Posted in Khác, tui đi

Hiếu

Khi viết về một đứa trẻ thì tôi sẽ viết gì?

Hôm nay tôi sẽ viết về Hiếu – người bạn nhỏ tôi gặp trong chuyến đi mùa hè 2018 tại Hòn Cau (Bình Thuận). Chẳng giống như những đứa bé tôi từng gặp trước đây, chỉ dừng lại ở việc thăm hỏi, vuốt đầu rồi chúc cháu học tốt, em như một ngọn lửa tình yêu trong trẻo khơi dậy con tim tôi, nụ cười tươi mới đem đến làn gió mát và tôi học từ em được nhiều bài học quý giá.

Hiếu là con gái út của anh Bằng, một nhân viên tai Khu bảo tồn biển Hòn Cau, dịp hè nên được ba dắt ra đảo chơi một tuần. Em 10 tuổi, có dáng người thanh nhỏ, năng động. Gương mặt đầy thiện cảm với đôi mắt to tròn, lãng đãng, đôi mắt này lớn lên bao anh sẽ chết cho mà xem. Nụ cười tươi tắn, khanh khách và khả năng nói không bao giờ ngớt.

Có lẽ tôi bị em hấp dẫn ngay từ lần đầu tiên gặp gỡ. Khi ấy, tôi quên phải làm quen với nhiều bạn mới trong chuyến đi mà chỉ muốn tiếp cận em hơn. Hiếu được sinh ra và nuôi dạy trong điều kiện “hết sức tự nhiên để phát triển”, ba mẹ không ép em phải học nhiều, cho em tự do làm nhiều thứ mình thích. Em vẫn chơi điện thoại, thích xem youtube nhưng trong chừng mực nên không mang kính. Hiếu ngoan ngoãn, giàu tình thương và đôi khi sâu sắc như bà cụ non.

Những ngày ở đảo, tôi đi đâu thì có em ở đó, ăn ngủ tắm rửa cùng nhau, lặng ngắm san hô hay soi còng bắt ốc. Rồi những đêm ngủ ngoài bãi trực rùa lên đẻ, em cũng theo chân ba và chúng tôi nằm lăn lốc dưới bầu trời đầy sao… Để rồi sáng dậy có ánh mặt trời vỗ về thức giấc.

1856206e531cb242eb0d

Một vài mẩu chuyện nhỏ về em

1. Ước mơ

• Sau này con muốn lớn lên làm gì hả Hiếu?

• Con muốn thành nhà bác học

• Nhà bác học về lĩnh vực gì?

Hiếu nhìn xa xăm qua bờ biển bên kia, nơi nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân đang hoạt động xả khói ngày đêm: Con muốn tạo ra máy quét rác và lọc bụi trong không khí

• Vì sao lại muốn như vậy?

• Vì người ta xả rác và làm ô nhiễm môi trường quá, con không thích như vậy. Con yêu quê hương, muốn quê hương sạch đẹp.

2. Một buổi tối 13 âm lịch, có trăng nhưng không sáng lắm, chúng tôi dạo biển rồi nhảy lên cano ngắm biển. Cả hai ngồi im chừng rất lâu, nhất là với một đứa hay nói nhiều như Hiếu. Tôi cũng không hiểu sao em có thể im lâu như thế được

• Cô đang suy nghĩ gì vậy?

Tôi:…

• Chắc là cô đang suy nghĩ nhiều điều lắm

Cũng không biết khi ấy tôi đang nghĩ gì mà ứa nước mắt, không phải chuyện buồn đâu mà hình như được tận hưởng cảm giác an bình quá đỗi. Tôi vội gạt nước mắt, quay sang ôm em:

• Nãy giờ muỗi cắn nhiều rồi, thôi mình về đi con!

3. Lại một đêm khác trên cano chúng tôi không im lặng nữa mà nói với nhau nhiều hơn. Có những câu hỏi được giải đáp, cũng có những câu hỏi tôi gửi lại cho biển trả lời “Cô cũng không biết nữa Hiếu ơi!”

• Cô ơi vì sao bạn giàu lại không thích chơi với bạn nghèo?

• Cô còn ông bà không? Con chỉ còn bà nội thôi. Bà ngoại con mới mất rồi, con buồn lắm vì hồi xưa không hay qua thăm bà

• Cô ơi cô có thường về thăm ba mẹ không? Sau này con không muốn xa ba mẹ đâu, muốn dành nhiều thời gian cho gia đình vì ba mẹ con lớn tuổi rồi

• Cô ơi, ngày mai về rồi cô có nhớ con không? Hè năm sau cô có trở lại không?

Tôi không dám trả lời, cũng không hứa với em được. Tôi sợ làm con nít thất vọng nhưng chắc chắn tôi sẽ về thăm em. Buổi tối đầu tiên sau khi trở lại Sài Gòn, trong căn phòng nhỏ, tôi đã không thể ngủ được chỉ vì nhớ em, nhớ quãng thời gian được hoá thành trẻ con vui chơi không biết thế sự.

 

 

36465369_2238182276197988_4841764311212752896_n36397403_2238181602864722_8590322809798918144_nda40b9f2ca802bde7291

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s