Posted in Khác, tui đi

Hiếu

Khi viết về một đứa trẻ thì tôi sẽ viết gì?

Hôm nay tôi sẽ viết về Hiếu – người bạn nhỏ tôi gặp trong chuyến đi mùa hè 2018 tại Hòn Cau (Bình Thuận). Chẳng giống như những đứa bé tôi từng gặp trước đây, chỉ dừng lại ở việc thăm hỏi, vuốt đầu rồi chúc cháu học tốt, em như một ngọn lửa tình yêu trong trẻo khơi dậy con tim tôi, nụ cười tươi mới đem đến làn gió mát và tôi học từ em được nhiều bài học quý giá.

Hiếu là con gái út của anh Bằng, một nhân viên tai Khu bảo tồn biển Hòn Cau, dịp hè nên được ba dắt ra đảo chơi một tuần. Em 10 tuổi, có dáng người thanh nhỏ, năng động. Gương mặt đầy thiện cảm với đôi mắt to tròn, lãng đãng, đôi mắt này lớn lên bao anh sẽ chết cho mà xem. Nụ cười tươi tắn, khanh khách và khả năng nói không bao giờ ngớt.

Có lẽ tôi bị em hấp dẫn ngay từ lần đầu tiên gặp gỡ. Khi ấy, tôi quên phải làm quen với nhiều bạn mới trong chuyến đi mà chỉ muốn tiếp cận em hơn. Hiếu được sinh ra và nuôi dạy trong điều kiện “hết sức tự nhiên để phát triển”, ba mẹ không ép em phải học nhiều, cho em tự do làm nhiều thứ mình thích. Em vẫn chơi điện thoại, thích xem youtube nhưng trong chừng mực nên không mang kính. Hiếu ngoan ngoãn, giàu tình thương và đôi khi sâu sắc như bà cụ non.

Những ngày ở đảo, tôi đi đâu thì có em ở đó, ăn ngủ tắm rửa cùng nhau, lặng ngắm san hô hay soi còng bắt ốc. Rồi những đêm ngủ ngoài bãi trực rùa lên đẻ, em cũng theo chân ba và chúng tôi nằm lăn lốc dưới bầu trời đầy sao… Để rồi sáng dậy có ánh mặt trời vỗ về thức giấc.

1856206e531cb242eb0d

Một vài mẩu chuyện nhỏ về em

1. Ước mơ

• Sau này con muốn lớn lên làm gì hả Hiếu?

• Con muốn thành nhà bác học

• Nhà bác học về lĩnh vực gì?

Hiếu nhìn xa xăm qua bờ biển bên kia, nơi nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân đang hoạt động xả khói ngày đêm: Con muốn tạo ra máy quét rác và lọc bụi trong không khí

• Vì sao lại muốn như vậy?

• Vì người ta xả rác và làm ô nhiễm môi trường quá, con không thích như vậy. Con yêu quê hương, muốn quê hương sạch đẹp.

2. Một buổi tối 13 âm lịch, có trăng nhưng không sáng lắm, chúng tôi dạo biển rồi nhảy lên cano ngắm biển. Cả hai ngồi im chừng rất lâu, nhất là với một đứa hay nói nhiều như Hiếu. Tôi cũng không hiểu sao em có thể im lâu như thế được

• Cô đang suy nghĩ gì vậy?

Tôi:…

• Chắc là cô đang suy nghĩ nhiều điều lắm

Cũng không biết khi ấy tôi đang nghĩ gì mà ứa nước mắt, không phải chuyện buồn đâu mà hình như được tận hưởng cảm giác an bình quá đỗi. Tôi vội gạt nước mắt, quay sang ôm em:

• Nãy giờ muỗi cắn nhiều rồi, thôi mình về đi con!

3. Lại một đêm khác trên cano chúng tôi không im lặng nữa mà nói với nhau nhiều hơn. Có những câu hỏi được giải đáp, cũng có những câu hỏi tôi gửi lại cho biển trả lời “Cô cũng không biết nữa Hiếu ơi!”

• Cô ơi vì sao bạn giàu lại không thích chơi với bạn nghèo?

• Cô còn ông bà không? Con chỉ còn bà nội thôi. Bà ngoại con mới mất rồi, con buồn lắm vì hồi xưa không hay qua thăm bà

• Cô ơi cô có thường về thăm ba mẹ không? Sau này con không muốn xa ba mẹ đâu, muốn dành nhiều thời gian cho gia đình vì ba mẹ con lớn tuổi rồi

• Cô ơi, ngày mai về rồi cô có nhớ con không? Hè năm sau cô có trở lại không?

Tôi không dám trả lời, cũng không hứa với em được. Tôi sợ làm con nít thất vọng nhưng chắc chắn tôi sẽ về thăm em. Buổi tối đầu tiên sau khi trở lại Sài Gòn, trong căn phòng nhỏ, tôi đã không thể ngủ được chỉ vì nhớ em, nhớ quãng thời gian được hoá thành trẻ con vui chơi không biết thế sự.

 

 

36465369_2238182276197988_4841764311212752896_n36397403_2238181602864722_8590322809798918144_nda40b9f2ca802bde7291

Posted in Khác, tui sống

Những gì lối sống tối giản mang đến cho tôi

Lối sống tối giản có lẽ là một đức tin mới trong cuộc đời tôi khi tôi bắt đầu thực hành theo phương pháp này từ 3 tháng trước. Và đây là những điều lối sống này đã mang đến cho tôi tới thời điểm hiện tại.

  1. Không gian sống giản dị, gọn gàng

Tôi vốn là người thích trưng bày đồ đạc, rất nhiều những thứ linh tinh từ mỹ phẩm đến đồ trang trí tôi sẽ bày biện đầy trên kệ nhà mình với một niềm thích thú trong hoan lạc rằng mình thật giàu có! Thật nhiều đồ. Nhưng rồi, đồ vật chỉ mang lại cho tôi niềm vui trong phút chốc, nó chiếm không gian sống và không khí thở của tôi trong một căn phòng trọ chật hẹp. Có những ngày về nhà, tâm trí đã mệt mà còn nhìn phòng ốc bừa bộn. Tôi chỉ muốn thét lên sao cuộc sống mệt mỏi thế này. Càng tích trữ nhiều đồ, tôi chỉ càng cảm thấy nặng nề và khó thở, như qua sông mà bạn bỏ quá nhiều hành lý trên thuyền.

Lúc trả nhà để ra Hà Nội công tác, tôi một lần nữa hoảng hốt vì số đồ mình tích trữ. Sau này khi về lại Sài Gòn và ở căn nhà mới, tôi đã bán và cho hầu như 80% số đồ đạc lúc ấy.

Bây giờ tôi đang sống trong căn phòng 15-18m2, nhỏ hơn nhiều với căn nhà trước kia, giá thuê cũng rẻ hơn nhưng tôi cảm thấy thật sự an tĩnh trong cái chuồng sạch sẽ, gọn gàng của mình với cái giường luôn phẳng, bàn làm việc trống trãi và góc mỹ phẩm bé bé xinh xinh. Để mỗi ngày về nhà sau giờ làm việc, tôi mong chờ được nằm ngay trên chiếc giường tinh tươm của mình.

29313475_2098514343498116_6316674235368278253_n
Cái ổ be bé của tôi ^^
  1. Kìm chế được thói quen mua sắm

Có một bài báo nói rằng người Việt Nam lấy mua sắm làm niềm vui. Chết thật, trước đây tôi cũng như thế, hễ buồn là lao ngay ra shop thời trang xem xem, sắm sắm, mua mua. Liều doping tinh thần quá hữu hiệu khi có cái váy mới, cái áo mới, tôi như sống trở lại.

Bây giờ niềm vui ấy vẫn còn chứ, thấy áo đẹp vẫn mê nhưng biết là chỉ mê thôi chứ không mua. Vì đôi khi đồ đẹp thật mà lại không phù hợp tính cách và dáng người của mình, mua về lại không dùng mấy hoặc chỉ mặc đôi ba lần. Lối sống này dạy cho tôi biết, bạn chỉ nên mặc những đồ cảm thấy thoải mái, là chính mình, đừng chạy theo những gu thời trang phút chốc để làm thỏa mãn bản thân hay chứng tỏ cho người khác biết mình sành điệu. Chỉ mua sắm khi thấy thật sự cần thiết.

  1. Suy nghĩ đơn giản, hiểu chính mình

Trong quá trình tôi thanh lọc đồ đạc, tôi vận dụng phương pháp trong cuốn Lối sống tối giản của người Nhật rằng hãy đặt tay lên đồ vật, những gì được kết nối với bạn, mang lại cảm xúc cho bạn thì hãy giữ, còn lại hãy cho ẻm ra đi mãi. Và những gì còn lại bây giờ là vài tấm bưu thiếp nhỏ của bạn bè, những cuốn sách tôi tâm đắc và nhiều món mỹ phẩm yêu thích (lại là mỹ phẩm hii). Trong cuộc sống cũng vậy, suy nghĩ đơn giản rằng những gì mang đến giá trị tích cực cho mình hoặc giúp ta là chính mình hơn thì hãy gắn bó với nó.

29313150_2098514370164780_117164118795814349_n
Góc sách xinh xinh
  1. Đơn giản hóa các mối quan hệ, dành thời gian cho bản thân

Hình thức của chủ nghĩa tối giản biểu hiện lên căn phòng, đồ đạc, quần áo thì tinh thần của nó chính là một lối sống lấy chất lượng hơn số lượng. Ví dụ: Tôi chỉ cần một số ít bạn bè nhưng hầu hết đều mang lại niềm hạnh phúc lớn lao cho tôi thay vì cứ mãi lao vào những mối quan hệ xã giao, tụ tập. Tôi không cần những buổi tối xem phim, lướt web mà muốn dành thời gian đó trò chuyện với gia đình, chở bà ngoại tôi đi chơi. Tôi sẽ từ chối những lời mời không cần thiết để ở nhà đọc sách, dưỡng da hay đi tập yoga chẳng hạn.

Điều này không phải là tôi khép kín cuộc sống, tôi vẫn có những mối quan hệ xã giao cần thiết cho công việc, nhưng tôi sẽ cân bằng nó để bảo toàn năng lượng cho mình. Ví như trước khi đến buổi hẹn nào đó, tôi sẽ dành thời gian trước đó cho nội tâm bản thân 🙂 Trước khi đi làm, tôi đã có một buổi sáng từ sớm tinh mơ làm những việc mình yêu thích.

  1. Sống cho hiện tại và Thiền tập

Đây chính là phần tôi tâm đắc nhất từ con đường này.

Tôi biết đến thiền tập trên lý thuyết trước khi theo đuổi lối sống tối giản. Một điều hay là khi bắt đầu trên con đường này, lối sống đã dẫn tôi đến cửa thiền của nhà Phật tự khi nào. Có phải là khi tôi bỏ bớt vật chất, sống ngăn nắp hơn, rồi tự nhiên tâm trí cũng bình thản và an nhiên hơn. Gần đây, tôi đọc cuốn sách có câu thế này Khoảng cách giữa bạn và thượng đế đếm bằng số ham muốn của bạn, càng nhiều ham muốn thì càng xa cách Ngài. Khi con người gội rửa những mưu cầu vật chất, tiền tài, danh vọng, sẽ tìm thấy sự an lạc, hạnh phúc trong đời sống và tâm trí. Thì phải rồi, có gì phải lo phải bon chen, sân si nữa đâu!

Con đường hạnh phúc cũng có chi xa xôi mà đi tìm, nó ở ngay trong chính hơi thở, bước chân của mình. Hằng ngày, tôi đi xe bus đi làm, thỉnh thoảng lâu lắm mới dùng xe máy. Trên chuyến bus mỗi sáng là bao nhiêu sự sống, bao nhiêu mặt người. Có cô chú đi khám bệnh ở Bệnh viện Bình Dân, có những em sinh viên trẻ trung, non nớt đi học ở Đại học Văn Lang, có người mẹ ôm con đi chữa bệnh, có chú hàng rong ôm thúng đồ bắt đầu ngày mưu sinh. Bên dưới là dòng xe đông đúc, hối hả cho ngày mới cứ chen nhau len lỏi qua xe bus không dứt. Tôi cũng hòa vào hơi thở sự sống ấy. Dù hoàn cảnh, số phận mỗi con người có ra sao thì còn được sống vẫn là một phép nhiệm mầu đúng không bạn nhỉ?

“There is no way to happiness, happiness is the way” – Thích Nhất Hạnh

(Không có con đường nào đi đến hạnh phúc, hạnh phúc chính là con đường rồi)

Posted in Khác

Closing Facebook

2nd day without Facebook is 2nd day I learn to live in the real way. I feel free feel connection and wish I never have a Facebook account.

Keep moving forward. 

Posted in Khác

Về Quãng Ngãi

Ba năm trước, Quãng Ngãi với là đảo Lý Sơn, là nhóm bạn thú vị tình cờ làm quen, là lần đầu tiên đi chơi xa nhà như thế

Bây giờ, Quãng Ngãi là quê người yêu, là lần đi chơi mà người ta gọi là “ra mắt”. Ừ, thì gọi ra mắt cũng được nhưng mình cảm thấy vô tư thôi, không có nghiêm trọng như kiểu ba mẹ mình nghĩ.

Về miền Trung là phải ăn ăn và ăn

Công nhận bụng mình hạp với đồ ăn miền Trung ghê gớm (í mà hình như đồ ăn miền nào mình cũng hợp). Các món đã ăn là bánh bèo, bánh xèo, bánh nậm, bánh đập, bánh tráng ruốc, bánh tráng kẹp, mỳ quảng, ram chiên, thịt luộc mắm nêm, ghẹ hấp… Mình bị vỗ béo không ngơi nghỉ và mình cũng ăn rất nhiệt tình nữa.

Mọi người dễ thương và quý mình. Hai bác và chị Dao rất lo lắng cho mình, chăm sóc mình rất chu đáo. Nói chung giọng thì cũng không khó nghe lắm, trừ anh Kiệt nói mình chỉ hiểu 70% hehe. Nhưng đôi lúc nghe hoài cũng hơi nhức đầu đấy. Ý mình không phải chê khen gì đâu. Đó là điều đương nhiên khi chúng ta khác nhau về vùng miền và lối sống.

14516559_1463499880332902_8383525397711211102_n

Có điều là, mình nhận ra trong các cuộc nói chuyện của gia đình 3 miền.

Miền Bắc: thường thích khoe quan hệ, so sánh con cái người này người kia, tò mò hay ganh đua chuyện những nhà khác đã và đang làm được gì; thích bàn về chính trị.

Miền Trung: nói về chuyện bà con cô bác dòng họ ra sao, chuyện làm ăn tới đâu, xây được mấy căn nhà, mua được bao nhiêu mảnh đất, cho con đi du học những đâu; cũng thích bàn về chính trị luôn.

Miền Nam: nói chuyện vô thưởng vô phạt, về phim ảnh, gameshow, siêu thị khuyến mãi cái gì, bàn về các món ăn, kể chuyện học hành, hàng xóm; đôi lúc chửi chế độ, rủa mấy ông tham quan.

Chỉ là cảm nhận theo quan sát của riêng mình thôi.

Ra mắt rồi thì sao?

Thì bình thường chứ sao, mình mới 24 tuổi thôi, còn trẻ lắm. Mình muốn rong chơi, tận hưởng, đi đây đó cho thỏa thích đã… rồi hãy cưới xin. Đương nhiên, vẫn yêu nhé!

Đây là hình ảnh Mai năm 24 tuổi. Cũng tươi, hơi béo và thích cười lắm. Còn bị gọi là “Voi con” nữa chứ, cái tên mới yêu làm sao 🙂

viber-image