Nuôi dưỡng đứa trẻ bên trong – Ngày 3

Mình xin được kể 2 mẩu chuyện sau đây:

Trong một ngày nhân duyên tốt đẹp, mình gặp được một người thầy. Thầy nhìn mình và bảo

  • Con bé này tính tình gai góc, thẳng thắn và rất quyết liệt trong cuộc sống. Có cái hay mà cũng lắm cái dở trong đó.
  • Dở gì thưa thầy?
  • Con là người thiếu lòng bao dung, cho bản thân cũng như người khác…

Ngẫm nghĩ…

Trong một buổi sáng lướt blog của chị Chi Nguyễn, một trong số ít blogger tài năng mà mình theo dõi, mình đọc bài về Self-compassion (lòng trắc ẩn) – cái mà mình và chị ấy (theo như chị nói) đều có điểm tương đồng. Chúng mình đều là những người ít lòng trắc ẩn.

tải xuống

Vậy lòng trắc ẩn là gì?

Nói sang một chút về trắc nghiệm MBTI, mình là ESTJ – Người điều hành. Một con người sẽ luôn có xu hướng kiểm soát mọi việc, có tố chất lãnh đạo và quản lý. Điểm mạnh của tính cách này là người tiên quyết, hành động. Điểm yếu là dễ nóng giận và không hài lòng nếu mọi thứ nằm ngoài tầm kiểm soát, ghét sự chậm trễ và không hiệu quả. Những người cầu toàn như thế này thường sẽ ít chấp nhận những sai lầm và lỗi của chính mình và cả người khác. Điều này mình nhận thấy rõ trong học tập và công việc, từ bé đến lớn của mình.

Khi còn đi học: từ thời cấp 1 mình khát khao những điểm số cao, vì mình là lớp trưởng hoặc lớp phó học tập. Áp lực trên vai là phải luôn dành những con điểm tốt. Hễ khi trả kết quả bài kiểm tra mà mắc một lỗi ngớ ngẩn nào đó bị trừ điểm là mình dằn vặt bản thân, khó chịu suốt cả ngày. Nhớ hồi thi đại học môn Toán, mình làm sai 1 câu cuối trong đề (câu này rất dễ, gần như cho không 1 điểm). Cái sai oan uổng đó làm mình không thoải mái khoảng mấy tháng trời. Mình nói “giá như mà đậu đại học điểm cao hơn”.

Khi vừa đi làm: Nơi làm việc đầu tiên của mình là Báo Thanh Niên, mình làm việc tại ban quốc tế, chịu trách nhiệm dịch và viết các tin tức quốc tế mỗi ngày. Công việc đòi hỏi tốc độ nhanh, chính xác cao. Bạn phải kiểm tra nguồn tin rất kỹ, kiểm tra từng thuật ngữ đảm bảo sử dụng đúng. Mình nhớ có những ngày lỡ làm sai, sếp gọi mắng, sếp trên nữa viết mail la. Thực sự những cái không hoàn hảo đó, từ chủ quan lẫn khách quan đều khiến mình dằn vặt bản thân, trách móc vì sao có bấy nhiêu đó làm không xong. Nhưng cả mình và mọi người đều không thừa nhận rằng mình còn mới, sai phạm là điều chắc chắn có. Điều này cũng lặp lại như hồi làm ở Ogilvy, với cường độ công việc cao, quản lý nhiều khách hàng nhưng mỗi thứ gửi ra cho khách đều phải đảm bảo chất lượng tốt nhất. Và người sếp trực tiếp của mình lúc đó cũng là người cầu toàn không kém. Chị ấy sẽ kiểm tra từng con chữ, con dấu sao cho hoàn hảo nhất có thể. Mình công nhận việc này giúp chất lượng công việc rất tốt nhưng dần dà thấm vào tính cách của mình và đã làm mình mất cân bằng trong cuộc sống.

heart-mind

Cuộc sống là những va chạm và trải nghiệm mà con người nếu không mắc lỗi thì sẽ không bao giờ trưởng thành và lớn lên được. Mình cũng thế. Nhưng cách ứng xử với lỗi lầm của mình chưa thực sự đúng. Các nhà tâm lý học đã nói, muốn gieo trồng hạt giống Self -compassion thì hãy đối xử với bản thân như một đứa trẻ. Nghĩa là khi đó té ngã hay bị đau, bạn hãy yêu thương và dỗ dành, chăm sóc vết thương cho nó. Tự nhủ bằng những lời dịu dàng “lần sau hãy cẩn thận hơn nhé” và nói yêu nó thật nhiều thật nhiều. Nhưng những gì mình làm hình như ngược lại, mình sẽ khó chịu khi đứa trẻ ngã, bảo rằng sao chẳng cận thận gì hết, dơ người trầy da rồi thấy chưa. Điều này làm đứa trẻ bên trong mình buồn hơn. Cuộc sống là những trải nghiệm, hãy cho đứa trẻ được ngã, để nó biết chỗ nào có đá, ngã đau như thế nào và tìm ra kỹ năng tốt nhất cho mình để đi đứng vững vàng.

Từ thiếu sự cảm thông cho bản thân, mình cũng thiếu đi sự khoan dung dành cho người khác. Mình không dễ dàng hiểu và chấp nhận những khó khăn của người khác. Mình sẽ tự nhủ rằng “có như vậy mà bạn cũng không làm được, sao bạn uỷ mị và chậm chạp vậy. Tôi không thích người không năng suất”. Trong tình yêu, mình cũng trách móc người yêu nếu anh ấy có phạm lỗi như trễ hẹn, quá bận không có thời gian, quên cái này cái kia. Một anh người yêu cũ trước khi chia tay từng dặn một câu “Em bớt chỉ trích lại thì em sẽ hạnh phúc hơn”. Lúc đó cũng không hiểu mấy… (Giờ ảnh lấy vợ và hạnh phúc lắm rồi).

post18

Thiếu lòng trắc ẩn với bản thân là một dấu hiệu không yêu bản thân!

Những việc mình đang làm, thiền tập, ăn ngủ đủ giấc, sống healthy mỗi ngày là do lý trí mình bảo “đó là điều tốt để yêu thương bản thân, hãy làm theo”. Mình đang chơi với lý trí nhiều hơn người bạn tình cảm. Mình đã bỏ quên và chưa đi sâu vào tận cùng tình cảm của mình, có bao giờ hỏi trái tim mình thực sự muốn gì và cần gì chưa? Có bao giờ thông cảm và chấp nhận quá khứ đã qua như bản chất không hoàn hảo của con người. Có lẽ, mình đã sống với lý trí khá lâu đến nỗi để con tim cô quạnh. Để mỗi lần mình lên cơn cảm xúc tồi tệ, lo lắng thái quá, lại chính là dấu hiệu báo động của trái tim muốn gửi đến mình “bạn hãy trò chuyện cùng tôi, hãy để tình cảm con người được chảy tràn cùng bạn, hãy để đứa trẻ bên trong được cất tiếng. Hãy chơi đùa với nó đi và nói yêu nó thật nhiều”.

Từ hôm nay, tự hứa là sẽ tình cảm hơn… 🙂

Advertisements

Ngày 2: Thức dậy trước bình minh. Hít thở sâu!

5h sáng tự động bật dậy là dấu hiệu đáng mừng của mình về một nhịp sinh học tốt. Mình thích dậy sớm trước mặt trời mọc, trước khi bình minh đến để có nhiều thời gian trong ngày hơn. Sau này một số báo còn nói việc thức dậy sớm với điều kiện phải ngủ đủ giấc sẽ giúp con người minh mẫn, sáng suốt.

Hồi xưa còn làm ở Ogilvy, công việc bận rộn bề bộn, mình thường dậy sớm khoảng 5 6h để đọc sách, đi tập yoga rồi chuẩn bị bữa ăn mang theo. Lúc ấy bận vậy mà còn làm được, bây giờ thì chỉ thỉnh thoảng thôi. Khi có một áp lực một ngày làm việc bận rộn sắp đến thì mình mới có động lực dậy sớm để dành nhiều thời gian cho bản thân hay sao?

Khi dậy sớm như hôm nay, cảm giác một ngày sẽ rất dài và có nhiều thời gian cho bản thân. Dạo gần đây mình 7 8h mới dậy, vội vàng ăn sáng rồi tới công ty. Công việc thì cũng nhàn nhã, không bận rộn nên thôi mình lại cứ ngủ vùi cho đã, không quý trọng thời gian buổi sáng. Mình phải suy nghĩ về công việc hiện tại thôi… con người không thích nhàn hạ mà.

Không gian yên ả lúc này chỉ có mình và tiếng gà gáy quanh đây, tiếng mở cửa hay dọn hàng của hàng xóm. Ngày 2 chỉ cần dậy sớm, ngồi thiền 20p, tập vài động tác co giãn cho mềm người, đọc sách. Hôm nay cũng là thứ 2 đầu tuần, tuần thứ 3 của tháng 10.

Chúc mình một tuần mới nhiều may mắn! Và mọi người cũng vậy nhé!

Yêu thương,

Mai

100 Days of Loving Myself – Day 1

Dự án “100 ngày yêu thương bản thân” được lập ra với mục đích ghi lại hành trình kết nối với cảm xúc và tâm trí của chính mình mỗi ngày. Nói vậy nghĩa là trước đây mình không yêu thương bản thân, không phải, mình đã và đang thực hiện nó mỗi ngày nhưng bạn biết không, có những ngày mình tệ lắm. Cảm xúc mình tăm tối, mình lại bù lu bù loa làm nhiều chuyện khùng điên như vào lúc 6h sáng, gọi điện cho người yêu cũ hỏi “anh có người yêu mới chưa?”. Đó là những ám ảnh trong lòng mà mình không thể nào giải quyết được. Mình cần thời gian, cần dự án này để làm động lực thay đổi và cũng cần sự động viên của các bạn nữa.

Ngày 1: Cuộc sống bắt đầu khi mình deactive Facebook

Việc làm đầu tiên trong ngày 1 này là deactive ngay Facebook. Chính việc lướt mạng xã hội làm tâm trí mình xao động. Mình nhìn qua cuộc sống trên mạng ảo của người này người kia, thấy những thành công, những chuyến du lịch nước ngoài như cơm bữa rồi ngẫm nghĩ tới cuộc sống của mình. Lòng đố kỵ hay một thứ năng lượng tiêu cực nào đó trỗi lên, mình nghĩ sao mình kém cỏi vậy. Đi làm công ăn lương như vầy biết khi nào được giàu có và thành công như họ.

Mình sai rồi. Mỗi lần nghĩ như vậy, đó là liều thuốc độc giết chết giây phút hiện tại vì mình đã bị cuốn vào cuộc đời của người khác. Nay mình đóng Facebook (tương lai đóng luôn càng tốt) để toàn tâm toàn ý tập trung vào bản thân trước đã. Mình không cần đăng những tấm hình selfie để tăng sự chú ý, để “thả thính” lung tung trong những lúc cảm thấy cô đơn.

Mình cần bản thân được yên tĩnh từ bên trong để đối mặt với tất cả các trạng thái: vui, buồn, sợ hãi, trách móc hay tự vấn… Đối mặt để thấu hiểu và làm bạn cùng các trạng thái, chứ không phải là trốn tránh và gác nó sang một bên. Để rồi trong một ngày bất chợt, nó lại tìm về mình gây phiền phức, khiến mình lao đao rối trí. 

Câu nói mình ghi nhớ ngày hôm nay: cuộc sống là một dòng sông, đừng cố bơi ngược dòng, hãy thả lỏng và dòng nước sẽ đưa bạn đi đến nơi cần đến! Nghĩa là hãy thuận theo những quy luật tự nhiên của cuộc sống. Không tham lam cưỡng cầu.

Hành động mình làm ngày hôm nay: ôm lấy cơ thể, xoa dịu và nâng niu thật nhiều.

aid65169-v4-728px-Love-Yourself-Step-15-Version-3

Bình an và yêu thương!

Mai. 

Giữa năm 2018

Thời gian này tự nhiên bồn chồn nhớ lại năm ngoái đang khăn gói trả nhà ra Hà Nội sống. Một chuyến phiêu lưu thú vị của cô gái đang hoang mang và buồn bã, giống hệt nữ chính trong Ăn, Cầu nguyện, Yêu; thất tình rồi lại lao vào chuyện tình khác rồi lại thất tình nữa. Nhưng bây giờ mình đã là một phiên bản tốt hơn, sau những vấp ngã, mình ý thức được việc phải yêu thương và chăm sóc bản thân. Vì chẳng có ai có thể làm tốt chuyện đó ngoài mình.

Ok, bây giờ mình là một cô gái độc thân, giàu năng lượng và xinh đẹp! Một ngày cuối tuần thật xịn của mình đã diễn ra như thế này.

Sáng: 6 giờ hẹn nhóm bạn chạy bộ tại công viên Lê Văn Tám, vẫn tiếp tục hành trình 5km non-stop nhưng lần này tăng pace lên, chạy nhanh để rút ngắn thời gian. Mình yêu cảm giác cơ thể nóng lên, mồ hôi nhễ nhại như thải bao nhiêu chất độc và căng thẳng ra khỏi người, làn da ửng đỏ, căng bóng được trẻ hoá mà không cần kem dưỡng da nữa. Mình cứ cắm đầu chạy, đếm nhịp và thở đều, tập trung vào hơi thở chính là bí quyết của môn này. Đã có lúc hơi mệt muốn dừng nghỉ mà may sao Chu Du ở đâu xuất hiện, thế là mình “ngậm ngùi” chạy tiếp, cơn làm biếng đã không có cơ hội trỗi dậy.

Chạy mệt rã rời xong tụi mình đi ăn sáng, quất một tô bánh canh bột gạo ít bánh, quá ngon cho những ngày low carb vừa qua. Nhưng mà vô tuần là phải nghiêm chỉnh lại ngay. Ăn xong thì đi Cafe ở một quán khá ngon trên đường Phan Xích Long. Cafe ra bàn thì các bạn mình thưởng thức rồi bàn luận về độ ngon của nó, mình chẳng hiểu nhiều về cafe nên thôi cứ trung thành với nước ép không đường. Chỗ bàn tụi mình ngồi ở ngoài hiên quán, có ghế tre, gối đệm và giàn cây phủ. Vì quán trong hẻm nên cũng yên tĩnh và vắng xe, đây gọi là “quality time with best friends”, khi mình được thoải mái nói chuyện rồi đùa vui cùng những người bạn thật sự.

37926363_1523510944422322_3075353942947790848_n

Nói chuyện Sử Talk về vua Minh Mạng hôm qua mình đi nghe, rồi chuyện chạy bộ, trekking, du lịch ở khắp nơi. Ở nhóm tụi mình rất ít nói chuyện về công việc. Nói tới cái gì mà một hồi Chu Du kéo cả đám vô Salomon mua giầy cho chuyến đi Nepal sắp tới. Huhu dù biết là sớm muộn cũng phải mua nhưng không nghĩ nhanh như thế. Mấy củ đã ra đi không thương tiếc cho một đôi giầy. Thôi mình sẽ lấy đó làm động lực tập luyện. Có sức khoẻ là có tất cả.

Trưa: Về nhà nấu ăn trưa, mình lôi hết đồ còn trong tủ ra chế biến ngẫu hứng. Yêu những lúc nấu ăn vô cùng vì đó là lúc mình thư giãn và hạnh phúc lắm. Trưa nay ăn Ức gà xào rau củ, Canh kim chi đậu hủ. Cũng không quên dọn ổ mèo và cho chúng ăn. Ăn xong thì xem Youtube rồi đánh một giấc ngon lành để hồi phục cơ bắp.

Chiều: Là lúc này đây, mình ngồi viết blog rồi lát đi đọc cho xong cuốn “Trở về hoang dã” của chị Trang Nguyễn.

Tối: Đi đón em về sau chuyến đi cắm trại ở Bình Thuận của nó. Con bé vui và thích chương trình lắm, lần đầu tiên năm 17 tuổi mà được ba mẹ cho đi hơi xa như vậy. Rồi đọc tiếp tài liệu cho công việc mới nữa.

Nói hơi dài cũng chỉ để ghi lại hành trình của một cô gái độc thân vui tính. Tự bản thân mình phải sống hạnh phúc chứ không mong chờ ai đó đem đến hạnh phúc cho mình. Tự bản thân là một khối tròn đầy chứ không phải một nửa để chờ ai đến ghép. Vậy người yêu trong tương lai sẽ là gì? Đó sẽ là người vun đắp thêm cho hạnh phúc nội tại của mình mà thôi, làm mình đã yêu đời càng yêu đời hơn. Người bạn đồng hành đồng chí hướng, đặc biệt tôn trọng nhau và mối quan hệ sẽ giúp cả hai tiến xa hơn trong cuộc sống.

Người yêu hiện tại đây, tèng téng teng!!! 

37982956_2290392047643677_651511062373335040_n.jpg

 

“Rồi hòn đá sẽ lăn”

Đó là lời động viên mình luôn nhủ mỗi khi gặp khó khăn. Vì sao mình lại liên tưởng đến hình ảnh này? Tưởng tượng bạn ra sức đẩy một hòn đá to rất to, ban đầu sẽ cảm thấy rất nặng, sức ì của hòn đá thật lớn và bạn thì vật vã đẩy trong mọi tư thế… Một, hai, rồi ba nhịp, thở dốc, gồng mình, siết bụng để bằng mọi cách dùng lực đẩy đi, rồi hòn đá bắt đầu lăn những chuyển động chậm chạp. Lăn đều rồi lăn đều, nó đã di chuyển đi rồi.

Câu chuyện này ứng dụng được rất nhiều trong cuộc sống:

1. Công việc mới: Bạn tiếp xúc với những điều mới tinh tươm, như một thế giới khác lại mở ra. Kiến thức mới, vai trò mới, môi trường, văn hoá cũng mới và… những con người mới nữa. Lúc này, thách thức của một nhân viên mới là khả năng thích ứng nhanh, càng hoà nhập và nắm bắt nhanh càng tốt. Thú thật, với công việc trước, mình mất cả 3 tháng còn chưa hiểu lắm chuyện gì đang xảy ra. Mình ngu ngơ trong những năm tháng ấy thật. Nhưng lần này phải khác chứ, đâu ai tắm mãi trên một dòng sông. Lấy hết kinh nghiệm xương máu ra mà thích nghi nhanh nhất có thể. Rồi cũng sẽ quen thôi. Có sức thì đẩy nhanh được mà.

2. Tập luyện: mình đã bắt đầu tập luyện nghiêm túc được nửa tháng, kèm với chế độ ăn chọn lọc (tuyệt đối không còn ăn bậy các chất đường, tinh bột trắng). Mục tiêu của mình là tăng thể lực và có một cơ thể thật săn chắc, đồng hồ cát quyến rũ hihi. Việc tập luyện có thể nói là minh chứng rõ nhất cho tựa đề của bài này. Thời gian đầu mình không chịu nổi, thật sự nhịp tim tăng nhanh muốn vỡ ngực. Các triệu chứng thường thấy là tai ù, hoa mắt, buồn nôn khi tập các bài tăng sức bền. Nhưng mỗi lần tập xong lại thấy khoẻ lâng lâng người. Đó là khi cơ thể giải phóng các hormone hạnh phúc như endorphine, serotonin, dopamine giúp mình cân bằng cảm xúc và cảm thấy tràn đầy năng lượng. Mình sẽ cố xem việc tập luyện như bữa ăn hằng ngày, khi nào còn ăn thì còn tập; như hòn đá đã bắt đầu lăn đều trong quỹ đạo của nó.

3. Chia tay người yêu: cái khó nhất khi từ bỏ một mối quan hệ là từ bỏ thói quen! Cái thói quen làm cho con người ta đau khổ và thiếu thốn. Xây dựng thói quen thì dễ, từ bỏ nó xem ra khó gấp mấy ngàn lần nhỉ? Mình cũng không nhớ đã bao lần chủ động xao nhãng tâm trí để không nhắn tin cho người cũ, đã bao lần chạy vù ra ngoài đường chỉ để không gọi điện. Và rồi cũng quen cả thôi. Tập trung vào cuộc sống của mình và hình thành thêm những thói quen tốt khác.

Ngẫm nghĩ nhân một ngày lần đầu tiên hoàn thành cự ly 5km, chạy không ngừng nghỉ trong 45p. Ở 3km đầu người mình mệt và mỏi lắm, nhưng gần kết thúc chặng đường thì cơ thể được tái tạo. Mình không hề thấy mệt hay qúa sức chút nào. Hoan hô vì đã không bỏ cuộc giữa chừng! Xách mông lên và chạy hay tập bất cứ môn gì cũng được, để tận hưởng được hormone hạnh phúc chảy tràn, bạn nhé.

chay bo

Mình có nên đổi tên blog thành Voi con chạy bộ không nhỉ? 🙂

 

Hiếu

Khi viết về một đứa trẻ thì tôi sẽ viết gì?

Hôm nay tôi sẽ viết về Hiếu – người bạn nhỏ tôi gặp trong chuyến đi mùa hè 2018 tại Hòn Cau (Bình Thuận). Chẳng giống như những đứa bé tôi từng gặp trước đây, chỉ dừng lại ở việc thăm hỏi, vuốt đầu rồi chúc cháu học tốt, em như một ngọn lửa tình yêu trong trẻo khơi dậy con tim tôi, nụ cười tươi mới đem đến làn gió mát và tôi học từ em được nhiều bài học quý giá.

Hiếu là con gái út của anh Bằng, một nhân viên tai Khu bảo tồn biển Hòn Cau, dịp hè nên được ba dắt ra đảo chơi một tuần. Em 10 tuổi, có dáng người thanh nhỏ, năng động. Gương mặt đầy thiện cảm với đôi mắt to tròn, lãng đãng, đôi mắt này lớn lên bao anh sẽ chết cho mà xem. Nụ cười tươi tắn, khanh khách và khả năng nói không bao giờ ngớt.

Có lẽ tôi bị em hấp dẫn ngay từ lần đầu tiên gặp gỡ. Khi ấy, tôi quên phải làm quen với nhiều bạn mới trong chuyến đi mà chỉ muốn tiếp cận em hơn. Hiếu được sinh ra và nuôi dạy trong điều kiện “hết sức tự nhiên để phát triển”, ba mẹ không ép em phải học nhiều, cho em tự do làm nhiều thứ mình thích. Em vẫn chơi điện thoại, thích xem youtube nhưng trong chừng mực nên không mang kính. Hiếu ngoan ngoãn, giàu tình thương và đôi khi sâu sắc như bà cụ non.

Những ngày ở đảo, tôi đi đâu thì có em ở đó, ăn ngủ tắm rửa cùng nhau, lặng ngắm san hô hay soi còng bắt ốc. Rồi những đêm ngủ ngoài bãi trực rùa lên đẻ, em cũng theo chân ba và chúng tôi nằm lăn lốc dưới bầu trời đầy sao… Để rồi sáng dậy có ánh mặt trời vỗ về thức giấc.

1856206e531cb242eb0d

Một vài mẩu chuyện nhỏ về em

1. Ước mơ

• Sau này con muốn lớn lên làm gì hả Hiếu?

• Con muốn thành nhà bác học

• Nhà bác học về lĩnh vực gì?

Hiếu nhìn xa xăm qua bờ biển bên kia, nơi nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân đang hoạt động xả khói ngày đêm: Con muốn tạo ra máy quét rác và lọc bụi trong không khí

• Vì sao lại muốn như vậy?

• Vì người ta xả rác và làm ô nhiễm môi trường quá, con không thích như vậy. Con yêu quê hương, muốn quê hương sạch đẹp.

2. Một buổi tối 13 âm lịch, có trăng nhưng không sáng lắm, chúng tôi dạo biển rồi nhảy lên cano ngắm biển. Cả hai ngồi im chừng rất lâu, nhất là với một đứa hay nói nhiều như Hiếu. Tôi cũng không hiểu sao em có thể im lâu như thế được

• Cô đang suy nghĩ gì vậy?

Tôi:…

• Chắc là cô đang suy nghĩ nhiều điều lắm

Cũng không biết khi ấy tôi đang nghĩ gì mà ứa nước mắt, không phải chuyện buồn đâu mà hình như được tận hưởng cảm giác an bình quá đỗi. Tôi vội gạt nước mắt, quay sang ôm em:

• Nãy giờ muỗi cắn nhiều rồi, thôi mình về đi con!

3. Lại một đêm khác trên cano chúng tôi không im lặng nữa mà nói với nhau nhiều hơn. Có những câu hỏi được giải đáp, cũng có những câu hỏi tôi gửi lại cho biển trả lời “Cô cũng không biết nữa Hiếu ơi!”

• Cô ơi vì sao bạn giàu lại không thích chơi với bạn nghèo?

• Cô còn ông bà không? Con chỉ còn bà nội thôi. Bà ngoại con mới mất rồi, con buồn lắm vì hồi xưa không hay qua thăm bà

• Cô ơi cô có thường về thăm ba mẹ không? Sau này con không muốn xa ba mẹ đâu, muốn dành nhiều thời gian cho gia đình vì ba mẹ con lớn tuổi rồi

• Cô ơi, ngày mai về rồi cô có nhớ con không? Hè năm sau cô có trở lại không?

Tôi không dám trả lời, cũng không hứa với em được. Tôi sợ làm con nít thất vọng nhưng chắc chắn tôi sẽ về thăm em. Buổi tối đầu tiên sau khi trở lại Sài Gòn, trong căn phòng nhỏ, tôi đã không thể ngủ được chỉ vì nhớ em, nhớ quãng thời gian được hoá thành trẻ con vui chơi không biết thế sự.

 

 

36465369_2238182276197988_4841764311212752896_n36397403_2238181602864722_8590322809798918144_nda40b9f2ca802bde7291