Ánh Dương của đời tôi

Vào một ngày năm 17 tuổi, tôi đã gặp phải một hiện tượng rất “lạ lùng”. Tôi bị choáng ngợp, chao đảo, tay chân rụng rời và tai không nghe rõ âm thanh… trong giây phút một người xuất hiện trước mặt tôi. Không gian, thời gian như ngưng đọng, thế giới chỉ có tôi và người đó. Một cảm giác mà mãi sau này tôi cũng không thể có lại được – cảm giác của “tiếng sét tình yêu”.

Trong những trang nhật ký cũ nhàu hồi phổ thông, tôi đã gọi bạn – mối tình đầu của tôi là Ánh Dương. Đơn giản, vì tôi lúc đó là một cô bé 17 tuổi nhút nhát, ít nói và sống mãi trong thế giới chật hẹp của mình, tựa như một cái cây lâu ngày không có ánh mặt trời.

Ngày bạn ấy xuất hiện – chính là ngày cô bé lầm lũi trong nỗi cô đơn được tìm thấy và yêu thương, chính là ngày bạn đặt chậu cây xanh ra ngoài ban công hứng nắng, là ngày bạn thả chim về bầu trời, cá về với đại dương. Ngày bạn ấy xuất hiện – là ngày tôi thấy mình sống đúng nghĩa hơn với từ Sống, được viết hoa.

Tôi bước ra khỏi vỏ ốc, nói nhiều hơn và cũng cười nhiều hơn khi có bạn. Bạn – cũng là dân chuyên xã hội và học kế lớp tôi. Chúng tôi không ai nói thích ai trước, chỉ là hai tâm hồn vừa gặp nhau như đã biết là tâm đầu ý hợp. Tôi và bạn bên nhau như lẽ tự nhiên của sự đồng điệu.

Cuộc tình đầu, là cuộc tình đã làm cuộc đời tôi thay đổi rất nhiều. Bạn đã mang một nguồn năng lượng vốn có trong cuộc sống đầy vui tươi của bạn, chia sẻ và bồi đắp lên tâm hồn tôi.

Một tôi ít cười, trầm tính trở nên hoạt bát, năng động khi chúng tôi cùng tham gia hội thao của trường. Một tôi nhút nhát, ngại ngùng đã được bạn đẩy ra cuộc sống vui nhộn ngoài kia, khi chúng tôi cùng nhau đi chơi khắp mọi nơi. Một tôi hay bi quan đã được truyền cho nguồn năng lượng sống tích cực và yêu đời. “Cho dù trái tim cậu có tan nát thì trái đất vẫn quay, cuộc sống vẫn tiếp tục. Hạnh phúc là thái độ sống của mỗi người”, bạn thường hay thủ thỉ với tôi những điều đó.

Chúng tôi đã có nhiều kỷ niệm đẹp như bao mối tình học sinh khác, hằng ngày gặp nhau ở trường, cùng nhau đến những lớp học thêm, giúp nhau ôn thi hay chia sẻ những bài hát, quyển sách yêu thích cùng nhau.

Có một khoảnh khắc mà tôi luôn nhớ đến khi nhắc về tình đầu. Đó là một lần tôi giận dỗi, không muốn nói chuyện với bạn. Tôi ngồi mãi ghế đá mà không chịu về nhà. Bạn đến cạnh tôi, đặt tay lên đầu xoa nhẹ và ân cần nói: “cậu có thể mặc kệ mình, nhưng cậu không thể mặc kệ ba mẹ, giờ này chắc họ đang đói meo chờ cậu ở nhà. Chúng ta đi về nhé!”.

Nhưng tình đầu thường là tình lỡ. Chúng tôi cũng không thể thoát được “lời nguyền” ấy. Chúng tôi dần xa nhau, không cãi vã, không một lời chia tay; chỉ còn lại nước mắt mỗi đêm. Ánh Dương của cuộc đời tôi đã đến và đi nhẹ nhàng như thế.

Tôi đau khổ, chán chường và muốn gục ngã nhưng rồi bạn lại quay về bên tôi, chỉ để giúp tôi đứng dậy, cứng cáp hơn trước khi phải rời ra thực sự. Người khiến tôi hạnh phúc là bạn, người giúp tôi chữa trị cơn đau khi vấp ngã cũng là bạn.

Tôi còn nhớ, ngày cuối cùng chúng tôi gặp nhau là tại ký túc xá đại học khi tôi vừa bước vào năm nhất. Bạn muốn đến thăm tôi và xem cuộc sống mới của tôi. Trước khi chia tay ra về, bạn một mực không cho tôi tiễn, chỉ giục tôi trở về phòng thật nhanh…

Sáu tháng sau, tôi nhận tin báo bạn đã dùng gia đình đi định cư nước ngoài từ nhiều bạn bè chung của hai đứa, nhưng tôi đã không hề biết gì trong suốt khoảng thời gian đó… Tôi lại òa khóc như một đứa trẻ và đó cũng là lần cuối cùng tôi khóc vì bạn.

Tạm biệt mối tình đầu của tôi – mối tình tôi đã cất giữ thật sâu và thật kỹ trong một khung trời tháng 9 tươi đẹp. Để khi nhớ về, tôi chợt khẽ cười vì mình từng có một vầng dương tuyệt vời như thế.

Sài gòn, tháng 5.2015 – viết cho chuyên mục Mối tình đầu của tôi của báo Thanh Niên

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s