vào chốn ấy, mọi bộn bề, ưu tư của cuộc sống trần tục đều bị gác lại bên ngoài. Con người đến đây, dù cho trước khi bước vào họ có dữ dẵn, xấu xa hay đã từng làm những chuyện không tốt thì cũng hướng lòng thành đến nhà Phật. Ai cũng nghiêm chỉnh vào tạ lễ, cuối người trước Cái Thiện.

đường xuống chùa Hang - như một bức tranh
đường xuống chùa Hang – như một bức tranh

Về đến nhà trọ trong một cơn đói khủng khiếp, tự nhiên gặp được một nhóm bạn tốt tính mời mình vô ăn cơm. Thú thật, bình thường như thế mình cũng ngại lắm nhưng tình hình xung quanh là chẳng có bán gì mà cũng đói lả người sắp xỉu tới nơi rồi. Bởi mới nghiệm ra, cái tình người trong lúc khốn khó nơi đất khách nó đáng quý sao đó!

Trái đất này tròn quả ít có sai, hóa ra tụi mình với nhóm bạn mới này cũng quen biết cả thôi. Mới biết nhau mà cứ như quen lâu lắm rồi. Tối đó, cả nhóm cùng ăn uống, cà phê, tán dóc đủ chuyện. Đặc biệt, về mảng thiên văn học, sao xẹt này nọ là mình phải trố mắt tròn mắt dẹt với mấy bạn luôn. Làm nhớ tới thằng bạn Quý Dâu (08LY) cũng đam mê thiên văn y chang các bạn.

Buổi chiều ở Lý Sơn là khoảng thời gian mình không thể nào quên được, nằm đong đưa trên chiếc võng ngoài nhà trọ thiu thiu giấc trưa, phía trên là tán cây xanh to mát, xa xa là biển cả mênh mông, gió thổi lồng lộng. Bầu không khí tuyệt đến mức mà mình chẳng muốn nó trôi đi một chút nào “Tôi muốn tắt nắng đi/ Cho màu đừng nhạt mất”. Cái kiểu sợ thời gian qua nhanh như thế ấy…

Chiều đó, tụi mình đi Núi Thới Lới ngắm toàn bộ cảnh Lý Sơn. Từng ruộng hành, ruộng tỏi trắng bạt ngàn đến từng khu mộ gió đầy màu sắc làm điểm nhấn cho bức tranh rộng lớn. Tất cả được rơi vào tầm mắt của ba con người nhỏ bé

nhìn từ núi Thới Lới
nhìn từ núi Thới Lới
cổng đá Tò Vò lúc hoàng hôn
cổng đá Tò Vò lúc hoàng hôn

Cảnh tuyệt nhất ở “vương quốc tỏi” này phải nói đến là Hon Cau – một bãi đá nhỏ dưới chân núi Thới Lới. Phải nói cảm ơn bạn Ân chân thành vì nhờ bạn ấy cứ khăng khăng tìm đường xuống đó cho bằng được mà tụi mình mới được dịp chiêm ngưỡng khung cảnh như phim 3,4D kì ảo. Cái cảm giác bước vào Hon Cau mình ngỡ như là cô bé Lucy trong phim Biên niên sử Nania khi phát hiện đằng sau cánh cửa quần áo của cô là cả một thế giới thần bí tuyệt vời….

Hon Cau lúc bình minh
Hon Cau
Cùng nhóm bạn đón bình minh ở Hon Cau :D *sảng khoái* trừ vụ hết xăng giữa đường tới đây
Cùng nhóm bạn đón bình minh ở Hon Cau 😀 *sảng khoái* trừ vụ hết xăng giữa đường tới đây
thích thú cùng 2 cô bạn mới quen cực kì dễ thương :v
thích thú cùng 2 cô bạn mới quen cực kì dễ thương :v

Ngậm ngùi chia tay Lý Sơn ngay khi đón bình minh, mình hứa với lòng sẽ trở lại vào một ngày gần nhất, khám phá cả Đảo Bé nữa. Lúc về, đứng trên boong tàu dập dờn sóng vỗ thoải mái vô cùng, không hề say sóng, chóng mặt như trước. Thời gian ra đất liền có cảm tưởng như nhanh gấp mấy lần lúc đi vào đảo. Tạm biệt hòn đảo bé nhỏ, dễ thương; tạm biệt những người dân hiếu khách với tấm lòng nồng hậu, chân thành; tạm biệt nhóm bạn tình cờ gặp gỡ và hứa hẹn bao câu chuyện thú vị sắp sửa sẽ diễn ra

p/s: kết thúc kỳ 1 mới là 2 ngày đầu của chuyến đi à, thông cảm cho tớ bịnh nghề nghiệp, viết vời chém gió dài quá, cũng gửi lời yêu thương cảm tạ đến cho bạn nào đã kiên nhẫn đọc đến những dòng này và có ý định sẽ đọc tiếp kỳ 2 và 3 của tớ. Thân ❤

Đây là video clip tung tăng lại Lý Sơn http://www.youtube.com/watch?v=TtlhawB5-CY