Posted in tui đi

Hành trình chinh phục Bạch Mộc Lương Tử – Kỳ 2: Trekking! Xin đừng check in

Từ khi Fansipan – nóc nhà Đông Dương có cáp treo, dân leo núi bắt đầu đổ xô đến các dãy như Pu ta leng, Pu si lung và Bạch Mộc Lương Tử. Ngày thứ 2 trong hành trình, tôi mới hiểu và thấm thía ý nghĩa của từ “chinh phục”, nó thuộc về cảm giác bạn có (trekking), chứ không phải nơi bạn đứng (check-in).

Thức dậy từ lúc 5 giờ sáng, chuẩn bị hành trang cũng như lương thực cho ngày tiếp theo, cả đoàn đã sẵn sàng tâm lý chạy đua cùng thời gian vì không ai muốn trở về lúc tối mịt, sẽ rất lạnh và đuối sức. Lương khô mỗi người 2 thanh, nước và C sủi tiếp sức mỗi chặng đường. Anh Sự thì chuẩn bị cơm nắm cho buổi trưa tại đỉnh núi, như một món quà thịnh soạn dành cho người chiến thắng.

chon 6
Đỉnh xa tít đằng kia mới là Bạch Mộc

Lên thiên đàng đâu dễ dàng!

Để đến đỉnh Bạch Mộc cao 3046m, thuộc dãy Bạch Mộc Lương Tử, chúng tôi phải vượt qua 2 đỉnh núi với độ cao lần lượt là 2500m và 2800m. Địa hình càng cao càng khó đi với những vách đá cheo leo nối trời và đẩt, bên dưới là vực sâu hay những con đường lầy lội bùn đất không có đá để bám chân đi. Với những ai có chút sợ độ cao chắc hẳn sẽ trải qua cảm giác đầy choáng ngợp và sợ hãi. Tôi vốn cũng không mắc chứng này nhưng chân cứ run lên từng nấc, phải cố gắng tập trung hết sức lực để bước từng bước thật vững.

Tầng thực vật hiện lên mờ ảo trong màn sương là những gốc cổ thụ trăm tuổi, rừng tre trúc xanh mướt thẳng tắp và những rừng cây trắng xóa màu sương đầy huyền ảo. Có lẽ vì thế mà người ta gọi là “Bạch Mộc” cho cái tên mỹ miều của ngọn núi này. Đến đỉnh thứ nhất, tôi phóng tầm mắt nhìn về con đường sắp tới và nhận ra kiểu địa hình tiếp theo sẽ là “cưỡi trên lưng rồng” để đến được cái đỉnh đầu của chúng. Cung đường trước mắt mở ra là con đường hẹp có đoạn tầm 1m còn hai bên là vực sâu thăm thẳm những tầng mây. Trên là nền trời xanh biếc, dưới là biển mây lững lờ trôi, điểm xuyết thêm từng dãy núi xa mờ. Phải chăng đây là “thiên đường hạ giới” mà nhiều người vẫn ưu ái đặt tên cho vùng núi này.

This slideshow requires JavaScript.

Anh Sự bảo “vẫn còn xa” để thúc giục chúng tôi nhanh chân bước tiếp. Độ cao chỉ có vài trăm mét,rõ ràng không quá đáng ngại nhưng con đường đến đó lại toàn đường vòng vì dốc đứng hiểm trở. Tôi có cảm tưởng như phải đi hình zích zắc bao quanh cả quả núi để đến điểm tiếp theo (vẫn chưa phải là đỉnh). Lúc này trời mưa lất phất, càng lên cao không khí loãng nên đến chuyện thở cũng thật khó khăn, một hai nhịp thở sâu vẫn không thể lấy hết oxi huống gì nhanh chân bước. Tôi tiếp tục bị rơi lại cuối đoàn và dần nản chí…

“Em muốn dừng ở đây và đợi mọi người xuống. Em không đi nữa. Quá mỏi và lạnh”. Tôi nói với người bạn đồng hành và ngồi bệt xuống tảng đá. Không khí trầm lại, mưa dần nặng hạt và lạnh thấu, tôi ngồi im lặng như một kẻ thất bại và không còn sức sống. Đó là khi tôi còn cách đỉnh cuối 15 phút, chỉ 15 phút nhưng lại muốn bỏ cuộc. Trong cuộc sống, tình yêu tôi đã không bỏ cuộc bất kỳ điều gì vì sợ hối tiếc, tôi sẽ luôn cố gắng hết mình dù có không được gì thì cũng không hổ thẹn với bản thân. Mà nay, 15 phút cuối với những con dốc liên tiếp khiến tôi thực sự ngán ngẩm.

Khoảng nửa giờ sau, một bác tầm 50-60 tuổi từ đỉnh xuống, mặc đồ và đội mũ lính trông ra khí chất quân nhân lắm, bảo tôi “Còn 15-20 phút nữa thôi, cố lên đi. Các bạn đang đợi”. Chắc bác chỉ tưởng tôi ngồi nghỉ mà không biết ý chí đã bay lượn nơi nào. Nhưng thật may mắn, tôi đã đứng lên và bước đi sau câu nói ấy.

Rũ bùn đứng dậy…

“Hết mệt rồi. Em sẽ đi tiếp”

Đôi khi, lời động viên từ một người xa lạ lại có ý nghĩa vô cùng to lớn với bạn. Thế là sau chuyện này, tôi tự nhủ mình phải biết động viên người khác nhiều hơn.

Cuối cùng tôi cũng đã ở đỉnh! Cảm giác tuyệt vời nhất ở đỉnh, chưa hẳn là cột mốc 3046 khắc tên Bạch Mộc Lương Tử và lá cờ Tổ quốc thiêng liêng; mà nắm cơm trắng to đùng tôi ăn như chưa từng được ăn bao giờ. Tôi đã ăn với tràn trề hạnh phúc, mồ hôi, nước mắt và bằng tất cả tình yêu tôi dành cho đồ ăn trên cõi đời này. Trên đỉnh sương nhiều làm che mây nên toàn một vùng trắng xóa, nói chính xác không phải thời điểm đẹp, nhưng tôi đã có nhiều hơn thế trong những chặng đường đi: trải nghiệm – bài học – nhận thức và ý chí. Tôi đã làm được!

chon 4
“Rũ bùn đứng dậy sáng lòa”

Ngày thứ 2 trong hành trình, tôi mới hiểu và thấm thía ý nghĩa của từ “chinh phục”, nó thuộc về cảm giác bạn có (trekking), chứ không phải nơi bạn đứng (check-in)

Lan man về nghề porter

Anh Sự – người bạn đồng hành của cả nhóm trong hành trình này là một người con của đạo Tin Lành. Anh rất hiền và hầu như không rượu chè, mỗi bữa tối anh đều chuẩn bị thức ăn rất chu đáo cho cả đoàn. Ngoài công việc làm porter như hầu hết đàn ông trai tráng ở đây, anh vẫn làm nông cùng gia đình. Công việc porter mang lại nguồn lợi kinh tế tốt khi càng có nhiều người tìm đến Bạch Mộc Lương Tử. Anh Sự cho biết từng có những nhóm “phượt” chẳng hiểu kiểu gì mà đòi khởi hành leo núi lúc 2h sáng. Đó là chuyện ngán nhất thôi! Còn đi lại trên núi thì dễ ợt.

Và chuyện cáp treo nhức nhối

Những hệ lụy của việc xây dựng cáp treo mọi người có thể tìm những nguồn thông tin khoa học để tham khảo. Chợt nghĩ nếu Bạch Mộc bị dòm ngó làm cáp treo, nhiều gia đình như anh Sự đây chắc không làm porter nữa mà chuyển sang buôn bán các thể loại đồ lưu niệm nhạt nhẽo dưới chân núi như bao điểm tham quan khác. Khi đó sẽ chẳng còn nhiều khách chinh phục đỉnh núi nữa vì nó đã mất tính thử thách đi kèm với sự bí ẩn đầy quyến rũ. Núi rừng là để chinh phục, từ đó con người cảm thấy yêu thiên nhiên, biết ơn và trân trọng cuộc sống. Núi rừng là để phiêu lưu, không phải để xây cáp treo cho thú vui hời hợt và những tấm hình hoa mỹ trống rỗng.

#savenuirung

20170909_065633
Phút tự kỷ của Ngọc
chon 8
Sương đang ăn mây 🙂
chon 9
Phòng của mấy anh người dân tộc ở lán 2100
chon 10
Con Vàng leo núi Cơ bắp lắm nha
Posted in tui đi

Hành trình chinh phục Bạch Mộc Lương Tử – Kỳ 1: Sự lãng mạn khắc nghiệt

Lần đầu tiên tôi đặt hai cụm từ không liên quan này sánh đôi với nhau, đó là khi tôi hồng hộc thở gấp hết con dốc này đến con dốc khác để rồi dừng chân nghỉ tạm ở một rìa đá cheo leo, bên dưới là sương phủ mờ cả rừng cây. Để có được những khoảnh khắc tuyệt đẹp nơi này – trên dãy Bạch Mộc Lương Tử, là cả một hành trình chinh phục khắc nghiệt và gian nan.

Bạch Mộc Lương Tử, còn gọi là Ky Quan San. “Quan san” ở đây có phải chính trong câu thơ Truyện Kiều “Rừng phong thu đã nhuốm màu quan san”. Cả một miền núi non trùng trùng điệp điệp những dãy núi ngút tầm mắt. Đây là ngọn núi cao thứ 4 Việt Nam và nằm giữa hai tỉnh Lai Châu và Lào Cai, thuộc xã Sàng Ma Sáo, huyện Bát Xát, tỉnh Lào Cai và là một trong những cung đường leo núi khó và hiểm trở tại cung núi phía Bắc, anh Sự người dẫn đường cũng là dân địa phương tại đây nhận định.

chon 2
Đọc đường leo núi – Ảnh: Nam Ca

Ý chí 95%, thể lực 5%

Hành trình của chúng tôi kéo dài trong 3 ngày 2 đêm. Ngày 1 xuất phát từ chân núi tại hướng Lào Cai, với độ cao 835m để đến lán dừng chân, nghỉ tối tại độ cao 2100m. Ngày 2 từ lán đến đỉnh Bạch Mộc cao 3046m và quay trở lại lán 2100m. Ngày 3, từ lán xuống lại chân núi. Tổng cộng hành trình hơn 50km và mỗi ngày chúng tôi phải băng rừng, xuyên núi khoảng 17km. Vất vả, mệt mỏi, gian nan và những hiểm nguy, khó khăn này thật sự đáng với những khung cảnh được chiêm ngưỡng.

Những con dốc đầu tiên luôn là khó khăn nhất bởi nhịp tim chưa quen, đôi chân vốn ít vận động chốn văn phòng lại bị cuốn theo nhịp độ quá nhanh. Lồng ngực tôi như muốn vỡ ra từng hồi, đôi chân cứng lại vì mỏi, tôi thở dốc và mặt tái đi. Thời tiết nắng gắt hơn khiến cả đoàn mất sức dữ dội, đến anh Sự dẫn đường lành nghề cũng phải dừng lại tiếp nước vì nắng nóng. Từng cảnh rừng dần hiện rõ trước mắt với những ngọn cây um tùm, thân đầy rêu xanh như bước vào thế giới phim viễn tưởng. Tôi tròn mắt với những loài hoa rừng lạ lẫm, các loại nấm mà chỉ anh Sự mới biết cách phân biệt độc – lành. Hòa cùng bầu không khí của rừng xanh – mát dịu, ngọt lịm mùi đất, mùi cây là tiếng chim rừng lảnh lót, có đoạn còn vang lên với tiếng suối nghe vui tai.

Giai đoạn cực nhọc nhất đã đến và hầu như chúng tôi phải vượt qua trên suốt hành trình: mưa! Mưa trong rừng khiến đường đất lầy lội, trơn trượt và rất khó đi. Hơn nữa, người dân còn dẫn trâu, ngựa lên núi ăn cỏ khiến con đường còn bị cày nát đúng nghĩa “trâu cày”. Sức nặng của việc leo núi gánh thêm cái nặng nề của sình lầy kéo rũ đôi chân xuống, những đôi giầy chung một màu, những bộ áo mưa cũng đều nhuộm chung một màu, đất đen lấm lem cả trên khuôn mặt của mỗi người. Người này nhìn người kia, chúng tôi chỉ cười khì rồi động viên nhau nỗ lực qua từng con dốc khó. Càng về đêm khí trời lạnh thấu xương, có đoạn mệt nhoài, vừa đói vừa lạnh tôi thiếp ngủ trên tảng đá… Một người bạn động viên “5% chỉ là thể lực, 95% là ý chí. Hãy dùng ý chí mà đi”. Đến 8h tối chúng tôi đã đến được lán nghỉ ngơi ở độ cao 2100m, cách đó không xa là đỉnh núi Muối – nổi tiếng với những bức ảnh “biển mây” hay còn được mệnh danh là một trong những đỉnh săn mây đẹp của Việt Nam.

chon 1
Somewhere – Ảnh: Mai Mơ

Tình người ở lưng chừng núi

Lán nghỉ ngơi là một dạng “nhà nghỉ tập thể” của người dân tộc nơi đây dựng lên cho khách chinh phục Bạch Mộc Lương Tử. Chi phí cho mỗi đêm là 70,000/người với 1 chỗ ngủ có gối và chăn bông. Tắm nước nóng sẽ có giá là… 50,000 một thau đầy. Mọi người sẽ sinh hoạt chung trong lán và từng nhóm ngủ xếp lớp gần nhau cho ấm. Bữa tối của chúng tôi được anh Sự chuẩn bị nhanh chóng với những món anh gùi lên từ chân núi, có gà luộc và thịt heo xào. Bữa ăn giữa rừng núi sau một ngày vất vả, chỉ ăn lương khô cầm chừng, chúng tôi đã quây quần bên gian bếp củi ấm áp, khói cay xè mắt và chia nhau từng miếng ăn ngon. Cô bé nhỏ tuổi nhất trong đoàn cũng phải thốt lên “đã tìm được bữa ăn ngon hơn mẹ nấu!”. Anh Sự nghe vậy cười xòa nhìn chúng tôi như những cô cậu thành thị hiện đại lâu lâu đến xin làm con của núi rừng.

Sau bữa ăn là những lúc nghỉ ngơi và trò chuyện với những nhóm leo khác. Nhóm đi trước truyền kinh nghiệm lại cho nhóm sau, mọi người động viên và chia sẻ những bí quyết cho đoàn chúng tôi để tiếp tục chinh phục đỉnh núi vào ngày mai. Nếu là cuộc sống bình thường, có lẽ con người chúng ta không làm bạn nhanh chóng và thân thiết đến vậy. Chỉ có trong những hoàn cảnh đặc biệt và cụ thể với mục đích, khát khao giống nhau, chúng ta dễ đồng cảm và chia sẻ cùng nhau hơn. Đêm muộn, chúng tôi dễ dàng đi vào giấc ngủ và chuẩn bị cho chuyến hành trình ngày mai.

 

DSC07523

Sương xuống lạnh teo – Ảnh: Nam Ca

 

Posted in tui đi

Đêm bão táp ở Hồ Tà Đùng

(Kỳ 2: Nắng gió miền đất đỏ Bazan)

Vừa leo xuống núi từ sáng đến đầu giờ chiều, cơ thể rã rời và phải đi tiếp hành trình hơn 100km cho đến tận nửa đêm. Chắc hẳn đây là chuyến đi đêm bão táp nhất mình từng trải qua…

Rock xuyên màn đêm!

Lúc Tiên chở mình dẫn đầu lên đèo, băng ổ gà, vượt ổ voi trong màn đêm. Cô gái này chính thức là “my man” trong lòng mình mất rồi. Trong đầu lúc ấy là bài hát “Rock xuyên màn đêm” của nhóm nhạc Bức Tường, như muốn cổ vũ hãy vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình, sống thật vững vàng – một tính cách Rock. Đó là những lời hát như “Nhớ lúc bé thơ bao dại khờ /Tôi hay nhát gan sợ trời đêm tối /Sống yếu đuối hơn bao bạn bè /Tôi hay âu lo không tự tin…”

11 giờ vật vờ đến bến đò. 12 giờ chờ đò chở ngược ra. Sự cố “đảo rác” khiến ai cũng mệt, xuống tinh thần hơn nhưng lúc đó mình nghĩ chẳng còn quan trọng phải đến đây nữa, miễn là chúng ta được đi cùng nhau, được làm những việc yêu thích với nhau. Nhờ “đảo rác” mà mình được nằm dưới bầu trời đầy sao, biết được chòm Bắc Đẩu và tha hồ ngắm nhìn tinh tú lấp lánh, nhờ “đảo rác” mà mình có bữa ăn lúc 3g sáng trên bè nổi kỳ quặc nhất trong đời, rạng sáng mà vẫn lục đục nhặt rau, nướng thịt, chiên cá, bằm tỏi ớt rồi cùng dọn ra ăn.

Sau cùng, vẫn chưa được tắm rửa, mình đi ngủ với 1 tạ đất trên đầu còn Ngọc thì 1 tấn đất. Nhưng vẫn ngủ rất ngon và say, không còn nghe tiếng ngáy như hôm trước nữa. Nhưng cũng vì “đảo rác” mà mình càng thêm căm thù mấy đứa vô ý thức xả rác!!!

18301960_1304276039627017_5658535789912986440_n
Ảnh: Chu Du

Đi tắm! Được đi tắm rồi.

Ngủ trên bè nổi sau một đêm bão bùng, sáng ra mình không còn cảm giác là mình – một đứa con gái bình thường rất chăm chút, điệu đà nữa. Đầu tóc, người ngợm gớm như chưa từng được gớm, lúc này chàng trai nào nói yêu mới chính là yêu nè (hehe, nói giỡn thôi chứ có thằng khùng mới thích một đứa con gái ở dơ ^^)

Phần chờ đợi nhất cuối cùng cũng đã đến, anh chủ bè chở bọn mình ra tắm hồ. Ôi phút giây “cực khoái” khi nhảy ùm xuống dòng nước mát lạnh trong vắt, tẩy đi bao nhiêu dơ bẩn trên người. Lần đầu tiên có một niềm hạnh phúc mang tên.. được tắm! Vừa bơi vừa ngắm cảnh trời mây thiệt đã, nhìn quanh mọi người mới thấy nguồn năng lượng đã được tái tạo. Anh em siêu nhân đã biến hình trở lại giờ có leo thêm một vòng núi Chư Yang Lak nữa chắc cũng được. Sau đó là tiết mục “thợ gội đầu” trên sông mà không biết ai bày ra đầu tiên. Chỉ biết Chu Du đã bị Tiên sa thải vì kỹ thuật phục vụ quá kém.

18221909_1543410239011941_2261198063379716018_n
Ảnh: Anh Nam

Kết thúc chuyến đi bằng những giây phút tắm hồ Tà Đùng thật sảng khoái, và hành trình trở về Sài Gòn lại tiếp tục giông bão, đùng đùng. Cứ như đồ thị hình Sin lên xuống, được thư thái xuống đỉnh xong rồi lại tiếp tục lên đỉnh hành xác. Đường về mưa bão không ngớt, vừa đi vừa buồn ngủ, đói kinh khủng, và còn đối mặt với xe cộ lớn nhỏ cứ đua nhau ào ào về Sài Gòn sau mấy ngày tháo chạy khỏi thành phố.

Về Sài Gòn lúc nửa đêm. Tắm rửa, ngủ nghỉ trong trại thái lâng lâng, mỏi nhừ…

và mơ về những hành trình tiếp theo…

18268593_1304274842960470_2449319219317420838_n
Ảnh: Chu Du

P/S: Chân thành gửi lời cảm ơn (muộn) đến mọi người:

– Cảm ơn người bạn đồng hành chở mình xuyên suốt không biết mệt mỏi, hoặc mệt lắm mà không nói ❤

– Cảm ơn người bạn giúp đỡ mình lúc chân đau, lúc leo yếu mà không bỏ mặc mình ❤

– Cảm ơn người bạn cho mượn áo ❤

– Cảm ơn người bạn cho mượn quần (nhục quá mà cũng phải nhắc để tri ân bạn huhu) ❤

-Cảm ơn các 4 cô gái đã luôn có nhau và yêu thương nhau ❤

– Và cuối cùng là cảm ơn tất cả mọi người đã làm nên một chuyến đi ý nghĩa, đáng nhớ. ❤

With love,

Mai.

Posted in tui đi

Nắng gió miền đất đỏ Bazan

4 ngày 3 đêm lên Tây Nguyên là hành trình dài nhất mà mình đi bằng xe máy. Cảm giác chạy bon bon trên từng cây số, mông thì ê ẩm, vai đau do đeo ba lô nặng, rồi trời thì mưa nắng bất chợt… nhưng mình được nhiều thứ hơn thế, được tình bạn bè, đồng đội khi luôn quan tâm nhau trên mọi bước đường, được ngắm cảnh trời – mây – núi đẹp đến nao lòng, thấy yêu và thương lắm những vùng đất đỏ Bazan mình đi qua.

Chư Yang Lak – Linh thiêng Ngọn Núi Của Giàng

Chư Yang Lak là một đỉnh núi thiêng rất ít người biết đến, nằm trong quần thể của dãy núi Chư Yang Sin – nóc nhà của Tây Nguyên. Thử search trên Google về Chư Yang Lak thì đúng thật rất ít thông tin. Chính vì thế khi khám phá ngọn núi này mình được hưởng trọn những khung cảnh trong vắt và hoang sơ nhất của núi rừng mà không có vết chân của nhiều du khách. Dẫn đường cho bọn mình là anh Ma Trinh (là Bố của Trinh theo cách gọi của người Êđê), anh bảo Chư Yang Lak nghĩa là Núi của Giàng (Trời), cao 1700m so với mực nước biển.

Xuất phát từ 8h30, vai ai cũng ba lô nặng trĩu nào đồ ăn, nước uống. Nhất là nam còn vác cả lều nặng cả mười mấy ký. Từng con dốc bắt đầu hiện ra trước mắt, những chặng đầu tiên thật không thể thở nổi một phần do chưa quen với nhịp độ. Hai chân mình cứ cứng dần lên từng bước rất nặng như đeo cả ký đá vào người. Cố gắng hít thở đều và nghĩ ngợi đến những điều hạnh phúc đang chờ như được uống nước, được nghỉ mệt, trong đầu mình luôn lẩm nhẩm “Pain is just a state of mind”… “Mai, you can do this”…  Một tiếng, hai tiếng cứ vừa đi vừa dừng nghỉ mệt, rửa mặt tại suối, con đường dài đằng đẵng mà mình cũng chẳng dám hỏi là còn bao xa nữa. Thôi thì cứ cố gắng vượt qua và tận hưởng không khí núi rừng trên từng bước chân đi. Dừng lại nghỉ trưa với nắm cơm, nắm xôi đã chuẩn bị tối hôm trước ở nhà Ngọc; ôi nắm xôi với tép khô ngon nhất mà mình từng ăn, càng nhai kỹ gạo ra nước càng ngọt giúp mình đỡ mệt phần nào. (nhưng có điều vừa qua hết con dốc tiếp nữa là nắm cơm tiêu sạch huhu).

18199469_777499705744899_5527316366625020470_n
Hình ảnh: Vinh Nguyễn 🙂

Rừng ơi! Mở ra!

Vắt! Lần đầu tiên mới biết đến vắt. Sinh vật đáng sợ cắn không có cảm giác mà máu chảy không cầm được, con vắt bình thường chỉ nhỏ như tăm mà có thể hút máu và phình to ra bằng đầu đũa. Chân mình cột túi xốp rồi mà bọn vắt vẫn ngoe nguẩy năm lần bảy lượt chui vào, đến khi xuống núi thì chúng cắn cho một phát làm kỷ niệm. Nhiệt độ càng giảm khi cả nhóm vào sâu hơn và lên cao hơn. Lúc này chân cũng đỡ mỏi vì… liệt rồi. Dốc càng cao càng đứng hơn, những con dốc cuối mình và Ngọc phải đưa ba lô để anh Nam vác và bò lên bằng bốn chân.

Đoàn đến điểm cắm trại cách đỉnh núi khoảng 100m vào 4 giờ chiều. Trời chuyển lạnh, sắp mưa và mây đang tràn xuống mặt đất, mình đang ở trong khung cảnh huyền ảo như trên phim với rừng xanh, mây trắng lãng đãng giăng mờ, tiếng côn trùng kêu râm ran và cái lạnh ở chốn rừng thiêng nước độc đang ngấm dần vào da thịt. Lặng người ngồi nghỉ cũng như nhìn ngắm cảnh rừng. Những cánh rừng già hàng trăm năm nuôi dưỡng con người, rừng cho cây, cho gỗ, lương thực và bảo vệ con người trước thiên tai mà giờ đây con người đang đối xử như thế nào với rừng!

Nhóm bếp, dựng trại và nấu ăn với gà nướng, thịt nướng, cháo dã chiến. Các bạn nam là bếp chính lo nấu nướng, nữ là bếp phụ chỉ lo trải bạt, xếp đồ và sắp xếp thức ăn. Chưa có đoàn nào sướng như tụi mình nhỉ, các bạn nam ga lăng, nhiệt tình, đa tài và rất biết quan tâm mọi người. Tụi mình ngồi quây quần bên bếp cháo ấm nóng cùng ly rượu cần nhấm nháp cho đỡ lạnh người, chia nhau từng ly cháo ăn chung, nữ thì còn được ưu tiên nhiều thịt hơn nữa. Giản dị và thân tình – bữa ăn cùng bạn bè lúc này chỉ có một mùi vị – mùi của hạnh phúc mà có bao nhiêu tiền cũng không đổi được…

20170430_190840.jpg

Vì sao chúng ta lại thấy vui như vậy nhỉ? – lúc đó mình tự hỏi. Vì trước đó đã trải qua nhiều sự “tột cùng”, đói – lạnh – mệt – mỏi nên được dừng chân, được uống nước, ăn uống và sửi ấm là cả một món quà “xa xỉ” với tụi mình

Kết thúc một ngày cuối tháng 4 bằng một đêm cắm trại ở rừng, chờ sớm mai lên đỉnh núi ngắm mây trời núi non của Đak Lak…

Đi đường mới biết gian lao

Núi cao rồi lại núi cao trập trùng

Núi cao lên đến tận cùng

Thu vào tầm mắt muôn trùng nước non (Đi đường –  Hồ Chí Minh).

20170501_07510920170501_074825

(Hết kỳ 1 – chờ tiếp kỳ 2 với nhiều thú vị hơn nữa hehe)

Posted in tui đi

Khám phá bảo tàng hấp dẫn nhất Hà Nội

Nhiều người nghĩ “bảo tàng” là một nơi khá khô khan, nhiều kiến thức nhưng nhàm chán thì phải nghĩ lại khi có dịp đến bảo tàng độc đáo nhất Hà Nội: Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam.

baotang_1
Quy trình làm nón lá của người Việt – Ảnh: Huỳnh Mai

Tự hào bản sắc văn hoá Việt Nam

Cảm nhận đầu tiên sau một ngày tham quan bảo tàng Dân tộc học của tôi là hai chân mỏi nhừ và tốn nhiều năng lượng vì đây là một trong những bảo tàng hoành tráng nhất ở thủ đô.

Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam là nơi giới thiệu, tôn vinh một cách trọng và chi tiết nhất những bản sắc, phong tục, văn hoá của nhiều dân tộc anh em trên khắp Việt Nam. Tôi đảm bảo rằng, chỉ thông qua sách vở, chúng ta không thể nào nhớ hết được những kiến thức về các dân tộc trên nhiều vùng miền đất nước. Nhưng với bảo tàng Dân tộc học, từ cách trình bày, bố trí đến nội dung thể hiện đều rất khoa học và logic, khiến người xem dễ dàng nắm bắt và “thẩm thấu” trước nhiều sắc màu văn hoá của các dân tộc anh em.

Bảo tàng có ba khu vực tham quan: toà nhà Trống Đồng, khu trưng bày ngoài trời và khu trưng bày Đông Nam Á.

Khu vực trong toà nhà là không gian giới thiệu 54 dân tộc anh em, trải dài trên 2 tầng. Ở tầng 1, khách tham quan sẽ được tìm hiểu khái quát về các dân tộc Việt Nam thông qua vùng cư trú. Sau đó, họ sẽ đi tham quan từng nhóm dân tộc như người Việt, người Mường, Thổ, Chứt… Từng dân tộc sẽ được hiện lên rõ nét qua những hiện vật, hình ảnh và video minh hoạ rất sinh động.

Đám tang của người Mường - Ảnh: Huỳnh Mai
Đám tang của người Mường – Ảnh: Huỳnh Mai

Tôi đã bao lần ngỡ ngàng trước những hiện vật đẹp mắt, được trưng bày rất chăm chút như quần áo người dân tộc, đồ nghề thủ công; các mô hình về lễ nghi, ma chay, cưới hỏi, nghề truyền thống được dựng lại hoành tráng, với đầy tâm huyết và trân trọng.

Nhiều du khách rất thích thú khi được tìm hiểu về tục ma chay của người Mường, cách làm nón lá của người Việt, quy trình dệt vải của người Dao hay lễ nghi cưới hỏi của người Mông…

Đến tầng 2, du khách sẽ được tham quan các dân tộc thiểu số khác như Tày, Nùng, Thái, Lô Lô, Xơ đăng, Giarai… được trưng bày trải dọc theo chiều dài đất nước từ Bắc đến Nam.

“Bầu ơi thương lấy bí cùng

Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”

Nhà truyền thống của người Việt - Ảnh: Huỳnh Mai
Nhà truyền thống của người Việt – Ảnh: Huỳnh Mai

Ấn tượng nhất với tôi là khu vực trưng bày ngoài trời với 10 công trình nhà ở của các dân tộc, được chính những người dân tộc đến Hà Nội để dựng nên.

Đó là nhà sàn của người Tày, ngôi nhà rông cao 19m của người Bana, nhà mồ của người Giarai, nhà dài của người Ê Đê, nhà nửa sàn nửa trệt của người Dao, nhà hoàn toàn bằng gỗ pơ mu của người H’ Mông… và đương nhiên, không thể thiếu ngôi nhà truyền thống xây theo hình chữ U của người Việt.

Lần đầu tiên tôi được chứng kiến những sắc màu văn hoá trên khắp cả nước tụ về một khối, từng ngôi nhà đều mang trong mình những vẻ đẹp không thể lẫn. Chúng có một đời sống riêng, một tâm hồn riêng, nhưng tất cả đều nằm trọn và được nuôi dưỡng trên một dải đất Việt Nam ruột rà.

Bất chợt, hình ảnh về những bảo tàng vắng người, heo hút khách tham quan hay sự ái ngại của các bạn trẻ khi nhắc đến bảo tàng hiện lên trong đầu tôi. Điều này hoàn toàn trái ngược với khung cảnh trong Bảo tàng Dân tộc học với đông đảo khách tham quan trong và ngoài nước.

Với những giá trị văn hoá có sẵn, sự đa dạng của nhiều dân tộc anh em cùng cách đầu tư chăm chút, công phu đã khiến bảo tàng Dân tộc học luôn nằm trong top những bảo tàng hấp dẫn nhất của châu Á, theo trang du lịch Trip Advisor.

Huỳnh Mai

Posted in tui đi

Cánh đồng chết – hành trình tìm về chất Người

Nằm cách thủ đô Phnom Phenh 15km về hướng Nam là Cánh đồng chết Choeung Ek, nơi chế độ diệt chủng Khơ-me Đỏ của Pol Pot đã sát hại hàng trăm ngàn đồng bào của chính mình, bằng những cách tàn ác và vô nhân tính nhất.

Cánh đồng chết Choeung Ek là một trong số 300 cánh đồng đã hứng chịu bao máu xương của những người Khơ-me vô tội bị giết hại. Điểm tham quan này thực chất cũng đã được thu nhỏ lại, dọn dẹp sạch sẽ và chỉ để lại vài chứng tích quan trọng.

Bước vào cổng Cánh đồng chết, tôi chợt nghĩ Campuchia sẽ làm du lịch như thế nào đối với một điểm tham quan “nhạy cảm” và đặc thù như thế này? Hẳn mọi người sẽ không muốn nhìn thấy những cảnh tượng ghê rợn, hẳn người Campuchia cũng không muốn khơi lại những ký ức đau buồn của thời kỳ bi thương nhất trong lịch sử.

canhdongchet-1
Tháp tưởng niệm nạn nhân diệt chủng – Ảnh: Huỳnh Mai

Audio tour – trò chuyện cùng tiếng lòng du khách

Với giá vào cổng 6 USD, mỗi khách tham quan sẽ được phát cho một bản đồ tham quan cùng chiếc máy thuyết minh, kèm theo tai nghe. Có rất nhiều ngôn ngữ cho du khách từ các nước và đương nhiên không thiếu tiếng Việt.

Đeo tai nghe để bắt đầu hành trình, cất lên bên tai tôi là một giọng kể truyền cảm, tựa như có một người bạn bên cạnh để đồng hành cùng mình.

Men theo từng điểm trong bản đồ, mỗi địa điểm là một nhân chứng tội ác, như kho chứa thuốc độc để rải lên người nạn nhân, hố chôn 166 xác không đầu, hố chôn phụ nữ và trẻ em, cây giết người mà Khơ-me Đỏ đã đập đầu những sinh linh vô tội trước khi vứt xuống hố…

canhdongchet-2
Cây ma thuật, nơi Khơ-me Đỏ thường treo loa phát nhạc – Ảnh: Huỳnh Mai

Cảnh vật chỉ là những tấm bảng, những cái hố, cái cây im ắng đến rợn người; trong khi giọng kể đang thổn thức lên từng hồi khiến cho du khách ai cũng suy tư, trầm lắng. Có những giọt nước mắt đã rơi, những du khách từ nơi xa xôi đã nghẹn ngào như chính thảm cảnh xảy ra với dân tộc mình.

Chẳng những kể lại từng câu chuyện xưa, “người bạn đồng hành đặc biệt của mỗi du khách” còn mang đến những mẩu chuyện về người trong cuộc lẫn kẻ đã nhúng tay vào tội ác.

Tôi không thể nào quên được khoảnh khắc “người bạn” cất lên âm thanh bi ai khi tôi dừng chân ở địa điểm “cây ma thuật”. Thời đó, Khơ-me Đỏ thường treo loa phát nhạc cách mạng trên cây này cả ngày lẫn đêm. Ban đêm những lời hát chiếm lĩnh không gian để át đi tiếng gào khóc của các nạn nhân.

Đến đây, mỗi du khách đều được nghe một đoạn của bài hát cùng tiếng máy móc chạy rầm rập, đó cũng chính là âm thanh cuối cùng mà các tù nhân nghe thấy…

Trong đau thương để biết yêu thương

Cây ma thuật, nơi Khơ-me Đỏ thường treo loa phát nhạc - Ảnh: Huỳnh Mai
Cây ma thuật, nơi Khơ-me Đỏ thường treo loa phát nhạc – Ảnh: Huỳnh Mai

Đến cuối hành trình tham quan, du khách sẽ được vào tháp tưởng niệm. Tháp có 17 tầng, mỗi tầng chứa những bộ phận khác nhau, gồm 8000 hộp sọ được phân loại theo độ tuổi, xương tay, xương chân, xương sườn… Tầng dưới cùng trưng bày quần áo của các nạn nhân.

Sững sờ trước chiếc tháp vừa đau lòng, vừa ghê sợ này; tôi lặng lẽ bước theo đoàn du khách nối dài, không ai nói ai câu nào. Mọi người lần lượt cởi giày, bỏ nón, bước nhẹ nhàng vào trong.

Có người che miệng hoảng hốt, có người chắp tay vái lạy, rồi bất chợt nhìn nhau như tìm kiếm sự đồng cảm của tình Người. Dòng người đi vòng tròn quanh tháp vì cửa vào cũng là lối ra. Chúng tôi nối nhau và đan thành những vòng tròn không dứt, như muốn che chở và xoa dịu nỗi bi thương của đồng loại. Đây không còn là nỗi đau của một dân tộc, đây là nỗi đau của những thân phận Người.

Kết thúc hành trình, tôi trả lại máy nghe cho nhân viên phòng vé, mỉm cười và nói “Ô kun” (nghĩa là Cảm ơn trong tiếng Campuchia). Người nhân viên cũng tươi cười đáp lại: “Cảm ơn” – nụ cười rực sáng trong nỗi niềm cảm xúc đang ảm đạm của tôi. Chính là nụ cười của người muốn cất lại quá khứ, hướng về tương lai; là nụ cười của vùng đất Angkor hùng vỹ đang mạnh mẽ vươn lên sau thời kỳ đen tối nhất trong lịch sử.

Huỳnh Mai

Posted in tui đi

Thăm lại Đà Nẵng

Lại một mùa hè nhiều bất ngờ do cái tính nghĩ gì làm đó của mình. Sau khi nghỉ việc bên công ty, lại đăng ký lớp hè tháng 7, mình đã biết không thể nào có được một mùa hè đi chơi sôi động nữa.Thôi thì còn nửa tháng, mình phải quyết định thật nhanh xem đi nơi nào. Miền trung, ngon bổ rẻ luôn là lựa chọn lý tưởng nhất

Lần đầu tiên biết cảm giác bị nhốt trong nhà

Số là mình để quên chìa khóa ở Biên Hòa, đến khi lên tới chung cư thì phải nhờ bạn mở cửa. Sáng đó, không để ý, nhỏ bạn lại lấy chìa khóa đi mất tiu. Thế là tận trưa khi làm việc xong, soạn đồ xong và muốn đi ăn trưa thì mới phát hiện ra là… mình chính thức bị mắc kẹt. Vốn đã bị nhốt từ sáng nhưng từ khi nhận thức được bị nhốt mới thật kinh khủng. Cảm giác ngộp thở như sắp chết. Mình cầu cứu khắp nơi, cuối cùng ông chủ nhà xuất hiện như thiên thần giải thoát cho cô bé.

 

Đêm Đà Nẵng – mùi thân quen

IMG_2314

Vừa đặt chân xuống sân bay Đà Nẵng, cảm giác hai năm trước lại ùa về. À, nơi này của những tháng ngày trước thật đẹp biết bao. Đó là chuyến đi lần đầu tiên trong đời mình, là lần đầu tiên con bé này được thỏa thích nhìn ngắm thế giới.

Đến Đà Nẵng lần này mình ở nhà Vi, cô bạn gặp hồi ở hòn đảo tuyệt vời – Lý Sơn. Sau khi biết mình có ý định ra đây, Vi đã không ngần ngại và rất nhiệt tình mời mình ở nhà bạn ấy. Nhà của Vi cũng giống như bao gia đình thuộc tầng lớp lao động ở Đà Nẵng. Ba làm thợ sửa đồng hồ ở một góc đường của thành phố. Mẹ đã về hưu và hiện đang làm nghề may gia công. Hằng ngày cô may cờ tổ quốc và bỏ mối khắp mọi miền đất nước J

Bán đảo Sơn Trà – người tình lỗi hẹn

đánh cờ với tiên ông
đánh cờ với tiên ông

Năm trước cùng Ăn và Trà lên Sơn Trà mà chỉ tới cái chỗ “vọng cảnh”, không phải là đỉnh bàn cờ, tiếc ơi là tiếc. Nhưng lần này mình đã được toại nguyện rồi, cũng đặt chân lên chỗ ông tiên, đánh cờ với ổng hehe và cảnh ở dưới núi thì quá tuyệt, khỏi bàn. Xa xa, mình thấy được Cù Lao Chàm, cầu Thuận Phước… bé tí ti.

Buổi tối đi chơi với mấy chị em nhà chị Hạnh, em Quý, em Linh… Chị Hạnh, em Quý là hai chị em, khá giống nhau đều là trạch nam, trạch nữ. Họ hiền lành, tốt tính, nhưng nhát quá và ngại đi ra ngoài. Bé Linh thì trắng trẻo, phổng phao, ưa nhìn và ước mơ được đi du lịch như mình.

Hội An – yêu lại từ đầu

mai mốt phải đi cùng người yêu đến phố hội...
mai mốt phải đi cùng người yêu đến phố hội…

Vừa xuống máy bay thì nhận được tin nhắn của một người như sau:

“Đêm về phố hội lặng lẽ buồn

Ngồi đây thương nhớ một người dưng

Tình em phảng phất như làn gió

Biết đến bao giờ mới gặp đây”

Trời ơi! Lần đầu tiên có người làm thơ tặng mình, đọc xong muốn rụng tim. À, đó là anh Tuấn, một nghệ sĩ chơi đàn nguyệt ở Hội An.

Dáng vẻ hiền lành, chân chất, anh Tuấn nói chuyện rất nhẹ nhàng. Tài chơi đàn của anh thì khỏi nói. Anh cùng 3 người bạn khác chơi đàn ở Hội An mỗi đêm và nhận được nhiều sự tán dương của người qua kẻ lại.

Nhưng trong một đêm nọ, anh gặp một cô bé váy hồng, thích nghe nhạc cổ truyền. Cổ ngồi say sưa nghe anh và các bạn đàn rồi lâu lâu tự mình nhẩm theo những lời ca. Cô cũng hay trộm nhìn anh ấy lúc ảnh chơi đàn, nhìn hay lắm, thích lắm… Nhưng đâu có ngờ cổ đã để lại trong lòng những con người ấy tình cảm vấn vương như thế.

Mình cũng quý mến họ quá chừng… đúng là trong dòng đời ngược xuôi, tất tả này, gặp được nhau đã là cái duyên lớn, huống hồ lại có chút tình cảm. Rồi một câu nói thông thường sẽ cất lên: “biết đến khi nào mới gặp lại”. Tùy duyên!

lòng vòng phố cổ cho tới khuya lắc lơ
lòng vòng phố cổ cho tới khuya lắc lơ

Ở Hội An lần này mình cũng ăn được nhiều món ngon hơn, nào bánh đập, nào cao lầu và mấy chén tàu phớ nữa, bụng no căng (kể từ ngày mai, thôi mình sẽ thả lỏng ăn đạm bạc trở lại). À, còn có cả bánh mỳ ngon nhất hành tinh nữa chứ. Ăn không thấy ngon mà chỉ thấy quá ngán. Thua xa bánh mỳ Sài Gòn!

Cù Lao Chàm – đi tour là cái thứ giết chết cảm xúc nhất trên đời

chán quá không chụp được nhiều hình
chán quá không chụp được nhiều hình

Mình tính đi Cù Lao chàm một mình cho nó thú, nhưng mà tính đi tính lại mắc hơn so với đi tour. Rồi đi 1 mình ra đó muốn tắm biển, lặn san hô cũng khó khăn hơn. Thôi thì mua tour, biết ngay là sẽ giống như đi Sa Pa, đi Hạ Long… Nó luôn giết chết cảm xúc của mình bởi sự gò bó, chạy theo đám đông và quá ồn ào.

Thế là mình bỏ ra 500k để mua lấy sự tù túng và cảm xúc trơ trọi đó. Mình ngu thật. Mà tại muốn thấy mặt Cù Lao Chàm nên cũng ham. Cù Lao Chàm qua bàn tay các nhà tour thì y như các bãi biển, bãi san hô bình thường khác, y như Bình Ba chứ gì đâu…

Posted in tui đi

Nhìn về quê hương

Có đi xa, người ta mới biết mình yêu quê hương đến như thế nào. Có người sẽ nhớ món ăn mẹ nấu. Có người sẽ vui mừng khi nghe được ngôn ngữ thân quen. Có người chỉ cần nhìn thấy hai chữ “Việt Nam” trên bất cứ bảng hiệu, hàng quán nào cũng thấy được ấm lòng. Trong lần đi xa gần đây nhất của tôi, một tháng tham gia sản xuất chương trình thể thao ở Singapore, có đôi lần cũng nhớ nhà nhưng chưa bao giờ nỗi nhớ và lòng tự tôn dân tộc lại hiện lên rõ ràng như ngày hôm ấy.

Đó là tuần lễ diễn ra giải đấu Asian netball championship, tôi được may mắn phân công đi theo lấy tin trong trận giữa Việt Nam và Singapore. Khi được biết tin sẽ đi xem đội tuyển Việt Nam, tôi vô cùng hạnh phúc và mừng rỡ. Sau bao ngày sống trên đất khách, chỉ cần nghe đến Việt Nam bỗng thấy thân thương vô cùng.

Nhà thi đấu nằm trong khu phức hợp sân vận động quốc gia Singapore, một công trình hiện đại mới được hoàn thành và sắp sửa trở thành một trong những biểu tượng của đất nước này. Khu vực sản xuất chương trình với dàn máy móc tối tân, các máy quay được ghi hình tự động, điều khiển từ xa. Tuy bận rộn đi theo người đồng nghiệp nhưng tôi không quên ngắm nhìn lá cờ đỏ sao vàng rực rỡ bên cạnh những màu cờ nước bạn. Vì trận đấu diễn ra ngày thường nên khán giả đến không đông lắm, có đến thì cũng là cổ động viên của đội chủ nhà. Chỉ có tôi là cổ động viên Việt Nam duy nhất ở đây, tôi thầm nghĩ. Chưa bao giờ tôi thấy mong chờ và háo hức trước một trận đấu thể thao của nước nhà, khi nhìn các cô gái đội tuyển Việt Nam tập trung khởi động. Từng cái ném bóng, từng bước chân của họ tôi đều để ý nhìn theo.

Giờ phút hát quốc ca mở màn trận đấu là khoảnh khắc mà tôi không thể nào quên, ánh đèn nhà thi đấu tập trung chiếu rọi sáng bừng lá cờ tổ quốc, các cô gái Việt Nam đứng ngay thẳng, nghiêm trang; giai điệu thấm nhuần trong tâm hồn của tất cả người Việt được cất lên. Tôi – có lẽ là người Việt hiếm hoi ở đó, đứng trên khán đài, khẽ cất lên lời ca và cảm nhận được nỗi nhớ quê hương đến tha thiết, rõ ràng.

Tôi được phụ giúp chị phóng viên ghi chép lại tỉ số, diễn biến của trận đấu, luôn thầm mong đội nhà sẽ có được chiến thắng vẻ vang.  Nhưng thực tế rằng, đội Singapore có lợi thế sân nhà, được đông đảo sự cổ vũ của khán giả, cộng với việc được huấn luyện chuyên nghiệp nên chơi áp đảo Việt Nam. Hết hiệp một, đội Singapore ghi được gần 20 bàn thắng trong khi Việt Nam chưa có cú bóng nào vào rổ. Cứ thế cho đến hiệp 2 và hiệp 3, các cô gái Việt vốn thể hình nhỏ nhắn, gầy gò đang từng bước chơi loạng choạng và yếu dần so với đội bạn. Cổ động viên gần như chuyển qua cổ vũ cho Việt Nam. Nhìn các cô gái bị lấn lướt, mất bóng liên tục,từng giọt mồ hôi nhễ nhại biểu hiện sự mệt mỏi, tỉ số bên đội bạn cứ được nâng trong tích tắc, tôi không khỏi xót xa.

Đến đây, tôi đã biết Việt Nam sẽ thua nhưng chưa bao giờ sự thua cuộc trong thể thao lại đem đến cho tôi một cảm xúc mãnh liệt. Tôi nhớ đến các bài báo phản ánh về tình hình thể thao nước ta, các vận động viên không được đầu tư đúng mức, tầm vóc người Việt nhỏ bé. Trở thành một vận động viên ít khi là lựa chọn được ủng hộ của người trẻ. Cuối cùng, tỉ số chung cuộc là 8-84, một khoảng cách nhìn vào không thể nói nên lời. Lòng tự tôn dân tộc hay một thứ cảm xúc nào đó thôi thúc trong lòng tôi, những giọt nước mắt đã rơi bên cạnh nỗi buồn của các cô gái Việt Nam.

Kết thúc trận đấu, tôi lặng nhìn đội nhà rời khỏi sân đấu trong im lặng, với tâm thế của bên thua cuộc. Còn tôi, ở lại cùng chị phóng viên chuẩn bị bản tin phỏng vấn cho bên thắng cuộc…

IMG_7162_1
thời đó, nhiều lúc buồn buồn hay chụp hình kiểu này lắm 🙂
Posted in tui đi

Khi lòng ta đã hóa những con tàu – Kỳ cuối

Mấy hôm nay ở nhà lấy lại hơi sức sau một chuyến đi khá dài, da mình đen sạm, tóc thì cháy nắng. Mình đã và đang lao vào cuộc hành trình lấy lại làn da trắng sáng như xưa 😀 mẹ hay chọc rằng tiết kiệm tiền đi chơi về nhà vung tiền ra dưỡng da cũng như không con nhỉ?

Hôm qua cũng vừa trở lại Sài Gòn, cái thành phố ồn ào náo nhiệt góp phần thức tỉnh mình trở lại với cuộc sống thường nhật, phải đi học cả ngày, phải hứng chịu thời tiết nắng mưa bất chợt, phải đi đi về về trên những con đường quen thuộc và bất chợt trông đợi bóng hình mà chắc chắn rằng không thể nào gặp được… Tự nhiên thấy ngột ngạt khó tả! (thở dài) Cuộc sống là vậy mà. Có như thế mới thấy quý giá những ngày tháng được thỏa chí tang bồng…

“Gió hỡi gió, phong trần ta đã chán
Cánh chim bằng chín vạn những chờ mong” (Hỏi gió – Tản Đà)

Ngày 6 và 7: Phú Yên – vùng đất như chính tên gọi – Trù Phú và Yên Bình. 

Khi chuyến tàu đến Phú Yên – điểm dừng chân cuối cùng của tụi mình dần dần đi vào nhà ga thành phố Tuy Hòa là lúc mình cũng vừa tỉnh dậy sau giấc ngủ chập chờn trên tàu. Cơn mưa ngoài kia cứ rả rít không thôi, hai chân mình thì nhứt mỏi tê cứng. Từ lưng đến cổ không còn cảm giác, toàn thân muốn rệu rã…

Thôi thì cũng cảm ơn cơn mưa bất chợt này đã cho mình cả buổi sáng nằm dài an dưỡng, đắp chăn mơ màng bên cửa sổ. Thời khắc đó chính là điều mà mình cũng hay mơ tưởng những khi chán chường, mệt mỏi: nằm bên bậu cửa sổ nghe mưa rơi lộp độp trên mái nhà, tay mân mê quyển sách yêu thích chỉ để ngửi được mùi thơm của giấy và mình thì cuộn tròn vào một tấm chăn ấm áp. Điều quan trọng là không bị ai quấy rầy và ở một thành phố hoàn toàn xa lạ.

20060408rainonwindow

Thành phố này cho mình cảm giác bình yên đến lạ lùng, không tiếng còi xe inh ỏi, không bán buôn tấp nập. Nhịp sống nơi đây trôi đi một cách chậm rãi mà hần như cũng chẳng ai muốn hối hả, bon chen.

Chiều đến, mưa cũng tạnh dần và sức khỏe đã hồi phục ít nhiều. Tụi mình tiếp tục hành trình khám phá vùng đất mới như mọi nơi chốn đã đi qua. Điểm dừng chân đầu tiên là nhà thờ Mằng Lăng. Trong một buổi chiều vừa ngớt mưa, mây mờ còn che phủ, cảnh vật cũng nhuốm màu âm u, nhà thờ cổ nhất Phú Yên hiện lên với vẻ u tịch, trầm mặc nằm giữa một vùng quê thanh tĩnh. Khung cảnh yên bình đến khó tả!

IMG_1528

Nhà thờ được thiết kế theo lối kiến trúc Gothic – kiểu kiến trúc thịnh hành trong việc xây dựng công trình nhà thờ vào thế kỷ 19, với nhiều hoa văn hài hòa, giản dị nhưng tôn nghiêm. Bước vào thánh đường với không gian thoáng đạt, mình lặng người trước những luồng ánh sáng chiếu vào các khung cửa tràn ngập sắc màu tạo nên mảng màu sắc lung linh, sống động. Sau đó tiến đến ngồi trên băng ghế dài và thành tâm cầu nguyện…

IMG_1537

Tiếp đến là địa danh Gành Đá Đĩa nổi tiếng có một không hai ở Việt Nam, được ghi danh là Di tích thắng cảnh cấp Quốc gia. Ghềnh Đá Dĩa là một tập hợp các trụ đá hình lăng trụ xếp liền nhau, hòn nọ nối hòn kia kề với sóng nước. Bãi đá trải rộng san sát nhau chung màu đen huyền bí. Có trụ thẳng đứng, có trụ nghiêng vẹo nhưng vẫn chồng chất tầng tầng trông như chồng bát dĩa nên có tên gọi là Ghềnh Đá Dĩa. Nhìn từ xa, Ghềnh Đá trông giống một tổ ong thiên tạo khổng lồ vô cùng kỳ vĩ.

IMG_1561

Bên cạnh đó là câu chuyện buồn vui lẫn lộn của lũ trẻ bán dạo vỏ sò, vỏ ốc bên gành đá. Trong hình này là hai đứa học lớp 6, hai đứa học lớp 8. Vậy mà trông chúng bé tí tẹo. Mình hỏi thăm vài câu qua lại thì mới hay cha mẹ chúng đều đi làm nông, mùa hè các em phải tranh thù đi buôn bán phụ giúp gia đình. Những ngày hè của các em là một vòng xoay cố định, sáng ra gành đá lấy hàng (vò ốc) từ những chiếc ghe câu và cứ thế bán đến chiều. Vậy mà trông chúng hạnh phúc và yêu đời lắm, chúng chạy giỡn cùng nhau liên hồi trên gành đá lởm chởm đến khi có mấy người cùng bán réo gọi về trông hàng thì thôi.

IMG_1547
Đi đến đâu, mình cũng bị những câu chuyện về trẻ con thu hút và xao động đến nao lòng…

Hôm sau là hành trình chinh phục cực Đông của Tố Quốc. Lần đầu tiên con nhỏ mù đường này chạy bon bon hơn 80km/giờ đi Đầm Môn, băng qua Đèo Cả, Đèo Cổ Mã. Vừa đi vừa há hốc mồng trước giang sơn đất nước, nhìn xuống Đầm Ô Loan hay Vũng Rô đều tưởng như là tranh vẽ siêu thực.

vung-ro0-2
Vịnh Vũng Rô nhìn từ chân Đèo Cả
15-10NA01BaoAnh15102012152254985
Đầm Ô Loan

Để đến được Mũi Điện, trước hết bạn phải leo lên Hải đăng Đại Lãnh ngắm nhìn toàn bộ phần đất cực Đông, để đến được Hải đăng lại phải đi bộ lên một con đường dốc thoai thoải nhưng khá xa. Và đề đến được con đường như trên, tụi mình đã đèo xe máy cả gần 2 giờ đồng hồ, lặn lội nắng nóng gió rát mới tới được đây. Cho nên khi ngồi kế bên được cái tấm bia này, cảm giác hả hê như vừa chinh phục chiến lợi phẩm lớn lao (như khi bạn quen được một cô người tình khó tính chẳng hạn!) 😀

IMG_1656
Tớ đã đến được cực Đông của đất nước *fucking excellent*

Buổi tối ở Tuy Hòa là khoảng thời gian no căng bụng. Đồ ăn ở đây cũng quyến rũ không kém Đà Nẵng, Hội An, vừa ngon mà rẻ. Có câu “tình yêu qua đường dạ dày là con đường ngắn nhất” quả cũng không ngoa. Mình bị yêu cái mảnh đất miền Trung này mất rồi, tổng cộng là mình đã để lại tâm hồn thương nhớ cho các em nem nướng, ram bắp, hàu nướng, bánh canh bột lọc chả cá và ốc sò các loại v.v

IMG_1665
Tôi yêu em, Hàu nướng à ❤
IMG_1663
Tôi nhớ em, Ốc Tre ❤

Tạm biệt dãy đất Nam Trung Bộ mến yêu, mình về nhà mà lưu luyến lắm… “Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn” đơn giản là như thế đấy!

KẾT

Cảm ơn hai người bạn đồng hành tuyệt vời đã cùng mình trải qua những ngày rong ruổi thật đáng nhớ. Có điều, mình bị thui chột khả năng định vị đường sá khi đi với bạn Ân cũng như khả năng tính toán tiền bạc khi đi với bạn Trà. Nhìn lại, vai trò trong nhóm của mình chắc toàn ngồi chém gió như trên đây hoặc lâu lâu làm trò tiêu khiển mua vui cho mama và dì ghẻ 🙂

Cảm ơn tất cả những người bạn mà chúng mình đã có duyên gặp nhau. Cầu chúc các bạn luôn hạnh phúc và thành công

Cảm ơn tất cả những người mà mình đã gặp trên đường, dù chỉ dừng lại hỏi han trong phút chốc.

Và…

Cảm ơn ba mẹ đã buông tay cho con một lần được thỏa thích bay lượn, hihi

Posted in tui đi

Khi lòng ta đã hóa những con tàu – Kỳ 2

Ngày 3: Hội An – Cảm xúc chưa trọn vẹn

Giá như mình không đi Quãng Ngãi – Lý Sơn trước thì Hội An cũng đã không quá lạ lẫm đối với mình. Một thành phố được đầu tư phát triển du lịch rầm rộ, nghe phong thanh đâu đây Hội An đã và đang mang lại nguồn thu nhập khủng cho Quảng Nam. Mà một thành phố thuần du lịch thì bạn cũng biết rồi đấy, dịch vụ kinh doanh du lịch như nấm mọc sau mưa, giá cả theo đó cũng ngùn ngụt tăng lên.

Điều đó không xấu nhưng vấn đề là có một số con người lợi dụng ngành du lịch mà kiếm chác bằng cách chặt chém du khách vô tội vạ. Họ không ý thức được đâu là sự phát triển biền vững của ngành du lịch, lấy được nhiều tiền hôm nay nhưng ngày mai “túi tiền” đó cũng tự động tránh xa thôi.

Một câu chuyện nhỏ khi vừa lên xe bus đến Hội An mà mình muốn chia sẻ. Giá vé từ Đà Nẵng vào Hội An là 20k một người. Trên chuyến xe ấy, lúc đầu mình ngồi với bạn nhưng vì có cụ già lên xe khoảng 10 phút sau đó nên mình phải nhường chỗ cho bà và xuống băng ghế sau ngồi với hai vị khách nước ngoài. Họ thấy mình ngồi cạnh cũng cười rồi mình cũng chào hỏi qua lại. Chừng dăm phút sau, cô nhân viên bán vé lại gần mình nói rất thô lỗ:

–          Nãy giờ nói gỉ, nói giá ra rồi hả?

Mình ngơ ngác chẳng hiểu gì: Ơ, con có nói gì đâu…?

–          50k một người, nói đi nhanh lên! – bà ta gằn giọng xuống

Mình lại choáng: Cái gì 50k?

–          Nói đi, nhanh lên – thúc giục lần hai

Thật sự mình chẳng còn cách nào khác, thiết nghĩ hai vị khách kia tuy vui vẻ đưa tiền nhưng cũng thoáng hiểu những gì đang diễn ra bởi sự biểu cảm trên khuôn mặt mình.

Có những nơi đặt chân đến là khi về “lòng ngậm những cánh thơ”, nghĩa là luôn nhớ về chốn ấy, luôn muốn quay lại. Với Hội An, mình thấy đẹp, thấy lạ nhưng cũng không hay lắm. Chỉ đến một lần với tư cách một lữ khách đúng nghĩa rồi vội vã đi không lưu luyến. Những hành động buôn bán nói thách, chèo kéo mời gọi mình thấy đầy rẫy ở Sài Gòn. Đến nơi này, cái mà mình tìm kiếm không phải là những điều đó…

một góc Hội An
một góc Hội An

Có điều, nói đi thì phải nói lại, đồ ăn ở đây ngon, đặc biệt là Cao Lầu và mì Quảng. Đồ có mắc nhưng mà đẹp lắm, mình đã dại dột trút khá nhiều hầu bao ở đây: nào áo, váy, vòng, đồ chơi .v.v

Mì Quảng ngon lắm *chẹp*
Mì Quảng ngon lắm *chẹp*
vậy mà cũng mua kha khá đồ ở đây :3
vậy mà cũng mua kha khá đồ ở đây :3

Trong một chuyến đi dài, không phải lúc nào tụi mình cũng ở trong trại thái vui vẻ, hăm hở tột độ. Đặc biệt là mình đây, cảm xúc bị lên xuống như đồ thị hình sin. Hội An là thời điểm mà tụi mình bị “down” nhất, một phần chia tay Lý Sơn xinh đẹp, một phần vì những câu chuyện ở trên, phần khác là đang mong chờ được ra Đà Nẵng gặp nhóm bạn dễ thương để đi chơi.

Tối đó là hôm duy nhất được ngủ đủ giấc… để sáng ra Đà Nẵng chứ còn gì !!!!!!!

Ngày 4: Đà Nẵng và những người bạn

Đến bây giờ, khi đọc lại sách của Huyền Chip mình vẫn ấn tượng nhất với câu “Traveling is not about where you are, but who you are with” (du lịch không phải là nơi bạn đến mà là những người bạn gặp). Lý Sơn đã cho tụi mình có cái Duyên thì Đà Nẵng như là Bà Nguyệt chắp nối cho cái Duyên đó. Nơi này đã mang đến cho mình những người bạn thật sự tuyệt vời để chúng tôi có thể cùng nhau ghi lại những kỷ niệm đáng nhớ.

Cuộc chơi chính thức từ khoảng 7 rưỡi tối, có một sự giao lưu khá vui ở đây Vi chở Mai, Nhân chở Trà, Ân chở chị Hạnh. Cứ thế mà đi hết chỗ này đến chỗ khác.

Đầu tiên là món bánh xèo miền Trung hấp dẫn (một phần vì tớ đang đói nữa, ngộ ghê cứ mỗi lần tớ gặp các bạn là đều trong tình trạng đói bụng), Bánh xèo ở đây khác miền Nam ở chỗ nước chấm là một loại sốt tương đậu, không phải nước mắm. Bánh ăn kèm thêm với bánh tráng mỏng đặc trưng ngoài đó mà trong Nam không có. Cái bánh được tráng nhỏ nhỏ, xinh xinh chắc bằng cỡ 1/3 cái bánh trong đây.

bánh xèo
bánh xèo

Mà hầu như đồ ăn ngoài đây mang phong cách như thế, cứ be bé thôi giống như quan niệm thẩm mỹ của người Việt mà mình được học. Cái đẹp là cái nhỏ nhỏ, xinh xắn không nhất thiết phải hoành tráng mới gọi là đẹp.

Ăn xong mình đi xem cầu Rồng phun lửa, phun nước – một biểu tượng mới của Đà Nẵng hiện đại sau cầu Sông Hàn. Người dân tụ tập rất đông nhưng khi con Rồng phun xong liền giải tán khá nhanh chóng. Thiết nghĩ Sài Gòn chả dám làm thế bao giờ đâu, bình thường vốn dĩ đã đông đúc rồi nên không dại gì làm các màn để thu hút dân chúng như trên 😀 Nếu thế thì mấy chú công an cực lắm, đứng phân luồng có khi cả tiếng còn chưa thông được cái đường đi.

Cầu Rồng phun nước
Cầu Rồng phun nước

Xem xong, mình ngồi sau lưng Vi “phóng” như bay đi ăn ya ua muối (ya ua bình thường nhưng bỏ muối vô ăn ấy mà) và ốc hút (cái này nghe quảng cáo nhiều ở Đà Nẵng). Công nhận ốc hút ngon ghê cay cay, nóng hổi ăn kèm với đu đủ xanh không hề bị ngán.

ốc hút *chùn chụt*
ốc hút *chùn chụt*

kể khổ: mình đang viết bài này lúc 11h pm và đang tự hành hạ cái bụng khi ráng nhớ lại từng mùi vị ngon lành của tất cả những món ăn ở trên đây :3

Vẫn chưa rã đám, tụi mình tiếp tục ra cầu Sông Hàn chơi, uống nước dừa trên đường Bạch Đằng và đi dạo công viên. Cứ thế mà tới tận gần 12 giờ khuya mới về tới nhà. Chị Hạnh còn nói đây là lần đầu chị đi chơi khuya như vậy đấy.

Hôm đó, mình có cảm giác như bọn mình thân nhau lâu lắm rồi mặc dù chẳng biết trước đó bạn là người như thế nào, cuộc sống của bạn ra sao, giống như nhóm bạn thân lâu ngày gặp nhau. Có lẽ các bạn hiếu khách, thân thiện nhưng cũng có lẽ trong chúng ta đều biết được sự ngắn ngủi của thời gian. Biết đâu mai này có còn gặp nhau để đi chơi như thế  nên bây giờ cứ tận hưởng, đối đãi với nhau chân thành và nhiệt tình nhất. Mình thì nghĩ thế đấy…

trước tượng mẹ Ân Cơ :D có thằng nhóc nhảy hip hop kìa
trước tượng mẹ Ân Cơ 😀 có thằng nhóc nhảy hip hop kìa

Và đôi khi, chính vì không nghĩ đến sự chảy trôi tuyến tính của thời gian mà mình đã lãng quên những người bạn xung quanh. Mình cứ nghĩ rằng ở cùng một thành phố, chỉ cách mấy mươi phút đến nhà nhau thì việc gặp nhau dễ như trở bàn tay. Thế nên, mình hay lỗi hẹn, hay lần lựa ở nhà mỗi khi đang lười ngủ, mới đây là bận việc nên bỏ ngang cuộc họp lớp đi về…

Ngày 5: Tuyệt cú mèo Đà Nẵng!

Ngày hôm đó phải đặt một dấu cảm thán (!) thật to vì khả năng chịu chơi của bọn mình. Lần đầu tiên đứa con gái 20 tuổi này biết mặt mũi Đèo Hải Vân ra răng sau bao năm chỉ nhìn thấy cái hình bé tẹo trong quyển sách. Chỉ cần nói một từ “ĐÔ. Chẳng thế mà vào thế kỷ 15, vua Lê Thánh Tông, sau khi vi hành nơi này, đã đặt tên cho đèo là “Thiên hạ đệ nhất hùng quan”. Cái tên này sau đó đã được vua Minh Mạng cho khắc lên cổng đá trên đỉnh đèo.

trên đỉnh đèo Hải Vân
trên đỉnh đèo Hải Vân

Trên đỉnh đèo Hải Vân là di tích chiến thắng Đồn Nhất, ngày xưa đây là một căn cứ quân sự của quân đội Pháp dựng nên để bảo vệ con đèo chiến lược này.

một ngôi chàng chài nhỏ nhìn từ đèo Hải Vân
một ngôi chàng chài nhỏ nhìn từ đèo Hải Vân

Tuy ngày nay đã có đường hầm Hải Vân nhưng tụi mình vẫn thích đi trên con đèo này để khám phá và thưởng ngoạn cảnh núi non trùng trùng điệp điệp, dãy Trường Sơn hun hút, cheo leo. Chạy bon bon trên đèo với một tinh thần sảng khoái cực độ, không khí mát rượi, cảnh đẹp cứ nối tiếp nhau hiện ra. Dưới chân mình xa xa là thành phố Đà Nẵng, bán đảo Sơn Trà, Cù Lao Chàm, Cảng Tiên Sa… cùng những bờ biển xanh ngắt ôm trọn bãi cát vàng. *woa woa woa*

Cảm giác rất Yomost!!!!!!
Cảm giác rất Yomost!!!!!!

Chẳng mấy chốc sau đã chinh phục hết con đèo và đến với vịnh Lăng Cô (cũng ra tận Thừa Thiên Huế chứ nhỉ). Ở đây, nhờ bạn Nhân mà mình đã bị xiêu lòng, đổ gục đứ đừ với món chip chip và vẹm nướng – món được quán đầu tư làm lâu nhất mà quả là không hề chê vào đâu được. Hương vị khó phai, quyến rũ muốn chết người. Chừng nào mới được ăn lại món ấy đây?

vẹm nướng bên đầm Lập An. Ăn rồi nhớ mãi :>
vẹm nướng bên đầm Lập An. Ăn rồi nhớ mãi :>

Chiều về, đón thêm Vi đi làng Vân. Một ngôi làng dưới chân đèo Hải Vân ngày trước là khu vực sống biệt lập của bệnh nhân phong. Đường xuống làng Vân cheo leo, dốc đứng, cũng khá là khó khăn với một đứa mắt mũi lem nhem như mình. Xuống tới làng Vân trong một chiều khá nhiều mây, khung cảnh nên thơ thi vị nhưng thoáng chút hoang tàn của những ngôi nhà bị dở đi. Phía xa kia là thành phố nhộp nhịp, sầm uất mà nơi đây lại bị cách biệt hoàn toàn với thế giới cuộc sống sôi động ấy.

Chợt hiểu cho tình cảnh của thi sĩ Hàn Mặc Tử sống cô đơn, quạnh quẽ trong trại phong cho đến cuối đời, chỉ có duy nhất ánh trăng làm bạn tri kỷ… Một tâm hồn thơ không ai chia sẻ, đầy u uất nên mới có “Thơ Điên” hay “Đau Thương” để lại cho thế hệ sau.

IMG_1495

Một góc nhìn khác, nếu được dịp cắm trại ở đây thì lý tưởng lắm các bạn à. Hôm đó phát hiện một số điều thú vị: bà Vi đích thị là thổ địa Đà Nằng, ông Nhân siêu bựa mà vui tính nữa, chị Hạnh vẫn có thể vừa leo mệt rã vừa ăn bánh mì ngon lành.

tại Làng Vân
tại Làng Vân

Hành trình trở về thành phố khá yên ắng tiếng nói cười, tại vì sắp phải chia tay nhau tại đây rồi… Có lúc sau Vi và chị Hạnh làm mình hơi bất ngờ và vui sướng, tưởng là chia tay mọi người từ ngã đường ấy nhưng lại quyết định ở lại với tụi mình cho trọn buổi tối. Đi ăn bánh Nậm (lại một món ăn hớp hồn tui nữa rồi). Hiện giờ viết ra những dòng này sao thấy nhớ các bạn quá, nhớ mấy lúc chạy xe vù vù đi chơi, ăn uống chụp ảnh, nhớ lúc cười nói thỏa thích chả biết trời trăng ra răng…

p/s: tới giai đoạn này là bị nhiễm và ghiền giọng miền Trung rồi á, nghe hắn dễ thương rứa ❤ cảm ơn vì đã đọc tới những dòng này của tớ, còn kỳ 3 nữa nhen!

Đây là video clip mình họa cho bài viết này do bạn Ân làm http://www.youtube.com/watch?v=ALh-6ygmhms