Hạnh phúc thì không vun đắp

Hôm nay bắt gặp câu hỏi vì sao một người không thể tìm kiếm, vun đắp, luyện tập mà thấy hạnh phúc của thần tiên tỷ tỷ mà dâng trào cảm hứng hạnh phúc tung tóe. Thêm chút chocolate đen vừa ăn làm mình so high muốn ôm cả vũ trụ hun hít, nhảy múa quay cuồng 🙂

Bài viết mang tính chất hại não vì ngôn từ này chỉ là mớ lý thuyết thông qua sự trợ giúp diễn đạt của Lý trí.

Hạnh phúc là trạng thái vui vẻ, hứng khởi của con người. Có phải như vậy không? Với mình là không ạ. Những thứ bề mặt và thoáng qua thì không là bản chất. Hạnh phúc không nằm ở vật chất, tiền bạc, những tiện nghi về tình cảm. Những thứ đó có thể làm cho mình vui nhất thời. Mình đã từng có công việc tốt, lương cao, mối tình đẹp, người yêu tốt, gia đình êm ấm, họ hàng yêu thương. Nhưng mình không thấy hạnh phúc từ bên trong. Vì những điều mà tưởng là hạnh phúc đó chỉ nằm bên ngoài và từ những người khác cộng hưởng đến. Nếu mất đi họ, thiếu đi tiện nghi đó, thì hạnh phúc bay biến trong tích tắc.

Rất nhiều người, rất nhiều sách báo đã nói nhan nhản rằng phải làm thế này thế kia để có hạnh phúc. Hạnh phúc cũng không thể cố gắng, vun đắp mà thành. Bí mật vũ trụ không dễ dàng hiển hiện như thế nhưng cũng gần ngay trước mắt mà chúng ta thường bỏ qua. Bởi khi cố gắng làm cho hạnh phúc thì đã có sự gượng ép và không tự nhiên từ trái tim. Bạn cố tình nấu một bữa ăn để chiều lòng người yêu, gia đình là đã có sự mong đợi cho bản thân được thoả mãn hạnh phúc, sự cố tình hay cố gắng này không xuất phát từ tình thương bao la, vô điều kiện. Nó sẽ khiến bạn thất vọng nếu người đón nhận không hành xử theo cách bạn mong chờ. Nó khác với việc một ngày rảnh rỗi, bạn hứng khởi chuẩn bị một món ăn yêu thương cho người thân. Không mong đợi, không toan tính, từng công đoạn nấu nướng của bạn chan chứa tình thương và sự bình an. Tình yêu của bạn dâng trào và cứ thế cho đi, san sẻ đến nhiều tâm hồn khác.

“Ta đeo đuổi những thứ mà mình cho là hạnh phúc nhưng khiến ta mệt mỏi, bất an, căng thẳng thì đấy không phải là hạnh phúc thực sự. Mà hạnh phúc đích thực thì lạ lắm, hễ ta đeo đuổi thì nó biến mất, nó lặn tăm, chỉ khi ta dừng lại, không chạy đuổi nữa, nó mới xuất hiện. Vì hạnh phúc không nằm ở quá khứ, tương lai hay ở nơi nào đó để ta đeo đuổi, truy tìm. Hạnh phúc chân thực nằm ngay ở hiện tại, nơi ta đang sống, đang thở đây. Đeo đuổi hạnh phúc ở tương lai chỉ khiến ta trở thành một kẻ bất hạnh trong hiện tại. Chỉ cần ta móng khởi ý niệm đeo đuổi, mong cầu, thì hạnh phúc ở hiện tại sẽ bay xa.”

Mình nghe rất nhiều phụ nữ xung quanh nói rằng “Xây dựng gia đình, vun đắp hạnh phúc, đó là bổn phận của người phụ nữ”. Người mẹ, người dì và bà của mình là những mẫu phụ nữ như vậy. Họ cố gắng hết mình để chăm lo và vun vén cho gia đình. Họ quá cực nhọc để có được cái gọi là gia đình hạnh phúc nhưng mãi vẫn bất mãn chồng, lo âu về con. Mình thương họ lắm.

Xa tận chân trời mà gần ngay trước mắt. Hạnh phúc nằm trong chính bản thể nội tâm của mình

Từ khi sinh ra (hoặc thậm chí chưa được biểu hiện ra hình hài này), linh hồn của mình đã có hạnh phúc. Hạnh phúc được tìm thấy trong tình yêu và tự do, hiển lộ ra với nhiều dạng thức khác nhau lúc mình ăn, ngủ, nói, cười, khóc lóc, khổ đau… Hạnh phúc là được sống trong hiện tại với tất cả các cung bậc cảm xúc, trải nghiệm đời sống. Nó giản dị lắm, như hơi thở của chúng ta vậy.

Hãy nhìn đứa bé mới sinh mà xem, chúng cười nắc nẻ rồi lại khóc oe oe đầy tự nhiên. Mình muốn kết nối trở về đứa bé khi mẹ mình mới sinh mình ra. Nó là mình mà cũng không phải là mình. Nhưng nó nằm trong mình để được tiếp nối nguồn hạnh phúc tinh khôi. Mình không phải là đứa bé lúc mới sinh ra theo điều kiện vật lý nhưng mình hấp thụ tâm hồn nguyên thuỷ này.

Thời gian còn lại sau này là trải nghiệm để thưởng thức hạnh phúc!

Cảm ơn bạn đã đọc đến đây. Đọc xong rồi hãy quên hết những ngôn từ đi nhé, để tình cảm của bạn được bay bổng đi…

Chúc bạn luôn an lành!

Advertisements

Thiền trăng cùng tiếng đàn tranh trữ tình diễm lệ

Hoá thành tiên nữ, múa dưới trăng cùng tiếng đàn tranh thần sầu của thầy Vĩnh Tuấn – một cao nhân không chỉ trong giới âm nhạc dân tộc mà còn là cư sĩ ẩn mình…

Một cảm giác phiêu bồng khó tả, khi mình hướng về Mặt Trăng, tắm trong ánh sáng dịu dàng, mát rượi và trong lành của tính nữ. 

Cảm ơn Người Thầy. Cảm ơn Vũ Trụ đã gieo duyên lành cho sự gặp gỡ.

Một ngày hạnh phúc của cuộc đời con. Con sẽ nhớ mãi lời thầy dặn dò.

Lòng dặn lòng 

ai mặc ai

thương cứ thương

nhớ cứ nhớ

chuyện vui cười

người ở đời

đừng đem dạ đem dạ sầu tư

ai mà thoát khỏi ra vòng nợ duyên… 

Bông hoa đẹp chẳng phải vì nhà thơ

em – ngày nào cũng mặc đẹp đi làm, trang điểm chỉnh chu, khoác lên mình những sắc hương dịu dàng nhất để chào đón một ngày mới hứng khởi. 

em – luôn chăm lo cho sức khoẻ và vóc dáng của bản thân. Ăn uống điều độ, eat clean và tập luyện thường xuyên. 

em – niệm rằng luôn sống với sự vị tha và thương yêu, dùng lòng thấu hiểu và đồng cảm để giao tiếp với người khác.

em – tuy đồng cảm nhưng tự biết ngăn những ranh giới cho mình, sẵn sàng nói không với những giá trị bất tương xứng, không làm gò ép bản thân vào những tình huống khó chịu. 

Nhưng cũng là Em,

Vẫn có khi yếu đuối, cô đơn, mệt mỏi, lười biếng. Có những ngày không mặc đẹp, ở lì trong nhà, chẳng thèm chăm da dẻ. Có những khi ăn vặt lung tung, ăn nhiều tinh bột và đồ ngọt như cái thời em ú na ú nần. Cũng lắm lúc lười nhát thu lu, không mở miệng giao tiếp với con người. Chỉ chăm chăm xem phim cả ngày, không màng tới thế sự. Đó là một mặt khác của “người con gái healthy” mà mọi người vẫn gọi. 

Em đã từng băn khoăn và đặt vạn câu hỏi vì sao mỗi lần mình như thế? Em không chấp nhận việc mình lười nhác và “im lặng một cách hùng tráng”. Chỉ đến khi nhận thức được rằng những lúc ấy là bản thân cần khoảng lặng để nạp thêm năng lượng, là giờ phút tĩnh tại quý giá của tâm hồn muốn nghỉ ngơi. Thở sâu hơn và em trở nên thoải mái dần với những “mặt khác” đó. 

Em chơi đùa và cho tất cả các cảm xúc, suy nghĩ được biểu hiện. Đến rồi đi, xuất hiện rồi biến mất, dùng tâm nhận biết để thấy rõ được mọi sự. Khi đó, em thấy mình lớn hơn cả Nỗi Buồn. Như lời Sư Ông từng dạy “Tôi mời người bạn mang tên Buồn lên tiếp đón. Lắng nghe, yêu thương và có mặt cho bạn. Tôi không cưỡng lại cảm xúc tự nhiên…”. 

Tiếp tục hành trình Sống, Thực Tập và Trải Nghiệm. Chỉ có sự Trải Nghiệm là Thực Chất của Sự Sống cũng như cho phép bản thân được tắm qua mọi dòng chảy của cuộc đời.

Em chính là một bông hoa đẹp. Mà hoa đẹp vì đó là hoa, chứ đâu phải vì nhà thơ hay thợ nhiếp ảnh!

Chẳng Làm Sao

Nhân một ngày nghe được bài hát thiệt hay. Làm sao sống mà thong dong, phơn phớt với anh Đời như thế này! Cứ như thể mỗi ngày đều được “làm tình” với Cuộc Đời Tươi Đẹp này. Thăng hoa. Bay bổng. Chẳng cần cố gắng, chẳng cần nỗ lực. Chỉ mình và mình thôi 🙂

Câu trả lời đến từ chính bài hát này: Chẳng cần làm gì cả, vì cũng chẳng làm sao cả!

Mời bạn cùng thưởng thức bài hát Chẳng Làm Sao. https://www.vnmylife.com/music/nct-bai-hat-chang-lam-sao-thai-hien-15iLcuxUEd

Làm sao cũng chẳng làm sao
Dẫu có thể nào cũng chẳng làm gì
Làm chi cũng chẳng làm chi
Dẫu có làm gì cũng chẳng làm sao
Đời ta sống được là bao
Chớ có lo sầu oán trách gì ai
Ngày nao tóc còn màu xanh
Nắng sớm mưa chiều
Nay nhuốm màu sương

Đừng lo chi anh
Cười trong gian nan
Dù những khổ đau xem thường
Ngày sau ra sao
Đời như chiêm bao
Trách chi hoa kia tàn mau

Làm sao cũng chẳng làm sao
Hãy cứ coi đời đâu khác trò chơi
Đời ta chẳng nhiều chuyện vui
HÃY CỨ YÊU ĐỜI YÊU ĐỂ MÀ YÊU.

Khoái cảm

Hôm nay mình đã chính thức gửi ra email xin nghỉ việc. Một việc mà lẽ ra mình phải làm cách đây 5 tháng khi cảm thấy đã không còn phù hợp. Nhưng mình đã lờ đi tiếng nói bên trong, bỏ qua những cảm xúc trong lòng mà cứ cố đấm ăn xôi. Mình đã để nhiều nỗi sợ vây quanh: sợ CV không đẹp do nhảy việc nhiều, sợ không có tiền lương, sợ mình chưa đủ kiên nhẫn, sợ chưa đủ cố gắng, sợ mất lòng anh chị sếp khiến họ buồn. Ôi thôi nhiều lý do và rào cản vây quanh. 

Sau nhiều cuộc trò chuyện với nội tâm và thời gian trải nghiệm, mình nhìn ra được những lo lắng đó và trả lời từng chút một. Chưa có việc mới thì từ từ sẽ có. Không buông cái cũ thì sao có cái mới. Thu nhập ít đi thì kiếm việc freelance làm thêm. Biết đâu đây là thời gian quý giá mà cuộc sống ban tặng mình để có thêm trải nghiệm bên ngoài, dành thời gian nhiều hơn với bạn bè và gia đình thì sao. Chẳng có gì phải lo nghĩ, chẳng có gì cần quan tâm ngoài chính mình. 

Rồi gạt qua một bên nỗi sợ, mình đã xin nghỉ việc một cách chân thành và quyết liệt nhất. Quyết liệt là vì cái tính cả nể mà mình đã không từ chối được khi xin nghỉ lần 1. Sau khi nhắn tin xong xuôi, trong lòng mình trỗi lên một khoái cảm tuyệt vời, những rung động được ngân vang rộn rã. Thì ra làm theo tiếng gọi con tim tuyệt đến thế sao, đáp ứng những cảm xúc chân thật là một điều quá tuyệt diệu. Thì ra dũng cảm nói KHÔNG là đỉnh cao của việc yêu thương bản thân. 

Mình hạnh phúc đến nỗi nằm cười lâng lâng cả buổi 😀

Cũng trong tháng này, mình lại super cool ngầu một lần nữa khi nói KHÔNG với chuyện bán nhà, nói KHÔNG với một sự níu kéo tình cảm. Giống như một đường biên giới của cảm xúc, mình cố định nó lại và không muốn người khác xâm phạm vào lãnh địa của mình nữa. Và chỉ những ai thật sự xứng đáng mới được bước vào cái thế giới TÌNH YÊU của mình. Lại một khoái cảm nữa!

Gần đây mình đọc cũng một quyển của Osho: Courage – The Joy of Living Dangerously. Quyển sách như “tín hiệu” cho cuộc sống của mình, mở ra cho mình cả bầu trời nhận biết. Có một đoạn như sau: 

“Can đảm (courage) là một từ rất thú vị, có nguồn gốc từ tiếng La-tinh, trong đó Cor có nghĩa là trái tim. Vậy nên can đảm có nghĩa là sống bằng trái tim, và chỉ những người yếu đuối mới sống bằng lý trí. Vì sợ, họ luôn tạo ra một rào chắn suy luận logic bao quanh mình. Vì sợ, họ đóng mọi cánh cửa bằng thần học, bằng các khái niệm, từ ngữ, lý thuyết – và ẩn nấp bên trong những cánh cửa đóng kín này. Con đường của trái tim là con đường can đảm. Đó là sống cùng với những yếu tố gieo rắc nỗi bất an, sống trong tình yêu và sự tin cậy. Đó là dám dấn bước vào chốn vô định”. 

Và còn nhiều đoạn hay thật hay khác nữa! 

Đêm nay lại nằm lâng lâng nữa rồi… 

Năm 2019: Làm một nguyên bản (Original)

Năm 2018 là một năm đáng nhớ, và cái ngày đáng nhớ nhất trong năm vừa rồi là ngày 8.3 – Quốc tế Phụ nữ. 

Mình gặp một cú sốc trong cuộc sống, một lần vấp ngã mà bất cứ ai trong đời cũng đều trải qua. Như một đứa trẻ lần đầu té ngã, rất đau, khóc mấy ngày liền, mất ăn mất ngủ. Đêm nào mình cũng khóc và chỉ ngủ rất ít. Tâm trạng rối bời, lòng mình như có ai thiêu đốt, trái tim mình chịu ngàn mũi kim tiêm, mình đã làm mọi thứ để mong sự việc có thể trở về như cũ. Mình đã biến bản thân thành nạn nhân và nhìn thấy được phiên bản xấu xí nhất của mình. 

Ở trong đêm tối ấy, mình thật sự đã không biết phải vượt qua bằng cách nào, không hiểu nổi nguyên nhân vì sao lại rơi vào tình cảnh trớ trêu và tồi tệ này. 

Mình tìm gặp anh Nguyên, một người anh lớn tạm gọi là hiểu Đạo. Anh đã đứng dưới góc độ của một người theo Đạo và giảng giải cho mình biết những căn nguyên của nỗi khổ con người. Về tham sân si, tứ diệu đế, bát chánh đạo và bản ngã; cũng từ đây mình được kết duyên với các bộ sách của Sư Ông (Thiền sư Thích Nhất Hạnh). Những quyển sách đã là ngọn đèn soi sáng cho cuộc đời mình cho tới bây giờ, và sẽ mãi mãi về sau. 

Mình tạm bình yên sau vài tuần kiến đạo cùng anh Nguyên. Chỉ là hiểu và biết được trên lý thuyết. Nhưng điều đó khiến mình nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Mình nhớ rõ cảm giác được ngủ ngon sau khi nghe pháp thoại của Sư Ông mỗi tối, mình đắm chìm trong từng lời lẽ dịu dàng, thâm trầm và sâu sắc của Sư Ông. Thiền sư chính là người thầy về tinh thần của mình. 

Đến dạo gần đây, khi nhìn thấy hình ảnh Sư Ông về chùa Từ Hiếu dưỡng già, mình bật khóc trong vô thức khi thấy ngài ngồi trên xe lăn, cơ thể ốm và có vẻ yếu đi nhiều, chỉ còn đôi mắt tinh anh. Rồi ngài cũng sẽ đi xa, nhưng những gì ngài để lại sẽ còn mãi và không mất đi. 

Hành trình phát triển tinh thần của mình vẫn tiếp tục trong nhiều tháng tiếp. Mình vẫn phạm sai lầm, vẫn đau khổ nhiều. Nếu ai cũng ứng dụng được Đạo ngay thì còn gì là bao năm tháng khổ tu của Đức Phật ^^ 

Cuộc đời cho mình nếm trải chút vị đắng rồi mang tới cho mình những vị ngọt khác, chắc cũng tuỳ vào thái độ của mỗi người trước thử thách: tích cực hay bi quan, quyết tâm vươn lên hay đổ lỗi cho số phận. Mình được kết nối tinh thần với chị Liên – đích thị là một thần tiên tỷ tỷ. Được chị chỉ bảo rất nhiều điều về phụ nữ, các mối quan hệ trong cuộc sống và thông minh cảm xúc. Thế nên mới có việc thiền tập kết nối trái tim, mới có thử thách 100 ngày yêu thương, nhìn nhận đứa trẻ bên trong. Thế nên mình mới biết được, là một phụ nữ, yêu thương bản thân thôi là chưa đủ, phải nuôi dưỡng và bồi đắp tâm hồn mình, hướng tới con đường đạt được sự bình yên trong tâm hồn. 

Thả lỏng, thả lỏng và thả lỏng… cuộc đời như một dòng sông, nếu em cố bơi ngược chiều thì sẽ rất mệt, hãy thuận theo dòng chảy cuộc sống và nó sẽ đưa em đến nơi cần đến. Em chỉ cần cố gắng phần mình, đừng mong về kết quả. Em có thấy hình ảnh người bắn cung không, họ vươn cung, ngắm đích kỹ càng và BẮN! Từ khi mũi tên được bắn ra cũng là lúc em làm hết phần mình và không kiểm soát được kết quả nữa. 

Cũng nhờ bài học này mà mình đã và đang ứng dụng vài thứ trong cuộc sống khá tốt đẹp. Khi mình ngừng kiểm soát (trước đây mình rất thích kiểm soát), thì mọi việc tới vui vẻ và nhẹ nhõm hơn, có khi còn vui ngoài mong đợi. 

Vậy thì trong tình cảm, người yêu mình sẽ là người cùng mình xây dựng hạnh phúc chung (hơn nữa) cho cả hai. Chứ không phải là người đến trao tình yêu thương cho mình.

Nói đến thời điểm hiện tại, mình tạm bình yên và cảm thấy thoải mái với con người thật. Vẫn còn những lúc tiêu cực và làm sai nhiều cái, nhưng mà mỗi lần vậy thì tập quan sát bản thân nhiều hơn. Quan sát, nghiệm ra rồi lại thả lỏng, ngừng kiểm soát kết quả. 

Năm 2019 sẽ là năm thực hành những điều học được. 

CAN ĐẢM để được LÀ CHÍNH MÌNH nhiều hơn. 

Ngày 80+: Thấu hiểu những phiên bản

Trong chiêm tinh học có khái niệm “cung mọc” bên cạnh cung hoàng đạo mặt trời (Sun Sign). Cung mọc là cách thể hiện của bạn ra bên ngoài, thuờng sẽ khác với con người bên trong. Một số người sẽ có cung mọc giống sun sign luôn.

Nhưng mình nghĩ, không chỉ dừng lại ở cung mọc. Con người có nhiều phiên bản tính cách trong bản thân. Tuỳ mỗi trường hợp, môi trường sống sẽ thể hiện phần tính cách thích hợp mà mình nghĩ sẽ cân bằng được mối quan hệ và tốt cho bản thân, mọi người.

Nhìn lại các phiên bản của mình một chút.

Trong công việc: mình khá lạnh lùng, dứt khoác, luôn trách nhiệm như đôi lúc thiếu sự đồng cảm với người khác. Vì trong công việc mình không thoải mái để thể hiện con người của mình, có phải vì môi trường công việc chưa phù hợp hay không, chứ mình luôn biến thành con người khác khi vào việc. Nhiều đồng nghiệp trước đây đánh giá mình hơi lạnh lùng, khó kết bạn khi mới ban đầu biết mình. Khách hàng thì nói mình thẳng thắn, chăm chỉ và “biết điều”.

Với bạn bè thân thiết: mình thoải mái, luôn muốn chăm sóc cho các bạn, rõ ràng là mình luôn là bếp trưởng của mọi cuộc ăn uống, làm trò hài hước cho các bạn vui và thể hiện những câu hỏi ngốc nghếch nhất trên đời của mình.

Với gia đình: mình luôn là một đứa trẻ – một đứa trẻ cười giỡn đùng đùng đến nỗi mẹ nhìn mà ngao ngán “không biết sau này con có con sẽ như thế nào, mẹ là mẹ không hình dung được rồi đó”.

Với người yêu: cũng gần như giống với bạn bè thân, thêm cái thích được ôm ấp, thân mật, được nhõng nhẽo, dirty talk sometimes; đôi lúc sẽ hơi ghen tuông, lên cơn khùng quá đáng và… vẫn yêu tự do.

Vậy nếu không có gì ràng buộc, về công việc cũng như các mối quan hệ, mình sẽ là con người như thế nào?

“CHILL GIRL”

Mình rất thích tận hưởng cuộc sống trong từng phút giây.

Những buổi tối về nhà, chỉ cần được ăn uống, tắm rửa sạch sẽ, rồi mình ngồi trên giường ôm máy viết lách như thế này, hoặc đọc sách, xem phim. Là đã cảm thấy thoải mái nhất cuộc đời.

Một buổi sáng cuối tuần, mình trang điểm, mặc quần áo đẹp ra ngoài, ăn một món thật ngon sau đó chui vào rạp phim. Tiếp đến (NẾU LÀ Ở HÀ NỘI), mình sẽ còn đi hết triễn lãm này tới bảo tàng khác, đến HRC nấp mình ở đâu đó, trầm ngâm nghe hát du dương, khói thuốc bay lãng đãng, rít một hơi cho đỡ lạnh nếu vào mùa đông. Và tản bộ về đêm, với ai đó hay một mình cũng được, ngắm màn đêm bao trùm cả trái tim Việt Nam, tiếng người tiếng xe, âm thanh cuộc sống vang lên trầm lặng và bình yên…

Mình cảm thấy cô đơn là có. Nhưng mình đã yêu sự cô đơn này và đổi tên cho nó thành “Chill

Và chỉ có ở Hà Nội, cái phiên bản “Chill Girl” này mới được thể hiện đậm nét nhất. Nơi đó hình như cho mình deep trong từng khoảnh khắc. Mình có chia sẻ với Hương điều này, rằng hình như cái phiên bản “lạnh lùng girl” nó đang chiếm lĩnh nhiều quá, suốt ngày công việc cứ bu quanh, nhịp sống vội vã thì làm sao “chill girl” xuất hiện được. Cuối tuần thì ba mẹ bảo về nhà, không thì bạn bè rủ đi chơi, hiếm khi có dịp một ngày treat bản thân như thế. Hương bảo phải nuôi dưỡng lại cái phiên bản “gốc” nhất của mình để không cảm thấy lạc lõng, mất cân bằng.

Nói cách khác cũng là dành thời gian một mình nhiều hơn.