Ngày 80+: Thấu hiểu những phiên bản

Trong chiêm tinh học có khái niệm “cung mọc” bên cạnh cung hoàng đạo mặt trời (Sun Sign). Cung mọc là cách thể hiện của bạn ra bên ngoài, thuờng sẽ khác với con người bên trong. Một số người sẽ có cung mọc giống sun sign luôn.

Nhưng mình nghĩ, không chỉ dừng lại ở cung mọc. Con người có nhiều phiên bản tính cách trong bản thân. Tuỳ mỗi trường hợp, môi trường sống sẽ thể hiện phần tính cách thích hợp mà mình nghĩ sẽ cân bằng được mối quan hệ và tốt cho bản thân, mọi người.

Nhìn lại các phiên bản của mình một chút.

Trong công việc: mình khá lạnh lùng, dứt khoác, luôn trách nhiệm như đôi lúc thiếu sự đồng cảm với người khác. Vì trong công việc mình không thoải mái để thể hiện con người của mình, có phải vì môi trường công việc chưa phù hợp hay không, chứ mình luôn biến thành con người khác khi vào việc. Nhiều đồng nghiệp trước đây đánh giá mình hơi lạnh lùng, khó kết bạn khi mới ban đầu biết mình. Khách hàng thì nói mình thẳng thắn, chăm chỉ và “biết điều”.

Với bạn bè thân thiết: mình thoải mái, luôn muốn chăm sóc cho các bạn, rõ ràng là mình luôn là bếp trưởng của mọi cuộc ăn uống, làm trò hài hước cho các bạn vui và thể hiện những câu hỏi ngốc nghếch nhất trên đời của mình.

Với gia đình: mình luôn là một đứa trẻ – một đứa trẻ cười giỡn đùng đùng đến nỗi mẹ nhìn mà ngao ngán “không biết sau này con có con sẽ như thế nào, mẹ là mẹ không hình dung được rồi đó”.

Với người yêu: cũng gần như giống với bạn bè thân, thêm cái thích được ôm ấp, thân mật, được nhõng nhẽo, dirty talk sometimes; đôi lúc sẽ hơi ghen tuông, lên cơn khùng quá đáng và… vẫn yêu tự do.

Vậy nếu không có gì ràng buộc, về công việc cũng như các mối quan hệ, mình sẽ là con người như thế nào?

“CHILL GIRL”

Mình rất thích tận hưởng cuộc sống trong từng phút giây.

Những buổi tối về nhà, chỉ cần được ăn uống, tắm rửa sạch sẽ, rồi mình ngồi trên giường ôm máy viết lách như thế này, hoặc đọc sách, xem phim. Là đã cảm thấy thoải mái nhất cuộc đời.

Một buổi sáng cuối tuần, mình trang điểm, mặc quần áo đẹp ra ngoài, ăn một món thật ngon sau đó chui vào rạp phim. Tiếp đến (NẾU LÀ Ở HÀ NỘI), mình sẽ còn đi hết triễn lãm này tới bảo tàng khác, đến HRC nấp mình ở đâu đó, trầm ngâm nghe hát du dương, khói thuốc bay lãng đãng, rít một hơi cho đỡ lạnh nếu vào mùa đông. Và tản bộ về đêm, với ai đó hay một mình cũng được, ngắm màn đêm bao trùm cả trái tim Việt Nam, tiếng người tiếng xe, âm thanh cuộc sống vang lên trầm lặng và bình yên…

Mình cảm thấy cô đơn là có. Nhưng mình đã yêu sự cô đơn này và đổi tên cho nó thành “Chill

Và chỉ có ở Hà Nội, cái phiên bản “Chill Girl” này mới được thể hiện đậm nét nhất. Nơi đó hình như cho mình deep trong từng khoảnh khắc. Mình có chia sẻ với Hương điều này, rằng hình như cái phiên bản “lạnh lùng girl” nó đang chiếm lĩnh nhiều quá, suốt ngày công việc cứ bu quanh, nhịp sống vội vã thì làm sao “chill girl” xuất hiện được. Cuối tuần thì ba mẹ bảo về nhà, không thì bạn bè rủ đi chơi, hiếm khi có dịp một ngày treat bản thân như thế. Hương bảo phải nuôi dưỡng lại cái phiên bản “gốc” nhất của mình để không cảm thấy lạc lõng, mất cân bằng.

Nói cách khác cũng là dành thời gian một mình nhiều hơn.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s