Khoái cảm

Hôm nay mình đã chính thức gửi ra email xin nghỉ việc. Một việc mà lẽ ra mình phải làm cách đây 5 tháng khi cảm thấy đã không còn phù hợp. Nhưng mình đã lờ đi tiếng nói bên trong, bỏ qua những cảm xúc trong lòng mà cứ cố đấm ăn xôi. Mình đã để nhiều nỗi sợ vây quanh: sợ CV không đẹp do nhảy việc nhiều, sợ không có tiền lương, sợ mình chưa đủ kiên nhẫn, sợ chưa đủ cố gắng, sợ mất lòng anh chị sếp khiến họ buồn. Ôi thôi nhiều lý do và rào cản vây quanh. 

Sau nhiều cuộc trò chuyện với nội tâm và thời gian trải nghiệm, mình nhìn ra được những lo lắng đó và trả lời từng chút một. Chưa có việc mới thì từ từ sẽ có. Không buông cái cũ thì sao có cái mới. Thu nhập ít đi thì kiếm việc freelance làm thêm. Biết đâu đây là thời gian quý giá mà cuộc sống ban tặng mình để có thêm trải nghiệm bên ngoài, dành thời gian nhiều hơn với bạn bè và gia đình thì sao. Chẳng có gì phải lo nghĩ, chẳng có gì cần quan tâm ngoài chính mình. 

Rồi gạt qua một bên nỗi sợ, mình đã xin nghỉ việc một cách chân thành và quyết liệt nhất. Quyết liệt là vì cái tính cả nể mà mình đã không từ chối được khi xin nghỉ lần 1. Sau khi nhắn tin xong xuôi, trong lòng mình trỗi lên một khoái cảm tuyệt vời, những rung động được ngân vang rộn rã. Thì ra làm theo tiếng gọi con tim tuyệt đến thế sao, đáp ứng những cảm xúc chân thật là một điều quá tuyệt diệu. Thì ra dũng cảm nói KHÔNG là đỉnh cao của việc yêu thương bản thân. 

Mình hạnh phúc đến nỗi nằm cười lâng lâng cả buổi 😀

Cũng trong tháng này, mình lại super cool ngầu một lần nữa khi nói KHÔNG với chuyện bán nhà, nói KHÔNG với một sự níu kéo tình cảm. Giống như một đường biên giới của cảm xúc, mình cố định nó lại và không muốn người khác xâm phạm vào lãnh địa của mình nữa. Và chỉ những ai thật sự xứng đáng mới được bước vào cái thế giới TÌNH YÊU của mình. Lại một khoái cảm nữa!

Gần đây mình đọc cũng một quyển của Osho: Courage – The Joy of Living Dangerously. Quyển sách như “tín hiệu” cho cuộc sống của mình, mở ra cho mình cả bầu trời nhận biết. Có một đoạn như sau: 

“Can đảm (courage) là một từ rất thú vị, có nguồn gốc từ tiếng La-tinh, trong đó Cor có nghĩa là trái tim. Vậy nên can đảm có nghĩa là sống bằng trái tim, và chỉ những người yếu đuối mới sống bằng lý trí. Vì sợ, họ luôn tạo ra một rào chắn suy luận logic bao quanh mình. Vì sợ, họ đóng mọi cánh cửa bằng thần học, bằng các khái niệm, từ ngữ, lý thuyết – và ẩn nấp bên trong những cánh cửa đóng kín này. Con đường của trái tim là con đường can đảm. Đó là sống cùng với những yếu tố gieo rắc nỗi bất an, sống trong tình yêu và sự tin cậy. Đó là dám dấn bước vào chốn vô định”. 

Và còn nhiều đoạn hay thật hay khác nữa! 

Đêm nay lại nằm lâng lâng nữa rồi… 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s