Posted in tui đi

Thăm lại Đà Nẵng

Lại một mùa hè nhiều bất ngờ do cái tính nghĩ gì làm đó của mình. Sau khi nghỉ việc bên công ty, lại đăng ký lớp hè tháng 7, mình đã biết không thể nào có được một mùa hè đi chơi sôi động nữa.Thôi thì còn nửa tháng, mình phải quyết định thật nhanh xem đi nơi nào. Miền trung, ngon bổ rẻ luôn là lựa chọn lý tưởng nhất

Lần đầu tiên biết cảm giác bị nhốt trong nhà

Số là mình để quên chìa khóa ở Biên Hòa, đến khi lên tới chung cư thì phải nhờ bạn mở cửa. Sáng đó, không để ý, nhỏ bạn lại lấy chìa khóa đi mất tiu. Thế là tận trưa khi làm việc xong, soạn đồ xong và muốn đi ăn trưa thì mới phát hiện ra là… mình chính thức bị mắc kẹt. Vốn đã bị nhốt từ sáng nhưng từ khi nhận thức được bị nhốt mới thật kinh khủng. Cảm giác ngộp thở như sắp chết. Mình cầu cứu khắp nơi, cuối cùng ông chủ nhà xuất hiện như thiên thần giải thoát cho cô bé.

 

Đêm Đà Nẵng – mùi thân quen

IMG_2314

Vừa đặt chân xuống sân bay Đà Nẵng, cảm giác hai năm trước lại ùa về. À, nơi này của những tháng ngày trước thật đẹp biết bao. Đó là chuyến đi lần đầu tiên trong đời mình, là lần đầu tiên con bé này được thỏa thích nhìn ngắm thế giới.

Đến Đà Nẵng lần này mình ở nhà Vi, cô bạn gặp hồi ở hòn đảo tuyệt vời – Lý Sơn. Sau khi biết mình có ý định ra đây, Vi đã không ngần ngại và rất nhiệt tình mời mình ở nhà bạn ấy. Nhà của Vi cũng giống như bao gia đình thuộc tầng lớp lao động ở Đà Nẵng. Ba làm thợ sửa đồng hồ ở một góc đường của thành phố. Mẹ đã về hưu và hiện đang làm nghề may gia công. Hằng ngày cô may cờ tổ quốc và bỏ mối khắp mọi miền đất nước J

Bán đảo Sơn Trà – người tình lỗi hẹn

đánh cờ với tiên ông
đánh cờ với tiên ông

Năm trước cùng Ăn và Trà lên Sơn Trà mà chỉ tới cái chỗ “vọng cảnh”, không phải là đỉnh bàn cờ, tiếc ơi là tiếc. Nhưng lần này mình đã được toại nguyện rồi, cũng đặt chân lên chỗ ông tiên, đánh cờ với ổng hehe và cảnh ở dưới núi thì quá tuyệt, khỏi bàn. Xa xa, mình thấy được Cù Lao Chàm, cầu Thuận Phước… bé tí ti.

Buổi tối đi chơi với mấy chị em nhà chị Hạnh, em Quý, em Linh… Chị Hạnh, em Quý là hai chị em, khá giống nhau đều là trạch nam, trạch nữ. Họ hiền lành, tốt tính, nhưng nhát quá và ngại đi ra ngoài. Bé Linh thì trắng trẻo, phổng phao, ưa nhìn và ước mơ được đi du lịch như mình.

Hội An – yêu lại từ đầu

mai mốt phải đi cùng người yêu đến phố hội...
mai mốt phải đi cùng người yêu đến phố hội…

Vừa xuống máy bay thì nhận được tin nhắn của một người như sau:

“Đêm về phố hội lặng lẽ buồn

Ngồi đây thương nhớ một người dưng

Tình em phảng phất như làn gió

Biết đến bao giờ mới gặp đây”

Trời ơi! Lần đầu tiên có người làm thơ tặng mình, đọc xong muốn rụng tim. À, đó là anh Tuấn, một nghệ sĩ chơi đàn nguyệt ở Hội An.

Dáng vẻ hiền lành, chân chất, anh Tuấn nói chuyện rất nhẹ nhàng. Tài chơi đàn của anh thì khỏi nói. Anh cùng 3 người bạn khác chơi đàn ở Hội An mỗi đêm và nhận được nhiều sự tán dương của người qua kẻ lại.

Nhưng trong một đêm nọ, anh gặp một cô bé váy hồng, thích nghe nhạc cổ truyền. Cổ ngồi say sưa nghe anh và các bạn đàn rồi lâu lâu tự mình nhẩm theo những lời ca. Cô cũng hay trộm nhìn anh ấy lúc ảnh chơi đàn, nhìn hay lắm, thích lắm… Nhưng đâu có ngờ cổ đã để lại trong lòng những con người ấy tình cảm vấn vương như thế.

Mình cũng quý mến họ quá chừng… đúng là trong dòng đời ngược xuôi, tất tả này, gặp được nhau đã là cái duyên lớn, huống hồ lại có chút tình cảm. Rồi một câu nói thông thường sẽ cất lên: “biết đến khi nào mới gặp lại”. Tùy duyên!

lòng vòng phố cổ cho tới khuya lắc lơ
lòng vòng phố cổ cho tới khuya lắc lơ

Ở Hội An lần này mình cũng ăn được nhiều món ngon hơn, nào bánh đập, nào cao lầu và mấy chén tàu phớ nữa, bụng no căng (kể từ ngày mai, thôi mình sẽ thả lỏng ăn đạm bạc trở lại). À, còn có cả bánh mỳ ngon nhất hành tinh nữa chứ. Ăn không thấy ngon mà chỉ thấy quá ngán. Thua xa bánh mỳ Sài Gòn!

Cù Lao Chàm – đi tour là cái thứ giết chết cảm xúc nhất trên đời

chán quá không chụp được nhiều hình
chán quá không chụp được nhiều hình

Mình tính đi Cù Lao chàm một mình cho nó thú, nhưng mà tính đi tính lại mắc hơn so với đi tour. Rồi đi 1 mình ra đó muốn tắm biển, lặn san hô cũng khó khăn hơn. Thôi thì mua tour, biết ngay là sẽ giống như đi Sa Pa, đi Hạ Long… Nó luôn giết chết cảm xúc của mình bởi sự gò bó, chạy theo đám đông và quá ồn ào.

Thế là mình bỏ ra 500k để mua lấy sự tù túng và cảm xúc trơ trọi đó. Mình ngu thật. Mà tại muốn thấy mặt Cù Lao Chàm nên cũng ham. Cù Lao Chàm qua bàn tay các nhà tour thì y như các bãi biển, bãi san hô bình thường khác, y như Bình Ba chứ gì đâu…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s