Posted in tui đi

Hành trình chinh phục Bạch Mộc Lương Tử – Kỳ 1: Sự lãng mạn khắc nghiệt

Lần đầu tiên tôi đặt hai cụm từ không liên quan này sánh đôi với nhau, đó là khi tôi hồng hộc thở gấp hết con dốc này đến con dốc khác để rồi dừng chân nghỉ tạm ở một rìa đá cheo leo, bên dưới là sương phủ mờ cả rừng cây. Để có được những khoảnh khắc tuyệt đẹp nơi này – trên dãy Bạch Mộc Lương Tử, là cả một hành trình chinh phục khắc nghiệt và gian nan.

Bạch Mộc Lương Tử, còn gọi là Ky Quan San. “Quan san” ở đây có phải chính trong câu thơ Truyện Kiều “Rừng phong thu đã nhuốm màu quan san”. Cả một miền núi non trùng trùng điệp điệp những dãy núi ngút tầm mắt. Đây là ngọn núi cao thứ 4 Việt Nam và nằm giữa hai tỉnh Lai Châu và Lào Cai, thuộc xã Sàng Ma Sáo, huyện Bát Xát, tỉnh Lào Cai và là một trong những cung đường leo núi khó và hiểm trở tại cung núi phía Bắc, anh Sự người dẫn đường cũng là dân địa phương tại đây nhận định.

chon 2
Đọc đường leo núi – Ảnh: Nam Ca

Ý chí 95%, thể lực 5%

Hành trình của chúng tôi kéo dài trong 3 ngày 2 đêm. Ngày 1 xuất phát từ chân núi tại hướng Lào Cai, với độ cao 835m để đến lán dừng chân, nghỉ tối tại độ cao 2100m. Ngày 2 từ lán đến đỉnh Bạch Mộc cao 3046m và quay trở lại lán 2100m. Ngày 3, từ lán xuống lại chân núi. Tổng cộng hành trình hơn 50km và mỗi ngày chúng tôi phải băng rừng, xuyên núi khoảng 17km. Vất vả, mệt mỏi, gian nan và những hiểm nguy, khó khăn này thật sự đáng với những khung cảnh được chiêm ngưỡng.

Những con dốc đầu tiên luôn là khó khăn nhất bởi nhịp tim chưa quen, đôi chân vốn ít vận động chốn văn phòng lại bị cuốn theo nhịp độ quá nhanh. Lồng ngực tôi như muốn vỡ ra từng hồi, đôi chân cứng lại vì mỏi, tôi thở dốc và mặt tái đi. Thời tiết nắng gắt hơn khiến cả đoàn mất sức dữ dội, đến anh Sự dẫn đường lành nghề cũng phải dừng lại tiếp nước vì nắng nóng. Từng cảnh rừng dần hiện rõ trước mắt với những ngọn cây um tùm, thân đầy rêu xanh như bước vào thế giới phim viễn tưởng. Tôi tròn mắt với những loài hoa rừng lạ lẫm, các loại nấm mà chỉ anh Sự mới biết cách phân biệt độc – lành. Hòa cùng bầu không khí của rừng xanh – mát dịu, ngọt lịm mùi đất, mùi cây là tiếng chim rừng lảnh lót, có đoạn còn vang lên với tiếng suối nghe vui tai.

Giai đoạn cực nhọc nhất đã đến và hầu như chúng tôi phải vượt qua trên suốt hành trình: mưa! Mưa trong rừng khiến đường đất lầy lội, trơn trượt và rất khó đi. Hơn nữa, người dân còn dẫn trâu, ngựa lên núi ăn cỏ khiến con đường còn bị cày nát đúng nghĩa “trâu cày”. Sức nặng của việc leo núi gánh thêm cái nặng nề của sình lầy kéo rũ đôi chân xuống, những đôi giầy chung một màu, những bộ áo mưa cũng đều nhuộm chung một màu, đất đen lấm lem cả trên khuôn mặt của mỗi người. Người này nhìn người kia, chúng tôi chỉ cười khì rồi động viên nhau nỗ lực qua từng con dốc khó. Càng về đêm khí trời lạnh thấu xương, có đoạn mệt nhoài, vừa đói vừa lạnh tôi thiếp ngủ trên tảng đá… Một người bạn động viên “5% chỉ là thể lực, 95% là ý chí. Hãy dùng ý chí mà đi”. Đến 8h tối chúng tôi đã đến được lán nghỉ ngơi ở độ cao 2100m, cách đó không xa là đỉnh núi Muối – nổi tiếng với những bức ảnh “biển mây” hay còn được mệnh danh là một trong những đỉnh săn mây đẹp của Việt Nam.

chon 1
Somewhere – Ảnh: Mai Mơ

Tình người ở lưng chừng núi

Lán nghỉ ngơi là một dạng “nhà nghỉ tập thể” của người dân tộc nơi đây dựng lên cho khách chinh phục Bạch Mộc Lương Tử. Chi phí cho mỗi đêm là 70,000/người với 1 chỗ ngủ có gối và chăn bông. Tắm nước nóng sẽ có giá là… 50,000 một thau đầy. Mọi người sẽ sinh hoạt chung trong lán và từng nhóm ngủ xếp lớp gần nhau cho ấm. Bữa tối của chúng tôi được anh Sự chuẩn bị nhanh chóng với những món anh gùi lên từ chân núi, có gà luộc và thịt heo xào. Bữa ăn giữa rừng núi sau một ngày vất vả, chỉ ăn lương khô cầm chừng, chúng tôi đã quây quần bên gian bếp củi ấm áp, khói cay xè mắt và chia nhau từng miếng ăn ngon. Cô bé nhỏ tuổi nhất trong đoàn cũng phải thốt lên “đã tìm được bữa ăn ngon hơn mẹ nấu!”. Anh Sự nghe vậy cười xòa nhìn chúng tôi như những cô cậu thành thị hiện đại lâu lâu đến xin làm con của núi rừng.

Sau bữa ăn là những lúc nghỉ ngơi và trò chuyện với những nhóm leo khác. Nhóm đi trước truyền kinh nghiệm lại cho nhóm sau, mọi người động viên và chia sẻ những bí quyết cho đoàn chúng tôi để tiếp tục chinh phục đỉnh núi vào ngày mai. Nếu là cuộc sống bình thường, có lẽ con người chúng ta không làm bạn nhanh chóng và thân thiết đến vậy. Chỉ có trong những hoàn cảnh đặc biệt và cụ thể với mục đích, khát khao giống nhau, chúng ta dễ đồng cảm và chia sẻ cùng nhau hơn. Đêm muộn, chúng tôi dễ dàng đi vào giấc ngủ và chuẩn bị cho chuyến hành trình ngày mai.

 

DSC07523

Sương xuống lạnh teo – Ảnh: Nam Ca

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s