1st time 21km Finisher – chuyện 1 cô bé liệt môn thể dục

Hôm nay là một ngày tràn đầy những cung bậc cảm xúc, ngày mà lần đầu tiên trong đời hoàn thành được cự ly half- marathon 21km, đánh dấu vào con đường tập luyện của mình một mốc son tuyệt đẹp.

Từ nỗ lực cá nhân trong nhiều tháng, đến tinh thần đồng đội luôn quan tâm, chia sẻ và giúp đỡ cho nhau, tất cả đã làm nên dấu ấn của mình ngày hôm nay. Nếu không có mọi người, một tập thể yêu thể thao, chạy bộ, với những tấm lòng hỗ trợ vô điều kiện, chắc mình cũng khó mà nghĩ sẽ chinh phục được bộ môn này.

 

Nhìn lại chặng đường đã qua

Ngày đầu tiên chạy được 5km mừng húm, là vào tháng 8 lúc Vinh làm pacer cho mình. Chạy pace 9 lận và thở không ra hơi luôn. Rồi dần lên được 7, 8, 10, 12 Km… nhưng lịch tập vẫn chưa ổn định cho tới tháng cuối cùng. Mình và Tiên (aka core team) và các anh cắm đầu chạy trong suốt cuối tháng 11, 12. Tuần nào cũng 2 bữa tối trong tuần, 1 bữa sáng Sala trong sự đấu tranh với cơn thèm ngủ dữ thần.

Đúng là nước tới cổ mới chịu nhảy hay sao!

Rồi đến một tuần trước khi chạy, mình bệnh liên miên tới nỗi tưởng bỏ cuộc rồi. Mấy ngày cận hơn thì đau bụng tới tháng, người yếu như sên. Mình xác định luôn là tới ngày chạy sẽ không rơi đúng vào điểm rơi phong độ tốt. Mình cũng nhắn nhủ luôn là sẽ chạy bằng Niềm Tin và Ý Chí thôi.

Ngày Chạy – độc thoại nội tâm

Trước đây, mình cũng đọc nhiều bài viết về cuộc đua marathon, nào là bạn hãy tận hưởng khung cảnh đường chạy, vì hạnh phúc là trên hành trình chúng ta đến đích, bla bla… Điều này chẳng đúng với mình sáng nay. Vừa xuất phát, mình chạy chung với Tiên được một đoạn ngắn, sau đó hai đứa hai tốc độ khác nhau và mạnh ai nấy chạy. Mình chỉ tập trung vào hơi thở và bước chân, không nghĩ bất cứ điều gì hết, không nhìn cảnh vật hay con người xung quanh. Chánh niệm trong chạy bộ!

Tuy nhiên đời đâu dễ dàng trao ai thành quả mà không trầy trật cố gắng. Mình phát hiện chạy thiếu từ km thứ 10. Nhờ anh Thắng báo mà mình biết được đã bỏ lỡ điểm quay đầu trên đỉnh cầu Phú Mỹ, thế là ba chân bốn cẳng quay lại hoàn thành dù đã chạy lố 1-2km rồi. Cảm giác lúc ấy khá quyết đoán. Mình nhớ là đã lập tức cắm đầu chạy lại, trong tâm trí thoáng chút sợ hãi về quãng đường bị tăng lên và thời gian cut off. Suy nghĩ này thật vô ích, mình gạt ngang rồi tập trung làm lại cái mình đã sai. Sai thì làm lại, tự đứng lên, không nói nhiều nghĩ nhiều.

Dốc cầu Phú Mỹ đúng cao và ác mộng, trời ơi, đó giờ không tập chạy cầu nên cơ chân thắt lại, bắt đầu xuất hiện những cơn đau. Cảm gíac mệt mỏi và cô đơn…

Mình trấn an bản thân, trong đầu lẩm nhẩm ca khúc yêu thích gần đây để làm động lực – A Million Dream

They can say, they can say it all sounds crazy/ They can say, they can say I’ve lost my mind

I don’t care, I don’t care, so call me crazy/ We can live in a world that we design

‘Cause every night I lie in bed/ The brightest colors fill my head

A million dreams are keeping me awake/ A million dreams for the world we’re gonna make

Đại loại lúc đó cần động viên bản thân rằng: ai nói gì tôi, điên rồ cỡ nào tôi không quan tâm nữa, tôi chỉ biết mình có giấc mơ phải thực hiện, một thế giới, một con đường tôi tự tạo ra cho chính mình.

Vừa xuống hết hai cây cầu, tới km thứ 16-17 gì đó là chấn thương đầu gối, dây chằng vừa đi vừa lết, giá mà có ai đá mình để lăn đi cũng được. Khúc này là bắt đầu đi bằng ý chí, có mấy đoạn may mắn được bạn tình nguyện viên căng cơ giúp để chạy tiếp.

Thể lực không mệt mà giới hạn cơ thể đến mức không chịu được.

Rồi cũng về đích. Các bạn thì hò reo cổ vũ cho mình nhưng thật sự mình đã đặt chân vào cổng Finish với cảm xúc… TRỐNG RỖNG.

Không buồn không vui, một cung bậc cảm xúc lạ lùng vì không còn gì để cố gắng nữa, vì mình tạm ngưng độc thoại nội tâm trong 3-4 tiếng vừa qua. Cứ như vừa tỉnh một giấc mộng đẹp đến kinh hoàng :))

Tổng quãng đường mình đã trải qua là 23km. Xịt thuốc 2 lần, thay băng gối 2 lần, ăn 3 miếng phomai, 1 quả chuối và uống mấy chục ngụm nước. Mình đã gặp hết các đồng đội trên đường chạy và ai cũng động viên mình hết.

“Mai ơi cố lên”

Thân gửi ❤ tới,

Tiên

Chu Du

Anh Hoàng

Anh Thắng

Anh Trí

Anh Nam papa

Chị Trâm mama

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s